Chương 332: Mây Đen

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,280 lượt đọc

Chương 332: Mây Đen

"Vu đại ca, nếu như Khống Khí Thuật chỉ cần Bổ Khí Thanh là có thể tu luyện, vậy chẳng phải là rất dễ dàng luyện hay sao?"

Tô An Lâm lại hỏi.

Vu Phi nói:

"Ngươi suy nghĩ nhiều rồi, nguyên liệu của Bổ Khí Thanh đều là vật hiếm lạ, chỉ nói như trùng hút máu vừa rồi đã cần đến mấu chục con, loại đồ vật này không thể mua được từ bên ngoài đâu."

Tô An Lâm nhíu mày:

"Vậy ta sẽ bỏ tiền mua."

"Chuyện này ngươi phải đi nói với thôn trưởng, thật không dám giấu diếm, chính như chúng ta đây cũng rất khó có được Bổ Khí Thanh, cần phải làm ra cống hiến cho thôn này, sau đó căn cứ độ cống hiến để đổi."

Vu Phi giải thích.

"Giống như ta chẳng hạn, mỗi ngày đều đi tuần tra, đây là cống hiến."

"Ta hiểu rồi, lúc sau ta sẽ nói chuyện với thôn trưởng."

Chuyện Khống Khí Thuật cần Bổ Khí Thanh càng thần bí, Tô An Lâm lại càng cảm thấy hứng thú hơn, hắn chỉ hận không thể lập tức đi đến chỗ trưởng thôn để dò hỏi. Nhưng mà hắn cũng biết, hiện tại Vương Tồn Thủy nhất định đang thụ dương khí cho Thanh Đồng Môn, không thể quấy rầy hắn được.

Tô An Lâm cứ đi theo sự dẫn dắt của Vu Phi mà vòng quanh khắp nơi, giờ khắc này, hắn bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác muốn ở lại chỗ này để sinh hoạt.

An tĩnh, hài hòa, vô ưu vô lự. Mỗi ngày mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ. Lúc hắn vừa mới đi vào nơi này, không phải cũng muốn được sống cuộc sống như vậy sao?

Có điều hắn nghĩ nghĩ, trực tiếp lắc đầu, hắn đã từng gặp qua thế gian phồn hoa rực rỡ, sao còn có thể cam tâm tình nguyện ở lại nơi như thể này.

Chỉ chốc lát sau, đã đến giữa trưa.

"Tô huynh đệ, giữa trưa ngươi đến nhà ta ăn cơm đi, buổi sáng ta đã bảo nương tử chuẩn bị thêm vài món ăn, chúng ta trở về uống hai ly."

Vu Phi đề nghị.

"Vậy xin đa tạ Vu đại ca."

Tô An Lâm thầm cảm khái, người ở thôn sơn nhỏ này đúng là hiếu khách.

"A, cái đó là gì vậy, mây đen à?"

Tô An Lâm bỗng nhiên chú ý tới cách đó không xa có một đám mây đen nghìn nghịt, nhưng lại không giống như là mây đen. Bởi vì đám mây đen nghìn nghịt này bay rất thấp, chỉ cách mặt đất khoảng bốn năm mét, hơn nữa còn chuyển động nhanh chóng và truyền đến tiếng động vù vù loáng thoáng.

Theo ánh mắt Tô An Lâm nhìn lại, sắc mặt Vu Phi đại biến!

"Mẹ nó, không phải là mây đen đây, là Hắc Huyết Phi Trùng đấy!"

Hắn lập tức chạy về, vừa chạy vừa hô:

"Tô huynh đệ mau nhanh lên, Hắc Huyết Phi Trùng tới rồi."

"Đương đương đương đương…"

Cùng lúc đó, trong thôn truyền đến từng đợt âm thanh gõ chuông, đây là tín hiệu cảnh báo ở trong thôn, một khi thôn gặp được nguy hiểm nào đó, thì sẽ có người gõ chuông lên để nhắc nhở mọi người có nguy hiểm. Đến lúc đó những thôn dân đang trong lúc nghỉ ngơi sẽ nhanh chóng tập hợp để chống đỡ với nguy hiểm. Còn về nữ nhân và tiểu hài tử sẽ trốn đi.

"Đương đương đương..."

Theo tiếng lục lạc liên tục vang lên, mây đen nghìn nghịt trên bầu trời cũng càng ngày càng tụ nhiều lại, lúc trước chỉ có một đám nhỏ, hiện tại đã lập tức tụ thành ba đám như vậy.

Sắc mặt Vu Phi lập tức trở nên tái nhợt, còn bế thêm hai tiểu hài tử đang đứng ở gần đó:

"Tô huynh đệ mau đi thôi, một khi bị loại sâu này vây quanh sẽ không thể nào trốn thoát được, sẽ bị chúng hút khô máu."

"Hu hu hu, ta không muốn chết, ta không muốn..."

Hai tiểu hài tử trong lồng ngực Vu Phi khóc thét lên.

Tô An Lâm quay đầu lại nhìn thoáng qua, trong lòng vô cùng khiếp sợ. Vừa mới nãy đám trùng này còn cách khá xa, nhưng mà chỉ trong nháy mắt đã bay đến không trung trên đỉnh đầu bọn họ. Chúng nó dường như ngửi được hương vị của người, bỗng nhiên sà xuống.

Ở trong mắt Tô An Lâm, thanh máu của loại sâu này đại khái từ 20 đến 40, đây đã là thanh máu của người bình thường, mấu chốt là số lượng của đám trùng này rất nhiều.

Trong lòng Tô An Lâm xoay chuyển, xem đám sâu này kết bè kết đội, ước chừng có đến ngàn vạn con, nếu như hắn giết sạch rồi, vậy thì kiếm lớn!

"Không xong, Dương Quang bị Hắc Huyết Phi Trùng quấn lên rồi."

Nơi xa có người hô to lên, chỉ thấy có một nông phu đang chạy vội ngoài đồng ruộng, nhưng vẫn không kịp rồi, hắn đã bị đám Hắc Huyết Phi Trùng ở phía sau quấn lên người. Cả người hắn hoàn toàn bị một đám trùng đen bao phủ, không trong chốc lát, đám trùng đen bay đi, mà người kia chỉ còn là một khối thây khô màu nâu xám. Huyết nhục trên cả người hắn bị bay hơi giống nhà là hơi nước, thi thể lạch cạch một tiếng, rơi xuống vũng nước bên cạnh.

Đồng tử trong mắt Tô An Lâm co rụt lại, đám Hắc Huyết Phi Trùng này thật là lợi hại. Hắn không kịp nghĩ nhiều, bởi vì lúc này Hắc Huyết Phi Trùng đã bay vọt đến phía bên đây.

"Tô huynh đệ chạy mau."

"Không còn kịp nữa rồi, để ta chặn lại!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right