Chương 334: Kiểm Tra Thân Thể
Thấy đàn trùng rời đi, Lão Miêu thở dài nhẹ nhõm một hơi:
"Xong rồi!"
Tô An Lâm cảm thấy có chút đáng tiếc, nếu như tùy ý cho hắn giết tiếp, tuyệt đối có thể một hơi thăng cấp thêm lần nữa. Tiếc là hiện tại hắn mới kiếm được tổng cộng là 5000 điểm giá trị kinh nghiệm.Có điều, mặc kệ nói như thế nào thì người ta cũng đã có ý tốt muốn cứu hắn.
"Tiểu huynh đệ, ngươi không sao chứ?"
Đám người Lão Miêu không thể tưởng tượng được mà nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm. Sau khi tận mắt nhìn thấy Tô An Lâm không có chút thương tích nào, một đám người vô cùng khiếp sợ.
"Ngươi không bị thương sao?"
Tô An Lâm vỗ vỗ cánh tay mình, giải thích:
"Ta tu luyện Thiết Cốt Công, những con sâu đó tuy là có nhiều, nhưng mà cũng không đến mức có thể phá được lực phòng ngự của ta."
Lão Miêu giơ ngón tay cái lên:
"Là ta xem thường ngươi rồi, vừa mới rồi ta còn tưởng là ngươi đã chết chắc rồi chứ."
Một đội viên bên cạnh cũng cảm khái:
"Đây là thực lực của võ giả sao, quả thật đúng là rất mạnh."
"Đúng thế, có nhiều sâu như vậy mà ngươi vẫn không hề bị thương, bình thường trong tình huống bị một đám sâu bao phủ như thế, cho dù chúng ta có mặc áo giáp thì vẫn có thể dễ dàng bị thương.
Vài người trở lại thôn, hiện tại đám người đều dùng ánh mắt thấy quái vật để nhìn Tô An Lâm.
"Được rồi, mọi người thu thập một chút đi, bên kia lão Trương và lão Lý đã chết rồi, nâng thi thể của hai người bọn họ trở về, còn có một ít người bị thương, nhanh chóng đi bôi thuốc cho bọn họ, miễn cho lúc sau bị cảm nhiễm."
Vu Phi phân phó cho các đội viên.
"Tô huynh đệ, tới nhà của ta đi, ta kiểm tra thân thể cho ngươi một chút, nhìn xem có bị thương hay không! Trên hàm răng của Hắc Huyết Phi Trùng có kịch độc, nếu không bôi thuốc sẽ rất dễ bị cảm nhiễm."
Tô An Lâm gật đầu:
"Được thôi."
Hai người đi tới nhà của Vu Phi, Vu Phi đi vào trong nhà lấy hòm thuốc, còn Tô An Lâm thì đứng trong sân múc nước lau người.
Loại Hắc Huyết Phi Trùng này sở dĩ gọi là Hắc Huyết, bởi vì máu trong cơ thế chúng là một màu đen nhánh, thoạt nhìn thật xui xẻo, hơn nữa chất nhầy của nó còn dính nhớp, rất dễ dàng dính bám lên trên người, không dễ rửa sạch được.
Tô An Lâm hỏi xin Vu Phi một ít tro nấu bếp còn dư lại, dùng để lau người, như vậy mới có thể rửa sạch chất lỏng dinh dính trên người đi. Cuối cùng hắn nhận lấy bình dược mà Vu Phi đưa, bôi lên trên người.
"Tô huynh đệ tuổi còn trẻ mà sức lực đã mạnh mẽ như vậy."
Nhìn thân hình cường tráng của Tô An Lâm, Vu Phi cười nói:
"Có phải những võ giả bên ngoài đề rắn chắc như vậy không?"
"Là thiên phú cá nhân thôi."
Tô An Lâm cười nói.
"Phu quân, ăn cơm thôi."
Nương tử của Vu Phi nấu cơm xong, đi ra ngoài. Nhìn thấy dáng người cường tráng hoàn mỹ của Tô An Lâm, tròng mắt của nương tử Vu Phi giống như là bị dính lên trên đó, gương mặt cũng đỏ bừng lên.
Vu Phi để ý đến, lập tức nóng nảy.
"Nương tử, ngươi mau đi đi, đi vào bên trong ăn cơm."
Được lắm, dám trực tiếp đuổi người đi."
"Phu quân, khó lắm mới có khách nhân đến nhà chơi, ngươi không cần ta chiêu đãi chút sao?"
"Không cần không cần, ngươi ra đây chỉ biết phiền hà thêm thôi."
Hai vợ chồng đi vào trong phòng dong dài nửa ngày.
Tô An Lâm cười cười không để bụng, bỗng nhiên nhớ đến tấm da Tiên Kinh ở trong túi hắn. Lại nói tiếp, sau khi tấm da Tiên Kinh đi theo hắn đã hấp thu được không ít âm khí. Cho tới này, tấm da Tiên Kinh chưa từng có bất kỳ động tác nào, nhưng mà sau khi đi vào thôn này, hắn phát hiện tấm da Tiên Kinh thường xuyên phát ra một cổ ấm áp mỏng manh.
"Tại sao lại như vậy chứ?"
Hắn lấy tấm da Tiên Kinh ra, nhìn thoáng qua một cái, trầm giọng nói:
"Gần đây hình như ngươi đã hấp thu được không ít âm khí, sau khi đi vào đây, ngươi đã trở nên sinh động hơn rất nhiều."
Trên tấm da lập tức xuất hiện chữ.
"Ta tên là Tô An Lâm, vì đối phó với Thi đoàn quỷ vực cho nên ta đã đi tới thôn trang nhỏ này, bên trong thôn trang thoạt nhìn bình thường không có gì nổi trội này, hình như đang cất giấu một ít bí mật."
"Ta chú ý tới, âm khí ở nơi này rất nồng đậm, thật sự không như người khác nói, đây là nơi âm khí hội tụ sao?"
"Không không không, không chỉ đơn giản như vậy, ngược lại ta cảm thấy trên cơ thể của những người ở chỗ này đều có âm khí."
"Không sai, trên người bọn họ đều có..."
"A, thật muốn bóp nát đầu bọn họ, giết chết vài người để trợ hứng, hưởng thụ một chút..."
Tô An Lâm nhướng mày, ánh mắt hắn thâm trầm nhìn chăm chú vào những dòng chữ này, sau khi dòng chữ đã biến mất, hắn mới bắt đầu đánh giá nơi này.
"Mỗi người đều có âm khí..."
Hắn không thể tưởng tượng nổi.
Mọi người đều biết, người quỷ thù đồ. Trên cơ thể người sống có dương khí, trên quỷ mới có âm khí. Nếu như trên cơ thể người có âm khí quá nặng, nhẹ thì sinh bệnh, nặng thì mất mạng, đây là muốn mạng người.
"Tấm da Tiên Kinh đang nói hươu nói vượn, hay thật sự là như thế?"