Chương 1333: Tiểu Bá Vương
“Các ngươi là ai, đây là đâu? Các ngươi muốn làm gì? Tránh ra, cút ngay cho ta!"
Hàng Đầu Sư có dáng vẻ tai to mặt lớn, vẻ mặt ngang ngược.
Thấy hai người đối diện tới gần, hắn tức giận đến cực điểm, không ngừng huy động tay, để cho người cưa điện và con rối khôi lỗi rời đi.
"A..."
Chẳng mấy chốc, trong nhà giam vang lên tiếng kêu thảm thiết của Hàng Đầu Sư.
Trong nội thành, bên trong võ đài quyền anh ngầm ở địa điểm vui chơi giải trí của thành Thái Dương.
Sắp tới mười giờ, trong toàn bộ hội trường, tiếng người huyên náo, vô cùng náo nhiệt.
Những ánh đèn đầy màu sắc chiếu sáng rực võ đài quyền anh.
Trên sân khấu, người dẫn chương trình nhiệt tình giới thiệu.
xem nhé!"
“Kính chào quý vị khán giả, người sắp ra sân tiếp theo có biệt danh Tiểu Bá Vương, có thành tích tốt đã chiến thắng ba trận liên tiếp. Mà người đối chiến với hắn lại là một đại hán đã bị Tiểu Bá Vương đánh bại vào một tháng trước! Lần này, đại hán thua cuộc đã trở lại, rốt cuộc là hươu chết trong tay ai đây? Chúng ta hãy ch Tại quầy thu ngân của trận quyền anh, nhiều khán giả đang cầm một lượng lớn tiền mặt trong tay, chuẩn bị đặt cược.
Tiểu Bá Vương, thắng liên tiếp ba trận!
Đại hán mà một tháng trước bị Tiểu Bá Vương đánh bại, lúc ấy hắn còn phun ra máu tươi, bác sĩ đều cho là hắn đã chết.
Không ngờ sau đó may mà nhịp tim dần dần bình thường rồi sống lại.
Nhưng như vậy thì sao? Cho dù sống lại thì nhất định đã bị trọng thương, thời gian một tháng ngắn ngủi làm sao hồi phục được?
Vì vậy, cho dù học sinh tiểu học cũng biết lựa chọn nên đặt cược ai chiến thắng.
“Ta cược Tiểu Bá Vương! Đặt cược một vạn!"
“Ta cược Tiểu Bá Vương, hai vạn"
“Ta cược Tiểu Bá Vương..."
“Ta cược Tiểu Bá Vương, ha ha, tên đại hán kia đúng là không biết tự lượng sức!"
Nơi đánh quyền nhất định cũng có sòng bạc.
Hiện tại, tỷ lệ cược của Tiểu Bá Vương và đại hán khối đã cách biệt rất lớn.
Mặc dù cược Tiểu Bá Vương thắng được ít hơn một chút, nhưng ít ra cũng có thể kiếm tiền! Đó là suy nghĩ của rất nhiều người.
“Ta cược cho đại hán!"
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng truyền đến.
Ôi, đầu óc bị úng nước à, điên hay sao mà lại cược đại hán thắng?
Mọi người nghe tiếng thì nhìn lại, chỉ thấy một người dáng người cao ngất khôi ngô, lấy ra một tấm chi phiếu.
Người này đeo khẩu trang màu đen, vì hắn mặc quần áo rất rộng rãi nên không thể nhìn ra bóng lưng.
Nhưng từ giọng nói có thể nghe ra là tuổi tác cũng không lớn lắm, khoảng chừng 20 tuổi.
Nhân viên công tác nhận lấy tấm chi phiếu, sau khi thấy số tiền trên đó thì hơi sửng sốt.
Một trăm mười vạn!
“Có vấn đề gì sao?"
Thanh niên khôi ngô nói.
“Không có...Không có vấn đề.
Nhân viên công tác không nói nhiều, nhận lấy căn cước do thanh niên đưa tới.
Thẻ căn cước lại để là người trung niên, nhân viên công tác lập tức hiểu ra, chỉ e là thanh niên này đã trộm thẻ căn cước của cha tới đặt cược rồi.
Ôi thanh niên bây giờ, ăn cắp tiền trong nhà để thưởng cho người dẫn chương trình, nạp trò chơi, đến câu lạc bộ hát, bây giờ thì hay rồi, không ngờ lại còn lấy đi đặt cược, còn cược đại hán thắng!
Chẳng bao lâu, chứng từ đặt cược được in ra.
“Tiên sinh, nếu ngài thắng, dựa theo tỷ lệ cược hiện tại, tiền thắng cược trước tiên sẽ được chuyển vào tài khoản dự trữ của ngài.
Thanh niên khôi ngô thu hồi chứng từ, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Trong hậu trường.
Thanh niên khôi ngô vừa mới trở về, một người đàn ông mặc âu phục cũ kỹ phai màu, đeo kính râm, khập khiễng đi tới:
“Trần Bình, ngươi vừa đi đâu về đấy, vào nhà vệ sinh cũng không thấy ngươi, sắp đấu võ rồi, mau thay quần áo đi."
Lúc này Trần Bình mới cởi bộ quần áo rộng rãi trên người ra, lộ ra cơ bắp rắn chắc cùng với gương mặt tuấn tú.
"Lão Nghiêm, ngươi gấp cái gì chứ, ta đã thay xong quần áo từ lâu rồi, vừa rồi ta chỉ đến sân đấu xem thử thôi? “Cũng không phải là lần đầu tiên tới, có cái gì đáng xem đâu, ta còn tưởng là ngươi chạy mất rồi"
"Không có, ta vừa mới đến quầy lễ tân xem thử, cũng có không ít người cược ta thua đấy.
Trần Bình ngồi xuống, bắt đầu quấn băng vải màu trắng trên tay.
“Ôi, dù sao lần trước ngươi đánh thua, rất nhiều người đều tận mắt thấy ngươi nằm bất động, bác sĩ tới đây cũng nói ngươi chết, bây giờ ngươi lại khiêu chiến Tiểu Bá Vương, chắc chắn sẽ không ai coi trọng ngươi đâu?
Lão Nghiêm lắc đầu thở dài.
Nhìn bộ dáng của hắn ta khoảng chừng bốn mươi tuổi, phụ trách một vài chuyện về võ sĩ ở đây, thuộc hạ cũng có không ít võ sĩ đánh quyền.
Một tháng trước, hắn trơ mắt nhìn Trần Bình bị Tiểu Bá Vương đánh bại.
Tuy là nói không chết nhưng cũng bị trọng thương.
Vốn dĩ cứ tưởng là từ nay về sau hắn sẽ rút lui khỏi thi đấu quyền, ai ngờ, ba ngày trước, Trần Bình đã gọi điện thoại cho hắn.
Nói là hắn ta muốn dự thi!
1031 chữ