Chương 1372: Cho Rằng Ta Chỉ Ăn Chay Sao?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,719 lượt đọc

Chương 1372: Cho Rằng Ta Chỉ Ăn Chay Sao?

Sau khi cáo biệt Tào Thiên Bá, Tô An Lâm đi đến chỗ Trần Như Huyên.

Trần Như Huyên có thân thể ngũ hành, trong ấn tượng của Tô An Lâm thì nàng hẳn là người có tiến bộ lớn nhất.

Lúc này nàng đang tự mình tu luyện ở trên ngọn núi. Bỗng nhiên nàng nhăn mày lại, vừa nãy có một cổ hơi thở kỳ quái lướt qua nơi này, rồi lại đột nhiên biến mất.

"Có người đến đây?"

Trần Như Huyên hừ lạnh một tiếng, cho rằng có tên nào to gan lớn mật dám đến đây mơ ước nàng.

"Cho rằng ta chỉ ăn chay sao?"

Trong lòng Trần Như Huyên giận dữ không thôi, nàng chuẩn bị động thủ, lại không ngờ rằng tốc độ của người mới đến càng nhanh hơn, chỉ trong chớp mắt đã có một chưởng lao đến trước mặt nàng. Một chưởng này sắp đánh xuống đỉnh đầu Trần Như Huyên.

Trần Như Huyên lộ ra vẻ khinh thường:

"Ngăn cản."

Hơi thở màu vàng đất vàng bạc bao trùm, hình thành một lớp tường đất thật dày ngăn cản chiêu thức của người mới tới.

"Cũng có chút thủ đoạn đấy.

Tô An Lâm hơi mỉm cười, không để ý lắm.

Tiếp theo là một chưởng, lại một chưởng nữa. Trong mỗi một chưởng đều có chứa linh lực hồn hậu, che trời lấp đất, quay cuồng trong không trung làm chấn động không khí.

Sắc mặt Trần Như Huyên trở nên kinh hãi, vội gọi:

"Đừng đánh đừng đánh, tô a lâm ngươi muốn đánh chết ta à.."

A, đã bị nàng phát hiện ra rồi, nàng cũng khá thông minh đấy.

Tô An Lâm bị gọi tên, vội thu tay lại.

"Phù phù phù.."

Sắc mặt Trần Như Huyên trắng bệch, trợn trừng mắt liếc nhìn Tô An Lâm một cái:

"Ngươi thật là, suýt chút nữa ta đã bị ngươi đánh chết rồi!"

"Hả, ta còn chưa dùng sức thật đâu, mới chỉ vậy mà ngươi đã không chịu nổi?"

Tô An Lâm sờ mũi nói.

Trần Như Huyên mở to mắt:

"Ngươi còn có mặt mũi mà nói hả, ta vừa mới tiếp xúc với chiêu thức của ngươi thì đã biết đối phương là ngươi rồi, vốn dĩ ta muốn cùng ngươi chơi chơi thôi, không ngờ ngươi lại ra tay mạnh như thế "Ha ha ha, thật xin lỗi, ta chỉ muốn thử ngươi một chút thôi.

"Làm gì có người nào thử như vậy chứ.

Trần Như Huyên thở dài:

"Ấy, hình như trên người của ngươi có một cổ lực lượng rất kỳ quái."

"Sao ngươi lại biết?"

Tô An Lâm biết cổ lực lượng mà Trần Như Huyên nói chính là không gian chi lực.

"Ta đương nhiên có thể cảm ứng được, ta có thân thể ngũ hành, trước mắt đã hoàn toàn khai phá ra được, cho nên có thể cảm ứng nhạy bén với một ít đồ vật, lực lượng trên người của ngươi đang tỏa ra không gian bốn phía, chắc hẳn là có liên quan với không gian"

"Thật là thông minh"

Tô An Lâm không thể không cảm thán, thân thể ngũ hành của Trần Như Huyên xác thực có có điều tinh diệu, đây cũng là nguyên nhân vì sao nàng có thể nhanh chóng tiến bộ như vậy.

"Thực lực của ngươi đã tiến bộ rất tốt, có điều ngươi vẫn cần phải cố gắng không ngừng, sớm ngày đạt tới Tu Linh cảnh"

Tô An Lâm nói.

"Yên tâm đi, ta chính là người có tiến bộ nhanh nhất.

Trần Như Huyên ngạo nghễ nói, thậm chí bộ dáng của nàng còn có chút kiêu ngạo.

Tô An Lâm không nhịn được bật cười:

"Thế nếu so sánh với Cầm tiên tử thì sao?"

Nhắc đến chuyện này, Trần Như Huyên nói không ra lời:

"Ta là người có tiến bộ nhanh nhất, nhưng nếu so thực lực thì chắc chắn nàng là người mạnh nhất rồi"

Về chuyện này, Trần Như Huyên vẫn có thể tự mình hiểu mình.

"Ngươi biết là được, đừng kiêu ngạo, phải không ngừng cố gắng, nếu vừa nãy không phải là ta mà là những người khác đánh lén người thì ngươi đã biết hậu quả rồi đấy."

Tô An Lâm trầm giọng nói.

"Biết rồi biết rồi, ngươi thật đúng là dong dài, trước kia ngươi không giống như vậy chút nào. Trần Như Huyên nói, ngữ khí của nàng đột nhiên có chút u oán. Nhớ trước kia, nàng và Tô An Lâm cũng coi như là nhận thức khá sớm, nhưng về sau tô lâm lại ở cùng với những người khác, chuyện này làm nàng thất vọng không thôi. Đương nhiên vậy nào vẫn chưa biểu hiện cảm xúc ra ngoài. Dù sao nàng cũng là nữ tử, sao có thể thể hiện cảm xúc như vậy cho người khác biết được?

Tô An Lâm thấy bộ dáng u ám của nàng, há miệng không biết nói gì, cũng thầm than một tiếng trong lòng:

"Đứa nhỏ này giống như là có gì muốn nói vậy"

Sau khi hai người nói chuyện vài câu, Tô An Lâm cũng rời đi. Tiếp theo hắn nên đến xem Lý Thi Nhu. Năm đó Lý Thi Nhu tự sát, lại ngoài ý muốn được trưởng lão trong Âm Luật tông cứu sống, lúc sau nàng đã gia nhập Âm Luật tông. Đến hiện tại nàng đã tập được một tay âm tiêu ma công, thực lực cũng rất mạnh. Có điều tuy rằng công pháp này của nàng rất tốt, nhưng thiên phú của nàng chỉ có thể coi là ưu tú chứ không phải là rất hoàn mỹ, hơn nữa m Luật tông cũng không phải là đại tông môn gì cả. Thế nên tô an lâm đoán rằng tiến bộ của Lý Thi Nhu là chậm nhất.

Đi đến nơi Lý Thi Nhu ở, Tô An Lâm rất nhanh đã nghe thấy tiếng thổi tiêu mỹ diệu. Chỉ nghe xong một hồi, Tô An Lâm đã cảm giác tinh thần của mình trở nên khoan khoái, giống như được nghỉ ngơi hồi lâu, làm cho người ta có một loại cảm giác nhẹ nhàng bay bổng.1036 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right