Chương 347: Ngươi Rất Tốt

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 828 lượt đọc

Chương 347: Ngươi Rất Tốt

Sau khi nàng đi không được bao lâu, Tô An Lâm đang một mình đứng ở trong sân để nghỉ ngơi chính đốn, đột nhiên ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Hắn quay đầu lại nhìn, quả nhiên người đứng đằng sau là Lý Thi Nhu.

Nàng mặc một cái váy ngắn xinh đẹp, trên người khoác lớp lụa mỏng, bên trong là áo bó ngực màu hồng phấn. Hai chân thon dài trắng nõn cực kỳ xinh đẹp, hông nhìn qua không có chút thô to, vòng eo thon nhỏ một vòng tay là có thể ôm được hết, tất cả mọi thứ đều gãi đúng chỗ ngứa. Từ sau khi biết Tô An Lâm thích xem chân dài, Lý Thi Nhu đã mua rất nhiều váy ngắn giống như vậy, cực kỳ hiểu chuyện.

Ở trong viện, sắc trời đã tối tăm, có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng đánh nhau ở bên ngoài, đây là âm thanh la hét của đám người Hà Gia và Hoàng gia. Có điều Tô An Lâm cũng không cảm thấy nóng nảy.

đỉnh cấp cao thủ trong truyền thuyết của Lý gia là Diệp lão đã tự mình ra tay, còn có Vương Tồn Thủy và Triệu Minh đi qua trấn giữ, đối đầu với đội hình như vậy, toàn bộ trong thành này có lẽ cũng chỉ có phủ Thành chủ có thể chống đỡ được. Cho nên dù có đối đầu với hai nhà thì hắn cũng không lo lắng bên mình sẽ có hại.

"Tô đại ca, chuyện lúc chiều nay, ta còn chưa cảm ơn ngươi đâu."

Lý Thi Nhu mềm giọng nói, đôi mắt ngượng ngùng nhìn về phía một cây đại thụ ở trong hoa viên, trên cây có một cái tổ chim, trước kia ở trên đó có một đám chim nhỏ, đáng tiếc bọn chúng dường như có thể cảm nhận được nguy hiểm ở địa phương này, cho nên hiện tại không thấy đám chim chóc đâu hết.

"Không có gì, là chuyện ta nên làm."

Tô An Lâm nhìn lướt qua Lý Thi Nhu:

"Ngươi mới là người nên được hỏi han, bị Hàn Hồng Nhi phản bội như vậy, không có việc gì chứ?"

"Ta không có chuyện gì, trước kia ngươi đã nhắc nhở ta Hàn Hồng Nhi có vấn đề, tuy rằng ta cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng vẫn để lại chút lưu lý, gần đây nàng ta hẹn ta đi ra ngoài chơi ta cũng không đi, cũng không nói cho nàng ta biết chuyện của ngươi."

"Ừ, ta cũng chỉ nghe Lưu Bằng công tử nói, khả năng quan sát của Lưu Bằng cũng rất kín đáo."

Tô An Lâm giải thích.

"Thì ra là hắn sao."

Lý Thi Nhu gật đầu.

Tô An Lâm đi về phía cây đại thụ trước mặt, nghe thấy tiếng đánh nhau ồn ào bên ngoài đã ngừng lại:

"Đã đánh gần xong rồi, chúng ta thắng."

"Sao ngươi lại biết được?"

Lý Thi Nhu tò mò hỏi. Nàng cũng nghe thấy âm thanh bên ngoài đã ngừng lại, nhưng không biết Tô An Lâm đã nghe như thế nào mới biết được bên phía họ đã thắng.

"Nếu chúng ta bị thua, đám hạ nhân đã sớm chạy vào đây thông báo."

Tô An Lâm giải thích

"Nói như vậy cũng phải, Tô đại ca, ngươi thật là thông minh."

Nhìn bóng người ở phía trước, Lý Thi Nhu bỗng nhiên bước chân đi về phía Tô An Lâm, nhẹ nhàng tới gần. Tô An Lâm có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt ở trên người nàng, loại mùi hương này không phải là phấn son, cũng không phải là mùi hoa, mà thuần túy là một loại mùi hương của thiếu nữ.

Tô An Lâm theo bản năng quay đầu lại, ánh mắt vừa lúc chạm phải chỗ bó ngực của nàng, nhìn thấy khe rãnh ở nơi đó. Hắn không phải là cố ý đi xem, chỉ là dáng người của hắn cao lớn cho nên không cẩn thận nhìn thấy thôi.

"Tô đại ca..."

Nào biết, Lý Thi Nhu rất hào phóng, không thèm ngại ánh mắt của Tô An Lâm, lại còn dán sát vào một ít. Tô An Lâm nhìn Lý Thi Nhu gần trong gang tấc, hơi hơi ngây người. Phải biết rằng, dân phong ở nơi này cũng tương tự như thời nhà Đường, khá phóng khoáng, rất nhiều tiểu thư khuê các ăn mặc lớn mật, thường xuyên mặc váy bó ngực cùng váy ngắn. Nhưng dám chủ động như Lý Thi Nhu đây, quả thật rất thiếu.

"Lý tiểu thư, ngươi làm như vậy..."

"Tô đại ca, ngươi cảm thấy ta như thế nào?"

Lý Thi Nhu nói.

"Đương nhiên là ngươi rất tốt."

Tô An Lâm không hề bủn xỉn mà nói ra lời khen ngợi, tiếp tục nói:

"Ngươi xinh đẹp, tính tình dịu dàng, thiện giải nhân ý, rất tốt."

Hắn vốn định nói là dáng người rất tốt, nhưng lời nói đi đến miệng lại không nói ra, dù sao nếu hắn thật sự nói ra, vậy quá mức không ổn.

Lý Thi Nhu thẹn thùng cúi đầu xuống:

"Tô đại ca, vậy ngươi...Vậy ngươi đi lần này phải trở về sớm một chút, sau khi đi ra khỏi phủ Thành chủ chỉ đi đến chỗ ở của Lý gia tại nông thôn đi, ta...Ta sẽ cho ngươi xem thứ tốt."

Sắc mặt Tô An Lâm cổ quái:

"Thứ tốt gì cơ?"

"Ngươi đoán đi."

"Ta không đoán ra được."

Tô An Lâm vẻ mặt xấu hổ gãi đầu:

"Có điều ngươi yên tâm, lần này ta nhất định sẽ trở về sớm, ngươi và người nhà của ngươi đi lại trên đường cũng phải cẩn thận một chút."

"Được được, có điều chúng ta đã có Diệp lão và Triệu Minh sư phụ đi cùng rồi, cũng không cần phải quá lo lắng."

Lý Thi Nhu nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right