Chương 337: Uy Lực Của Nước Thuốc

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,938 lượt đọc

Chương 337: Uy Lực Của Nước Thuốc

"Mà ta tuy rằng cùng xuất phát từ một môn pháp với sư huynh, cũng học cùng một loại thuật pháp, nhưng khác nhau ở chỗ, từ sau khi ta bắt đầu chăn nuôi âm vật, sư huynh ta cho rằng chuyện này vi phạm nhân đạo, cho nên chúng ta cãi nhau, cuối cùng ta giận dỗi rời khỏi hắn, đi vào nơi này."

"Lúc ta mới tới đây, thôn sơn này còn rất an tĩnh, người dân trong thôn không phải rất giàu có, nhưng cũng coi như là có cơm no áo ấm."

"Có điều, sau đó kẻ thù tìm được nơi này, bọn chúng đã hạ độc vào nguồn nước ở gần đây, làm cho mọi người trúng độc mà chết."

Nói xong những lời này, Vương Tồn Thủy thở dài:

"Cuối cùng ta đã giữ hồn phách của mọi người lại, nơi này dần dần hình thành Quỷ Vực. Mà bởi vì có Quỷ Vực tồn tại cho nên một ít tà ám bình thường sẽ đi qua đây, ngược lại làm cho người bên ngoài không dám tới gần, dần dà trở thành tình huống như hiện tại."

Tô An Lâm hiểu rõ:

"Vậy bọn họ đều đã quên mất những chuyện trước kia hay sao?"

Vương Tồn Thủy cười cười:

"Cái thứ như quỷ vật rất kỳ diệu, bọn họ không quá nguyện ý nhớ lại những chuyện không tốt, trừ phi người nhắc nhở, dù sao cứ để cho bọn họ tự do, làm bọn họ tiếp tục sinh hoạt như vậy, khá tốt."

"Có lẽ, chờ đến khi ta chết đi, nơi này sẽ tan thành mây khói..."

Tô An Lâm không biết nên nói cái gì mới tốt.

"Không thể tưởng tượng được trong Quỷ thôn lại cất giấu bí mật như vậy."

"Nhưng mà bọn họ đúng thật là không có hại người, không phải sao?"

Vương Tồn Thủy xua tay nói:

"Không nói đến chuyện này nữa, nếu như ngươi phát hiện ra rồi, vậy cũng đừng đi xuống thôn nữa, nhỡ đâu bị bọn họ nhận ra, khiến cho bọn họ phát cuồng lên, vậy thì không ổn."

Vương Tồn Thủy tiếp tục nói:

"Hiện giờ ngươi đi theo ta vào trong."

"Tiền bối đang tự đưa dương khí vào trong Thanh Đồng Môn sao?"

Tô An Lâm cảm thụ được có dương khí từ trong phòng truyền ra.

"Không sai, Thanh Đồng Môn là một thất phẩm, làm từ chất liệu đặc thù, có thể tự động hấp thụ dương khí do mặt trời chiếu xạ, có điều tốc độ hấp thụ của cái thứ này quá chậm."

Vào trong phòng, Tô An Lâm chú ý tới Thanh Đồng Môn đã hóa thành một cánh cửa lớn, đang đặt ở trung tâm của căn phòng, nóc nhà ở thẳng trên đỉnh đầu đã bị gỡ ra thành một cái lỗ lớn, ánh mặt trời cực nóng đang chiếu xuống trên cửa của Thanh Đồng Môn.

Trong phòng có mấy nồi nước thuốc đang đặt cạnh Thanh Đồng Môn, bên dưới mỗi một nồi để có đống lửa đang thiêu đốt, nước thuốc ở trong nồi sôi trào, tỏa ra mùi thuốc, đồng thời sẽ phóng xuất từng luồng dương lực cực lớn. Dương khí vừa xuất hiện đã nhanh chóng bị Thanh Đồng Môn hấp thu."

Tô An Lâm rất ngạc nhiên, nghiêm mặt hỏi:

"Nước thuốc này là cái gì vậy, sao nó phóng xuất ra dương lực lớn như thế."

Vương Tồn Thủy kiêu ngạo nói:

"Đó là đương nhiên rồi, ta đã ở chỗ này nghiên cứu các loại dược vật rất nhiều năm, làm ra không ít thứ tốt. Thứ dược vật này, ta gọi là là dương thủy, dùng một ít dược liệu bào chế thành, có thể phóng xuất ra được không ít dương lực."

"Ta nghe nói, bên ngoài kia nếu muốn đưa dương khí vào bên trong pháp khí cũng phải dùng cùng loại dược vật như vậy."

Tô An Lâm nói.

"Ừ, đúng là thế, có điều của ta đơn giản hơn một ít.

Nói xong, Vương Tồn Thủy duỗi tay ra, trên tay hắn trào ra dương khí, đứng trước Thanh Đồng Môn đưa dương khí đó vào.

"Tiểu tử, ta thấy ngươi cũng không biết cách đưa dương khí vào trong pháp khí đúng không?"

Vương Tồn Thủy cười tủm tỉm nhìn Tô An Lâm.

Bởi vì nếu như Tô An Lâm biết cách làm thế nào để đưa dương khí vào trong pháp khí, vậy lúc Thanh Đồng Môn ở trong tay hắn, hắn đã sớm đưa dương khí vào rồi. Mà hiện tại trong Thanh Đồng Môn không có gì, vậy chứng tỏ Tô An Lâm không biết cách.

Tô An Lâm hào phòng thừa nhận:

"Ta cũng không hay dùng pháp khí, cho nên xác thật là không biết cách làm.Tiền bối có thể dạy cho ta hay không?"

"Ngươi mơ đẹp lắm."

Vương Tồn Thủy trợn trắng mắt.

Được lắm, cố ý nói ra chuyện này để làm mồi câu hắn đây mà.

Tô An Lâm không biết nói gì:

"Tiền bối, ngươi thử nghĩ mà xem, nếu như ngươi có thể dạy ta, nhỡ đâu sau này ngươi gặp được phiền toái, ta cũng có thể đi hỗ trợ ngươi, không đúng sao?"

"Ngươi thôi đi, mồm miệng nói năng ba hoa, so với nương tử của ta còn thổi phồng hơn nữa, ngươi cho rằng đây là cái gì? Chỉ có mấy ngày là học được chắc?"

Tô An Lâm nói:

"Tiền bối, nếu như ngươi không thử xem thì sao biết là ta làm được hay không?"

"Đừng khoác lác, lão phu đã hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, gặp được không biết bao nhiêu thanh niên tuấn tài, tự xưng là thiên tài, nhưng không có mấy người có thể làm được."

"Tiền bối cũng nói là không mấy người làm được, vậy chứng tỏ là vẫn có người làm được đúng không, thế tại sao không để cho ta thử xem?"

Tô An Lâm xem như đã dính câu, da mặt dày nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right