Chương 1330: Thiên Phương Dạ Đàm
Nhưng ở bốn phía trong ngục giam thì có một đống lớn linh kiện, bên cạnh cũng bày ra bốn bộ con rối giống như khôi lỗi.
Tô An Lâm rất kinh ngạc, vì nhìn bốn bộ con rối khôi lỗi, nhìn sơ qua thì là con rối, nhưng nhìn kỹ lại thì những con rối này có thể vô tình làm cho người ta có cảm giác linh động.
Cảm giác này giống y như những con rối này có thể sống lại bất cứ lúc nào, vô cùng quỷ dị.
Tô An Lâm cũng không dong dài, sau khi đạt được lực lượng của người cưa điện, hắn là Ngục Chủ có lực lượng cường đại nhất ở đây, dù cho Khôi Lỗi Sư có bốn bộ con rối khôi lỗi trợ giúp, hắn vẫn có tự tin đối phó với Khôi Lỗi Sư này.
Tất nhiên, tốt nhất vẫn là nhận được sự tin tưởng của hắn ta.
Bản chất của Khôi Lỗi Sư này có chút tự kỷ, không dám ra ngoài, không tin tưởng những người khác, cho nên nghĩ cách đạt được sự tin tưởng của hắn ta là được.
Tô An Lâm suy nghĩ một lát, trong lòng đã có chủ ý, crắc một tiếng, cửa mở ra.
Tô An Lâm đi vào.
Một bước bước vào, thân thể của Khôi Lỗi Sư bên trong run lên, thân thể ẩn dưới lớp hắc bào rõ ràng bắt đầu run rẩy.
“Đừng, đừng đi vào, xin ngươi... xin hãy ra ngoài! Nếu không, ta sẽ...Ta sẽ tức giận...Không, là họ sẽ tức giận!!"
Khôi Lỗi Sư vừa dứt lời, bốn bộ con rối khôi lỗi vốn dĩ không nhúc nhích, đột nhiên giống như một trận gió, đứng thẳng lên, lập tức đứng ở bên cạnh Tô An Lâm.
Con ngươi quỷ dị của bọn chúng linh động lấp lóe, vây quanh Tô An Lâm.
Chỉ cần Tô An Lâm hơi có hành động khác thường, hắn khẳng định, bốn khôi lỗi này sẽ nhanh chóng ra tay, giết chết hắn ngay chỗ này.
Quá quỷ dị, Tô An Lâm hít sâu một hơi, trầm giọng:
“Bốn con rối khôi lỗi này được chế tạo đẹp quá đi, nếu ta có thể có một bộ thì tốt rồi.
Ánh mắt của bốn con rối đều sáng lên, nhất là Khôi Lỗi Sư mặc áo bào đen trong góc khuất, thân thể run lên:
“Ngươi, ngươi nói bọn chúng đẹp?"
Hắn như thể nghe được chuyện thiên phương dạ đàm* gì đó.
() Thành ngữ “thiên phương dạ đàm” chỉ những lạ lùng, chuyện không có thật, hoặc chuyện không thể xảy ra, không thể thành công.
() Thành ngữ “thiên phương dạ đàm” chỉ những lạ lùng, chuyện không có thật, hoặc chuyện không thể xảy ra, không thể thành công.
Tô An Lâm gật đầu:
“Đúng vậy, làm rất đẹp, ta rất thích.
“Nhưng bọn chúng là khôi lỗi.
“Vậy thì sao chứ, ta thích, người khác cũng không quản được"
“Cái này..."
“Ngươi biết không, ta cũng muốn có những khôi lỗi này, có lẽ có một số người rất ghét đó là vì họ không thích thôi, nhưng ta thích, bạn tốt..."
Tô An Lâm đã đi ra khỏi vòng vây của con rối khôi lỗi, những con rối kia bất ngờ không hề động thủ nữa.
Sau đó, Tô An Lâm vỗ nhẹ vai người này.
“Nếu có cơ hội, chúng ta hãy cùng nhau chế tạo con rối khôi lỗi được không? Ta ở bên ngoài có thể đem đến một ít vật liệu, nếu ngươi cần, ta có thể mua về giúp ngươi, chúng ta cùng nhau chế tạo con rối"
“Thật..Thật sao, ta có thể tin tưởng ngươi không?"
“Đương nhiên có thể, vì chúng ta có cùng sở thích, sau này, chúng ta làm bạn tốt đi?
Tô An Lâm thấy động tác của Khôi Lỗi Sư mặc áo bào đen, gần như xác định, mình đã thành công.
Thực ra ý nghĩ của hắn ta cũng rất đơn giản, Khôi Lỗi Sư thích nhất là khôi lỗi, vậy thì hắn dẫn dắt đề tài từ phía khôi lỗi là được.
Mà hắn ta chế tạo khôi lỗi nhất định là cần lượng lớn linh kiện, công cụ, điều này có thể thấy được vì trên mặt đất có rất nhiều linh kiện.
Hắn chủ động đề nghị cùng nhau chế tạo, sau đó hắn đi mua linh kiện, đây chính là bước quan trọng nhất để có được sự tin tưởng của Khôi Lỗi Sư.
Quả nhiên hắn đã thành công.
“Bạn tốt sao... Được, ta cần những linh kiện này, cảm ơn ngươi vì có thể mua giúp ta.
“Không có gì, chúng ta tin tưởng lẫn nhau là được rồi.
Tô An Lâm mỉm cười, lộ ra ánh mắt chân thành:
“Nếu đã là bạn, có thể để cho ta... thấy mặt ngươi không?"
Chỉ có khi thấy diện mạo của Khôi Lỗi Sư, mới có thể xem như thật sự có được sự tin tưởng của hắn ta.
“Ừm, có thể, chúng ta là bạn bè, đương nhiên có thể"
Giọng nói của Khôi Lỗi Sư rất nhẹ, ban đầu nghe không ra là nam hay nữ, vì bộ y phục này của hắn ta hình như là đặc chế, người ở bên trong nói chuyện, giọng nói mơ hồ truyền ra.
Sau khi áo bào đen rơi xuống, Tô An Lâm thấy rõ ràng, sau đó, hắn có chút kinh ngạc.
Vì, Khôi Lỗi Sư trước mặt lại là một cô nương, nàng là nữ.
Mà diện mạo lại rất thanh tú, đoán chừng hơn hai mươi tuổi, rụt rè nhìn Tô An Lâm nói:
“Bạn tốt, xin chào"
“Ừm, ghi danh sách vật dụng ra đi, quay về ta sẽ đi ra ngoài mua giúp ngươi.
Nói xong câu đó, Tô An Lâm có thể cảm nhận được, lực lượng trong Hình Ngục người chết tăng lên lần nữa.
Loại lực lượng này không ngừng lớn lên, hơn nữa cảm giác lớn lên rõ ràng như thế đúng là quá thoải mái.
Chẳng bao lâu, tiểu cô nương Khôi Lỗi Sư đã viết ra một vài vật liệu trên giấy.
Tuốc nơ vít, đinh ốc, gỗ, sắt lá, tấm sắt.
Tô An Lâm nhìn hoa cả mắt, chờ hắn quay đầu lại, bốn con rối hình người thế nhưng không hẹn mà cùng lui ra phía sau.
1074 chữ