Chương 1377: Đúng Vậy

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 286 lượt đọc

Chương 1377: Đúng Vậy

Hóa ra sau khi tên tóc xanh họ gặp được hôm nay được đưa đi bệnh viện, bệnh viện nói bắp thịt toàn thân hắn đã bị xé rách, trên xương cốt cũng chằng chịt vết nứt, nếu cố gắng chữa trị chắc hẳn sẽ không chết được, nhưng chỉ sợ cả đời này sẽ phải sống trong đau đớn.

"Ha ha, cuối cùng hắn cũng gặp xui xẻo, nhất định là bị bệnh gì đó, đây là báo ứng, là báo ứng"

Bảo an vệ nhỏ giọng nói với một chủ nhà. Chủ nhà gật đầu, đây là một người đàn ông trung niên, trước kia cũng từng bị tên tóc xanh bắt nạt:

"Nói đúng lắm, đây là báo ứng! Lúc trước ta cũng đã nói rồi, hắn bắt nạt người ta như thế, nhất định sẽ không có kết cục tốt, quả là thế"

Bảo vệ cười nói:

"Lần trước, vì ta cửa mở chậm một chút mà tên kia liền đánh ta một trận, bây giờ thì hay rồi, không ngờ hắn lại gặp báo ứng như thế, nghĩ lại liền thấy tức cười, ha ha ha.

"Đúng vậy đúng vậy.

"Nhìn dáng vẻ của họ thì có vẻ đều rất căm hận tên tóc xanh kia"

Đệ Ngũ Tĩnh Di vừa cười vừa nói.

"Căm hận là bình thường!"

"Ta đột nhiên cảm thấy chúng ta làm chuyện tốt như vậy cũng được đấy, tướng công...không đúng, lão công!"

Đệ Ngũ Tĩnh Di đỏ mặt, tiếp tục nói:

"Đúng không, về sau nếu chúng ta có cơ hội sẽ làm việc tốt, thế nào? Dù sao người ở thế giới này đều là phàm nhân"

Nhìn dáng vẻ ngông nghênh của Đệ Ngũ Tĩnh Di, Tô An Lâm nở nụ cười:

"Đến lúc đó nói sau, bây giờ đưa ngươi đi ăn đã"

"Ta rất muốn xem thứ ngươi nói rất ngon là cái gì"

Hai người tới cổng một nhà hàng, vừa mới xuống xe, một nhân viên phục vụ đã đi tới, nhận lấy chìa khóa của TôAn Lâm, giúp hắn đi đỗ xe.

"Hắn giúp ngươi đi đỗ xe? Có lái được không vậy?"

Đệ Ngũ Tĩnh Di vô cùng nghi ngờ, ở trong mắt nàng, nhân viên phục vụ ở đây cũng giống như tiểu nhị ở thế giới kia. Tiểu nhị có thể giúp chăm sóc ngựa, nhưng bây giờ lái xe đi cũng giống như là để tiểu nhị cưỡi ngựa đi vậy, vô cùng nguy hiểm.

"Yên tâm đi, ta nói rồi, ở thế giới này có một thứ tên là camera, không ai có thể thoát khỏi việc bị nó quay lại" Nói xong, Tô An Lâm đi sang cửa đối diện mua một cây kem.

"Đây là cái gì? Sao lại dinh dính như phân trâu vậy!"

Đệ Ngũ Tĩnh Di ghét bỏ nói, chủ yếu là cái kem này là socola, còn màu nâu, nhìn rất giống phân trâu. Thấy nàng nhíu chặt mày, Tô An Lâm bị lời nói của Đệ Ngũ Tĩnh Di làm cho cạn lời, cốc đầu nàng một cái: "Ngươi nghĩ gì thế, nếu cái này là phân trâu, chẳng phải là ta cho ngươi ăn phân trâu ư?"

"Nói cũng đúng, sao lão công lại cho ta ăn phân trâu được chứ"

Đệ Ngũ Tĩnh Di kịp phản ứng, bắt đầu ăn dưới sự thúc giục của Tô An Lâm.

"A a a..."

Đệ Ngũ Tĩnh Di sửng sốt, vì cái này hơi lạnh, có mùi vị vô cùng dễ chịu.

"Ngon quá, thật sự là rất ngon"

Đệ Ngũ Tĩnh Di kinh ngạc nói:

"Trước kia ta từng ăn thử băng, nhưng không có vị gì cả, cái này cũng lành lạnh giống như băng, nhưng ngọt lịm, lại có chút chua chua, cũng quá ngon đi?"

Tô An Lâm nở nụ cười:

"Ăn ngon thì ăn nhiều một chút.

"ừng ực...

Đệ Ngũ Tĩnh Di ăn rất nhanh, chỉ mất hai ba miếng đã ăn hết một ly kem.

"Ta còn muốn nữa!"

"Đây!"

Tô An Lâm khẽ cười.

Rất nhanh, Đệ Ngũ Tĩnh Di lại ăn một cái nữa.

"Ta còn muốn "Ặc, được thôi"

Tô An Lâm lại mua một cái.

"Ta muốn nữa!"

Tô An Lâm: "..."

Hay lắm, đã ăn mấy cái rồi mà còn muốn ăn nữa?

"Khụ khụ, ăn nhiều như vậy không lạnh sao? Hay là tạm ngừng một lát "Ặc, hình như là đã ăn mấy cái rồi, đắt lắm sao?"

"Rất rẻ"

Tô An Lâm cạn lời, một cái kem ly nho nhỏ có thể tốn bao tiền chứ?

"Lão công, vậy cái này tốn bao nhiêu bạc?"

Tô An Lâm ngẫm nghĩ, nói:

"Lấy tài sản của chúng ta, nếu ngày nào ngươi cũng ăn, có lẽ đến chết cũng không ăn hết" Đệ Ngũ Tĩnh Di "Rẻ như vậy ư?"

Tô An Lâm gật đầu:

"Thứ này vốn không đắt mà Đệ Ngũ Tĩnh Di đã học được thêm một kiếm thức nữa.

Một lát sau, hai người đi vào nhà hàng, Tô An Lâm lấy menu ra gọi mấy món hải sản.

Đệ Ngũ Tĩnh Di ngồi tại chỗ, vô cùng hiếu kỳ. Lúc trước nàng đã bị Tô An Lâm yêu cầu thay một bộ đồ mới, là một chiếc váy màu đỏ xinh đẹp động người, mặc dù nàng không trang điểm nhưng lại không hề xấu, còn làm nổi bật lên vẻ trong sáng.

Khi nàng ngồi xuống, rất nhiều khách khứa trong nhà hàng đều hiếu kỳ nhìn sang.

"Cái này gọi là ghế sô pha? Cái đĩa này đẹp quá, còn có đèn trên trần nhà, nhìn kỹ thì.."

Đệ Ngũ Tĩnh Di sợ hãi cảm thán, tư duy của nàng đã bị đả kích rất lớn.

"Lão công, vậy ta có phải là người phụ nữ đầu tiên bên cạnh ngươi được ăn ngon như vậy không?"

"Đương nhiên"

Tô An Lâm nghiêm mặt nói.

Trong lòng Đệ Ngũ Tĩnh Di vô cùng mừng rỡ, quả nhiên nàng là người phụ nữ đầu tiên tới đây với Tô An Lâm.

"Xin chào, tiểu thư, xin hỏi đây là ngươi sao?"

Bỗng nhiên, một người phụ nữ trung niên ăn mặc đẹp đẽ đi đến trước mặt Đệ Ngũ Tĩnh Di, nàng cầm một cái điện thoại, trên đó có ảnh chụp Đệ Ngũ Tĩnh Di.

1039 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right