Chương 339: Vừa Luyện Đã Thành
Trong nháy mắt hiểu biết về Tác Dương Công, Tô An Lâm chú ý tới Tác Dương Công đã nhập môn rồi, muốn thăng cấp cho môn công pháp này chỉ cần 6 điểm thuộc tính, mà hiện tại trên tay hắn vẫn còn 30 điểm thuộc tính nữa, như vậy còn chờ gì nữa?
Hắn một hơi tiêu hao 24 điểm thuộc tính để thăng cấp Tác Dương Công lên cấp đại sư.
Trong nháy mắt, đầu óc hắn xuất hiện vô số tin tức, trong óc trở thành một mảnh hỗn loạn. Hắn nhìn như đang trợn to mắt, nhưng thật ra nỗi lòng đã sớm đi theo công pháp, không ngừng tiến hành luyện tập dung hợp ở trong lòng. Hắn không nhịn được mà phát động Tác Dương Công, lại phát hiện bản thân đã cực kỳ thuần thục môn công pháp này, rõ ràng là chưa bao giờ vận dụng qua, nhưng lại có thể thông hiểu đạo lý.
Một cổ hấp lực trong tay hắn bốc lên, sau đó hấp thụ hết dương khí ở bốn phía lại.
Vương Tồn Thủy đứng bên cạnh lập tức trừng to đôi mắt. Hắn đã nhìn thấy cái gì?
dương khí ở bên cạnh Tô An Lâm đang không ngừng lan tràn vào trong lòng bàn tay hắn, đang bị hắn hấp thu! Chuyện này thật sự thái quá, không thể tưởng tượng nổi.
"Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng."
Vương Tồn Thủy lập tức lắc đầu:
"Sao ngươi có thể nhanh chóng luyện thành như vậy được chứ?"
Tô An Lâm ngược lại cũng không giấu giếm, cười khì khì nói:
"May mắn, là do may mắn thôi, ta chỉ nghĩ thử xem chiêu này của tiền bối nên luyện như thế nào, không ngờ tới vừa luyện đã thành công."
"Tên tiểu tử này, ngươi nói như vậy quả thật rất đáng ghét đấy."
Vương Tồn Thủy bực bội nhe răng trợn mắt, vốn dĩ hắn còn định làm cho Tô An Lâm ăn mệt, bây giờ thì hay rồi, người ta không những không ăn mệt, ngược lại còn làm cho hắn chịu kinh hoảng. Quá mẹ nó đau răng.
Sau đó Tô An Lâm dựa theo phương thức của Vương Tồn Thủy, bắt đầu phóng thích dương khí vào trong Thanh Đồng Môn, theo từng đợt dương khí của chính mình đưa vào trong Thanh Đồng Môn, Tô An Lâm có thể cảm giác được bên trong Thanh Đồng Môn giống như có một mảnh không gian, mà không gian ấy đang được dương khí mãnh liệt lấp đầy từng chút một.
"Tiền bối, ta nghĩ ta đã biết phải làm thế nào để đưa dương khí vào bên trong pháp khí rồi."
Khóe miệng Tô An Lâm cong lên thành một nụ cười.
Tên này thoạt nhìn rất muốn bị ăn đánh mà, khóe miệng Vương Tồn Thủy giật giật, không khỏi nhớ đến lúc mình vừa mới học được chiêu thức này.
Muốn đưa dương khí vào bên trong pháp khí không tính là chuyện khó khăn gì, nhưng cũng không dễ dàng làm như vậy. Khi đó hắn phải mất gần hai tháng mới có thể học hành thành tài, chỉ như vậy thôi đã được sư phụ khen, nói hắn là thiên tài ít thấy.
Nếu hắn đã tính là thiên tài, vậy Tô An Lâm là cái gì? Thiên tài trong thiên tài. Thật đúng là làm người tức giận mà.
"À, cũng được, cũng không sai biệt lắm với tốc độ học tập lúc trước của ta, xem ra tên tiểu tử nhà ngươi cũng có thiên phú bằng một nửa ta đấy."
Vương Tồn Thủy cảm khái:
"Cho nên, tiểu tử nhà ngươi phải nỗ lực lên, cố mà đuổi theo ta."
Tô An Lâm rất là kính nể:
"Không thể tưởng tượng được thiên phú của tiền bối lại lợi hại như vậy."
"Điều đó là đương nhiên rồi, ngươi tưởng rằng ta ăn chay chắc?"
Vương Tồn Thủy mặt không đỏ tim không đập nhanh, trợn trắng mắt nói:
"Có điều, tên tiểu tử nhà ngươi cũng đừng có mà đắc ý quá, tuy rằng ngươi có thể học được nhanh chóng, nhưng nếu muốn tồn dương cho pháp khí nhanh như ta, vẫn cần phải học thêm nhiều."
Tô An Lâm nghiêm mặt nói:
"Mong tiền bối chỉ dạy."
"Tồn dương, phải chú ý đến hiệu suất, ngươi vừa mới học được, một trăm phần dương khí phóng ra, khả năng cũng chỉ có chưa đến một nửa là chân chính đi vào trong pháp khí được thôi."
Bị Vương Tồn Thủy nhắc nhở như thế, trong lòng Tô An Lâm cũng chợt nhận ra. Lúc nãy hắn đưa dương khí vào bên trong, đã phát hiện trong tầm tay có rất nhiều dương khí tràn ra ngoài. Hắn vốn dĩ còn cho rằng mọi người đều giống như thế này, nhưng hiện tại nghe thấy Vương Tồn Thủy nói như vậy, hắn mới nhận ra bản thân đã suy nghĩ sai rồi, chuyện này phải chú ý đến hiệu suất.
Giống như là làm một công việc gì đó, học xong để làm có lẽ rất đơn giản, nhưng mà những công nhân cũ có độ thuần thục cao lại có hiệu suất cao hơn nhiều. Đây cũng là lý do vì sao công nhân cũ lại có tiền lương cao hơn người khác.
"Thì ra là như thế."
Tô An Lâm hiểu ra.
Tô An Lâm cười cười, giống như là nhìn thấy Tô An Lâm ăn mệt mà đắc ý:
"Cho nên, ngươi còn phải học tập nhiều thứ lắm, nếu ngươi thật sự muốn học thì sau này có thể ở lại chỗ này, cho dù muốn ở một năm cũng không có vấn để gì."
"Tiền bối, chuyện này ngày sau lại nói."
Tô An Lâm có lệ đáp.
Hắn làm gì có thời gian rảnh mà ở lại chỗ này để lãng phí? Cho dù ở lại Lý gia cũng chỉ là biện pháp tạm thời của hắn, mục đích là vì Dưỡng thân đan cùng với những loại dược vật khác, cùng với đạt được một ít công pháp, thuận tiện tiếm thêm chút bạc mà thôi.