Chương 1349: Con Ốc
Tô An Lâm khẽ động trong lòng, ánh đèn điện thoại chiếu đến một góc khá sạch sẽ.
Lúc này, ánh mắt hắn sáng lên, dưới đất có một con ốc màu trắng to bằng bàn tay.
Con ốc ở trên một đống đất đất, nếu không nhìn kỹ, thì không thể nhìn ra.
“Đẹp quá"
Tô An Lâm chưa từng thấy loại ốc bươu này, cảm thấy hơi giống ốc biển, bày trong nhà làm đồ trang trí cũng rất đẹp.
Hắn đi đến, định nhặt lên.
Nhưng vừa lại gần, con ốc đột nhiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Chính là ánh sáng này!
Giống hệt với trong mộng cảnh Lý Mộng Hàm.
Ánh sáng vô cùng chói mắt, Tô An Lâm nhất thời không mở nổi mắt.
Ba giây sau, hắn mới miễn cưỡng mở mặt được, phát hiện con ốc trước mặt lơ lửng trên không trung, muốn bay đi.
Nhưng tốc độ quá chậm, Tô An Lâm đập một cái qua theo bản năng.
Con ốc bị đập xuống đất, lăn mấy vòng.
"Hu hu..."
"Hu hu..."
Tiếng khóc lại vang lên.
“Cái thứ quỷ gì vậy?"
Tô An Lâm đi đến, định ngắm thật kỹ.
Nhưng lúc này, xảy ra điều bất ngờ.
Bên trong con ốc, đột nhiên có một cô gái tí hon chui ra.
Cô gái không mặc áo, trước ngực chỉ có hai chiếc lá mỏng, che đi công trình vĩ đại của nàng.
Cũng không biết chiếc lá xanh được dính lên bằng cái gì, mà lại không rơi xuống.
Phía dưới mặc váy cỏ được đan từ lá xanh.
“Cô gái ốc đồng?"
Tô An Lâm không khỏi thốt ra từ này.
Lần này, hắn càng chắc chắn, đây là sinh vật dị giới, chỉ là không biết là loại gì.
Vỏ ốc này là nhà của nàng.
Nàng chỉ dài khoảng tám centimet, trên lưng có hai cánh dài mỏng như cánh ve sầu.
Khuôn mặt trông rất non, đôi mắt còn nhỏ hơn hạt đậu xanh, lúc này kinh sợ nhìn đại quái vật trước mắt.
"A Ba A Ba, u u..."
Nàng nói mấy câu mà Tô An Lâm không hiểu, sau đó lại òa khóc.
Nàng gần như rất không nỡ bỏ vỏ ốc dưới đất, vội vàng chạy qua, ôm lấy vỏ ốc, muốn bay đi, rời khỏi nơi này.
Tô An Lâm bị cảnh tượng đột ngột này làm cho ngẩn người.
Thấy nàng ôm theo con ốc định bỏ chạy, kêu la khóc lóc, Tô An Lâm đột nhiên cảm thấy rất thú vị.
Cảm giác nguy hiểm trước đó cũng biến mất.
Chẳng mấy chốc, nàng lại ôm con ốc thật, đang định bay đi.
Nhưng, Tô An Lâm liền tóm lấy con ốc.
Khiến nàng càng sợ hãi.
Lúc này, sắc mặt cô gái thất thường, dường như đã hạ quyết tâm, nàng cắn răng, cố kiềm chế, quyết đoán vứt con ốc, cũng chính là nhà của mình, bay lên tầng.
Có điều nàng bay thực sự quá chậm.
Lúc này, Tô An Lâm nhìn bóng lưng của nàng, mới phát hiện, trên đôi cánh của nàng có vết nứt.
Bị thương ư?
Tô An Lâm giơ hai ngón tay tóm lấy hông của nàng, không dám dùng lực, chỉ sợ dùng lực, sẽ ép hết lục phủ ngũ tạng của nàng ra, vậy thì hay rồi.
"U u..."
"U u..."
Cô gái ốc đồng cảm thấy hông bị tóm chặt, càng thêm sợ hãi.
Nhưng rất nhanh, nàng cố gắng ra hiệu với Tô An Lâm.
“A Ba, A Ba, thích thích, A Ba"
Vậy mà nàng lại nín khóc.
Đương nhiên, không phải là cười thật, mà là muốn thể hiện sự thân thiện của mình, hy vọng Tô An Lâm đừng hại nàng.
“Có trí khôn!"
Tô An Lâm thông qua dáng vẻ của con ốc, phân tích ra nàng có trí khôn.
Tiếc là, ngôn ngữ không thông, hắn cũng không biết cô gái ốc đồng này đang nói gì.
“Thôi, mang về nhà nghiên cứu đã Tô An Lâm cảm thấy, thứ trong dị thứ nguyên, đặc biệt là loại có trí khôn, nếu có thể nuôi được thì rất tốt.
Vậy là hắn đặt vỏ ốc trước mặt nàng, ra hiệu nói:
“Ngươi, đi vào, hiểu không?"
Có lẽ vẻ ra hiệu của hắn quá đáng sợ, cô gái lập tức bị dọa sợ.
"U u u..."
Nàng cất giọng chói tai, cũng may mà xung quanh không có người, nếu không, chắc chắn sẽ thu hút họ vây đến.
Chẳng còn cách nào khác, Tô An Lâm chỉ có thể nhét nàng vào trong con ốc.
Cô gái ốc đồng ban đầu không muốn đi vào, nhưng Tô An Lâm đẩy cái chân nhỏ của nàng, nhẹ nhàng nhét vào.
"Phi!"
Cô gái ốc đồng bị nhét vào trong.
Cùng với nàng bị nhét vào, tiếng chói tai vừa nãy lập tức từ ‘ư ư ư biến thành ‘hu hu hu.
“Thì ra tiếng khóc từ đây mà ra.
Tô An Lâm cảm thấy rất thú vị, sinh vật thần bí như này có lẽ cũng có thể bán không ít tiền.
Hắn đến nơi này lâu như vậy, biết rõ tình trạng điều kiện trong nhà.
Vì để cho hắn ăn no, ăn ngon, dùng thuốc tăng khí huyết, trong nhà vẫn luôn không có tiền tiết kiệm.
Cho nên đối với hắn, tiền vô cùng quan trọng.
Bỗng nhiên, tiếng khóc không còn.
“Không phải bị ta ấn chết rồi chứ?"
Tô An Lâm lắc con ốc, bỗng nhiên, bên trong lại phát ra tiếng hu hu.
Tiếng khóc lần này có vẻ yếu hơn.
“Hỏng rồi, đúng là không được."
Tô An Lâm chỉ có thể lôi nàng ra, lúc này, mới phát hiện, vừa nãy lúc nhét vào đã dùng lực hơi mạnh.
Đôi cánh của cô gái ốc đồng vốn đã bị thương, bây giờ lại nhỏ máu.
“Ta không nên nhét mạnh như vậy, nhưng..."
Tô An Lâm khẽ động trong lòng:
“Ta đúng là tên ngốc, chẳng phải mình đã học thuật tăng khí sao?"
1052 chữ