Chương 354: Có Điều Kỳ Lạ
“Có điều như vậy cũng tốt, mọi người đều vội vã ra khỏi thành, người của phủ thành chủ cũng không ngăn nổi.”
Tô An Lâm nói.
“Tiểu tử, vừa rồi ngươi giải quyết bao nhiêu âm vật?”
Vương Tồn Thủy không nhịn được hỏi. Vừa rồi hắn còn đang chờ Tô An Lâm ngưỡng mộ, khâm phục hắn nữa đấy. Ai ngờ người ta hoàn toàn không thèm để ý.
“Không đếm kỹ, hẳn là hai mươi con.”
Tô An Lâm thuận miệng đáp.
“Bao nhiêu?”
Vương Tồn Thủy trợn mắt:
“Hai mươi con?”
“Ừm, ta dùng đao, có lẽ tốc độ nhanh hơn.”
“Ngươi tưởng đang giết gà à.”
Vương Tồn Thủy không tin lắm nhưng thấy dáng vẻ Tô An Lâm nghiêm túc, hắn nghĩ chắc Tô An Lâm đã giết mấy con yếu. Đúng vậy, đều là mấy âm vật yếu ớt thôi. Hơn nữa hắn có vũ khí, ta không có, nếu ta dùng thanh đồng môn, thần cản giết thần, phật cản giết phật! Coi như Vương Tồn Thủy đã tìm lại tự tin. Một lúc sau hai người đến phủ thành chủ. Phủ thành chủ nguy nga rộng lớn lúc này lại tràn ngập tử khí, không thấy binh lính nào đứng gác đầu thành.
“Nghe nói phần lớn binh sĩ phủ thành chủ đều đi thủ thành, không cho bách tính ra ngoài, một phần khác thì chặn ở Lý gia.”
Tô An Lâm nhìn phía đầu thành nói.
“Nhất định có điều kỳ lạ, dù không có điều lạ lúc này đóng thành cũng chẳng phải người.”
Vương Tồn Thủy bĩu môi, quay đầu nhìn Tô An Lâm:
“Vậy giờ chúng ta vào đó?”
“Ừm, vào thôi!”
“Haha, nói ra thì vừa nãy quỷ vực xác quỷ đột nhiên biến mất, âm khí khổng lồ vẫn còn sót lại đã đi về phía phủ thành chủ.”
Vương Tồn Thủy hít mũi:
“Sư huynh của ta quả nhiên không nói sai, kẻ đứng sau đang ở trong phủ thành chủ.”
“Hừ, cũng không biết sư huynh ta làm cái gì nữa, thế mà lại nuôi loại người gian ác kia!”
“Các ngươi là ai, tại sao lại lén lén lút lút bên ngoài!’
Một đội tuần tra bỗng nhiên bước qua.
“Đến đây tìm người.”
Tô An Lâm nói.
“Tìm ai?”
“Liễu Nhan!”
“To gan, dám gọi thẳng tên húy của thiên kim thành chủ đại nhân.”
Đội trưởng tiểu đội tuần tra quát. Tô An Lâm cười lạnh:
“Vương tiền bối, xem ra chúng ta không thể lén lút vào rồi.”
“Mấy nhân vật nhỏ này giao cho ngươi, tự ta vào trong.”
Vương Tồn Thủy xua tay, trực tiếp đi vào cửa lớn.
“To gan!”
Nhóm người lập tức rút đao, la hét chém về phía Tô An Lâm. Tô An Lâm xoay cổ, cười lạnh:
“Cút!”
“Rầm!”
Hắn vung hai quyền, đánh vào lồng ngực của hai kẻ chạy đến nhanh nhất.
“A...”
Hai người này lập tức bay ra ngoài, đập vào nhóm người sau lưng, cả đám ngã xuống đất. Giờ phút này, năm binh sĩ tuần tra hốt hoảng, sao thực lực người này lại mạnh như vậy? Nhìn Tô An Lâm chậm rãi bước qua, binh sĩ cảm giác như đối diện với một ngọn núi lớn, không hề nảy sinh dục vọng chống trả.
“A...”
Hai binh sĩ phía sau quay đầu bỏ chạy. Có người dẫn đầu chạy trốn, mấy tên còn lại cũng vội vã chạy đi. Tô An Lâm vừa định đuổi theo, nhưng bỗng nhiên trước mặt lại xuất hiện cảnh tượng kỳ dị. Ầm...mặt đất như đang rung chuyển. Hắn vừa bước vào cửa lớn đã trông thấy âm khí ngút trời dâng lên trong đình viện.
“Quỷ vực lại đến!”
Hắn biến sắc đồng thời cảm nhận sức mạnh của quỷ vực này còn lớn hơn thứ đã khuếch tán khi trước.
“Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào! Để ta biến ngươi thành một phần tử ở đây!”
Giọng nói Liễu Nhan bén nhọn, ầm ầm nổ vang.
“Bùm…”
Nhưng lúc này thanh đồng môn trước mặt tăng vọt trên không, hóa thành hình dạng lớn nhất, đón gió đứng thẳng.
“Liễu Nhan, ta là thúc của ngươi, sao ngươi lại trở nên như vậy hả.”
Giọng nói của Vương Tồn Thủy như già đi mấy tuổi:
“Ngươi bảo ta xuống dưới làm sao ăn nói với cha ngươi đây?”
“Lão già, ngươi không ở yên trong thôn quỷ kia mà đến đây làm gì?”
“Ngươi đấy, thay đổi rồi, không còn là cô bé đáng yêu lúc nhỏ nữa...”
“Hahaha, ngươi và cha ta đều cổ hủ như nhau, ngươi có biết không, quỷ vực xác quỷ của ta đã tiến vào lục phẩm, thậm chí ngũ phẩm, sẽ như thế nào nhỉ? Ta có cơ hội đạt đến thiên đạo kia…”
“Ngươi sai rồi.”
“Ngươi nói ta sai, ngày nào ngươi cũng ở thôn quỷ kia, hiểu cái gì chứ?”
Liễu Nhan quát lớn. Nghe thấy giọng nói này, Tô An Lâm dần dần hiểu ra tất cả.
“Quả nhiên là Liễu Nhan...”
Hắn thấp giọng nói, tuy trước khi đến về cơ bản hắn đã khẳng định là do Liễu Nhan làm loạn sau lưng, nhưng khi thật sự nghe thấy giọng của nàng, Tô An Lâm vẫn cảm thấy thổn thức. Liễu Nhan vì muốn quỷ vực xác quỷ trưởng thành mà lập kế giết cha mình! Đây là nữ nhân ác độc đến mức nào...Tô An Lâm không biết nên nói gì mới phải, hắn nhanh chóng chạy vào trong. Lúc này trong phủ thành chủ hỗn loạn, nha hoàn, hạ nhân, vệ binh đều tự mình chạy trốn. Nơi này cũng rối loạn như bên ngoài. Thậm chí có rất nhiều gia quyến trong Liễu phủ đang chạy trốn. Tô An Lâm trèo lên đầu tường nội viện, cuối cùng nhìn thấy nơi mà Liễu Nhan và Vương Tồn Thủy đang giằng co. Vừa thấy đồng tử Tô An Lâm co rút, thanh máu của Liễu Nhan...cao như vậy!