Chương 324: Một Đám Trùng Đen

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,222 lượt đọc

Chương 324: Một Đám Trùng Đen

Tô An Lâm điên cuồng vung nắm đấm lên mặt nàng, âm vật la hét thảm thiết, muốn bỏ chạy nhưng lại bị Tô An Lâm nắm vai, không nhúc nhích nổi. Nói ra thì thanh máu của âm vật này cũng không cao, chỉ có 79 giọt. Có lẽ là âm vật Giang Phi vừa có được, chưa kịp trưởng thành. Cho nên đập chưa được mấy cái, thanh máu điên cuồng tụt xuống. âm khí vốn dọa người, nhanh chóng hạ xuống, không lâu sau đã hóa thành số không.

“Thành công giết chết xác quỷ.”

“Giá trị kinh nghiệm +79.”

Giải quyết xong rồi! Hoàn cảnh xung quanh từ từ biến mất. âm khí cuộn trào về kinh tiên bằng da của Tô An Lâm từng chút một. Lúc này, ánh mắt Tô An Lâm nhìn về phía Giang Phi, cả người hắn tràn ngập tuyệt vọng.

“Ngươi..ngươi…”

“Đừng căng thẳng!”

Tô An Lâm đi đến trước mặt hắn, ngồi xổm xuống:

“Ta chỉ muốn nói chuyện đàng hoàng thôi, sao có thể đối phó ngươi được, đúng không?”

Giọng điệu Tô An Lâm ôn hòa, nhưng tay phải lại nắm chặt bả vai Giang Phi, dần dần dùng sức.

“Cho nên, ngươi có nói hay không?”

“Đừng, đừng, ta nói, là Liễu Nhan muốn đối phó ngươi…”

Tô An Lâm biết Liễu Nhan từ lâu, cho nên không hề bất ngờ:

“Lúc đầu tại sao lại đối phó Lý gia?”

“Vốn muốn bùng nổ quỷ vực phật âm ở Lý gia, như vậy có thể ép cao thủ nội khí mạnh nhất ở Lý gia ra tay, đồng thời khiến Lý gia suy yếu…”

“Cho nên ai bảo ngươi làm vậy? Chắc không phải là Liễu Nhan đâu nhỉ? Tuy mục đích của nàng rất lớn, nhưng dường như không cần phải đơn độc đối phó Lý gia.”

“Quả thật không phải nàng mà là Hàn Hồng Nhi, nàng cho ta rất nhiều lợi ích, muốn ta phải...”

Còn chưa nói hết, bụng của Giang Phi đột nhiên đau đớn, sắc mặt hắn dữ tợn, hoảng hốt hét lớn:

“Không…âm trùng…âm trùng…”

“Bùm!”

Bụng hắn nổ tung, một đám trùng đen bay ra.

“Bốp…bốp!”

Tô An Lâm liên tục vung chưởng, chớp mắt cương khí đã quét bay đám trùng hóa thành thịt vụn. Nhìn bụng Giang Phi trống rỗng, sắc mặt Tô An Lâm khó coi.

“m tông, thủ đoạn thật sự độc ác!”

Có điều bây giờ những gì hắn cần biết cũng đã làm rõ. Quỷ vực phật âm thật sự do Giang Phi làm, người sau lưng hắn là Hàn Hồng Nhi. Từ đầu là Hàn Hồng Nhi muốn đối phó Lý gia, còn về Liễu Nhan, nàng không có hứng thú với Lý gia, bây giờ đơn thuần là muốn đối phó hắn mà thôi.

“Hàn Hồng Nhi, tại sao ngươi lại làm vậy?”

Tô An Lâm trầm ngâm, một phen ban nãy hắn lại kiếm thêm mấy trăm giá trị kinh nghiệm. Sau khi Giang Phi và âm vật chết, vẻ tối tăm quanh căn phòng tản đi. Ba người nhóm Lưu An sắc mặt khó chịu, bọn họ nhìn về phía Lưu Bằng…

“Ca, ta khó chịu, trong bụng khó chịu quá.”

“Cứu ta, cứu ta.”

Lưu An không ngừng la hét, ôm bụng mình.

“Đã nói với các ngươi từ sớm, đừng chơi bời, đừng chơi bời, giờ thì hay rồi, chết rồi đấy.”

Lưu Bằng mắng lớn, hắn cách rất xa, không dám lại gần.

“Chết, chúng ta chết rồi...”

Ánh mắt Lưu An đờ đẫn, dần dần nhớ lại. Vừa nãy hắn thấy một nương tử xinh đẹp nên đi qua kia, sau đó bị nàng nuốt chửng. Trong miệng nàng hình như có thứ gì đó chui vào cơ thể hắn, từng chút một, từng chút một ăn sạch mọi thứ bên trong hắn.

“...A...ta chết rồi...”

Lưu An đau khổ xé y phục của mình. Không ngờ lớp da cũng dễ dàng bị bóc ra theo. Không có máu tươi, không có lục phủ ngũ tạng, chỉ có đám trùng trắng dày đặc. Ghê tởm!

“Bốp!”

Sau lưng, Tô An Lâm khởi động toái quyền, đánh nát toàn bộ ba thi thể da người trước mặt. Khiến đám trùng bên trong cũng bị giải quyết theo.

“Chết rồi!”

Tô An Lâm nhìn giá trị kinh nghiệm hiển thị, thở phào nhẹ nhõm.

“Phịch!”

Lưu Bằng ngồi bệt xuống đất, không biết đang khóc hay đang cười:

“Chết rồi, chết hết rồi, ba đệ đệ của ta, mất rồi.”

Tô An Lâm thẳng thắn nói:

“Muốn cười thì cười một lúc đi, không ai nói ngươi đâu.”

Lưu Bằng nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:

“Hahaha…”

Đột nhiên hắn cười lớn:

“Chết rồi, chết hết rồi.”

Trong lòng hắn gần như đang hò hét, chết hay lắm. Ba đệ đệ không phải ruột thịt, cùng cha khác mẹ mà thôi. Ba người này lúc nào cũng muốn cướp vị trí người thừa kế của hắn, hắn như giẫm trên băng mỏng. Bây giờ chết rồi...không còn áp lực nữa...Tô An Lâm đã nhìn ra từ sớm, dù sao khi ghét một người, ánh mắt không thể che giấu được. Huống hồ gì với Lưu Bằng mà nói, hắn ghét đến tận ba người. Sau khi thu dọn xong đồ đạc, Tô An Lâm sờ y phục của mình, cũng gần khô rồi.

“Đến lúc phải đi rồi.”

Tô An Lâm mặc đồ xong, nhìn trời trong sau mưa, thế giới tràn ngập sức sống.

“Tô đại ca.”

Lưu Bằng bước qua, than thở:

“Hôm nay từ biệt, cũng không biết sau này khi nào mới gặp lại.”

“Thật không dám giấu, lần này ra ngoài ta muốn mời người giải quyết nhóm xác quỷ quỷ vực ở huyện Hợp Thủy, cho nên không lâu nữa ngươi sẽ có thể quay về huyện Hợp Thủy.”

Tô An Lâm nói.

“Thế thì tốt, trở về ta nhất định phải mời ngươi uống rượu.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right