Chương 369: Là Do Ta Quản Lý Sơ Suất
Nếu không liên quan đến lợi ích của mình, thì cố gắng hạn chế động thủ chém giết.
Ý định của hắn là nếu Tô An Lâm vẫn còn muốn giết người thật, hắn sẽ tiếp tục thuyết phục.
Nào ngờ Tô An Lâm lại lắc đầu:
“Sơn Hải bang - Mai Lan Thành à, vừa hay ta cần qua đó tìm người.”
“Ngươi tìm ai cứ nói với ta, trong đó ta quen thuộc lắm, có thể đưa ngươi qua.”
Vương Lai Phúc vội tiếp lời, thái độ ân cần khỏi nói.
Bấy giờ Lý Quan Lâm mới thở phào nhẹ nhõm:
“Được rồi, vậy trước tiên mấy người các ngươi đi vệ sinh thân thể cái đi, thối như vậy làm sao mà nói chuyện?”
Coi như hắn hòa giải được rồi.
“Dạ dạ dạ.”
“Người anh em, chúng ta vào trước đi, đợi bọn họ chỉnh trang xong thì nói chuyện tiếp.”
Lý Quan Lâm nói với Tô An Lâm.
“Đi thôi.”
Hiện tại Tô An Lâm đã đổi ý rồi.
Hắn cũng nhìn ra Lý Quan Lâm không thật sự muốn giết người ở đây, đồng thời, nếu mấy người này là người của Sơn Hải bang thì vừa hay cũng có thể để bọn họ làm người dẫn đường.
Chắc chắn như thế sẽ đỡ tốn sức hơn là tự hắn đi tìm nhiều.
Tất nhiên, hiện tại những kẻ này có mâu thuẫn với hắn, tới khi xuống thuyền, chuyện bọn họ có gọi người tới hay không thì chưa chắc?
Hắn tính nếu xảy ra trường hợp ấy thật, thì hắn chỉ còn cách giết đám người này thật thôi.
Bước vào nhà ăn, Tô An Lâm tiếp tục dùng bữa.
Một lát sau, Vương Lai Phúc đi một mình tới, hắn cũng rất hiểu chuyện, bảo thuộc hạ đợi ở đằng xa để tránh quấy rầy Tô An Lâm dùng bữa.
“Ngồi đi.”
Thấy Vương Lai Phúc dè dặt đi tới, Tô An Lâm thản nhiên bảo.
“Vâng vâng.”
Lúc này Lý Quan Lâm đi qua, phía sau hắn còn có một thuyền viên bưng hai đĩa thức ăn.
“Tô huynh đệ, đây là tôm và cua loại lớn.”
Trên đĩa bày đầy úp tôm và cua luộc, trông đẹp mắt lại thơm nức mũi.
Tô An Lâm trầm giọng:
“Lý đại ca, hình như ta không gọi mấy món này.”
Lý Quan Lâm cười ha hả đáp:
“Chuyện vừa rồi là do ta quản lý sơ suất, ta đã tăng thêm hai người trông coi ở đuôi thuyền rồi, hai món này coi như là lời xin lỗi của ta.”
Vương Lai Phúc hâm mộ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hắn đã nhận ra có vẻ Lý Quan Lâm đang muốn cầu cạnh Tô An Lâm chuyện gì đó, cho nên mới ân cần với hắn như vậy.
‘Chắc hẳn người thanh niên này rất có bản lĩnh.’
Vương Lai Phúc nghĩ thầm.
Hiện tại hắn đã hoàn toàn từ bỏ ý nghĩ muốn trả thù Tô An Lâm.
Thời buổi này, ra ngoài lăn lộn là phải biết dĩ hòa vi quý, ức hiếp được thì ức hiếp, không ức hiếp được thì lôi kéo, chẳng có vấn đề gì sất.
Nghe Lý Quan Lâm nói hai món ăn này coi như quà tặng, hắn khẽ gật đầu:
“Vậy thì cám ơn.”
Lý Quan Lâm vẫy tay về phía sau, thuyền viên nhanh nhẹn đặt hai món ăn lên bàn.
“Tô huynh, vậy ngươi từ từ thưởng thức nhé, ta không quấy rầy nữa. Nếu ngươi muốn câu cá thì cứ nói với nhân viên trên thuyền bất cứ lúc nào, cần câu tốt nhất chỗ ta để dành cho ngươi đấy.”
“Được.”
Lý Quan Lâm đắn đo giây lát, lại nói tiếp:
“Có yêu cầu này hơi quá đáng...”
“Mời nói.”
“Nếu ngươi câu được cá lớn nữa thì có thể đừng giết mà bán hết cho ta không?”
“Ồ?”
Tô An Lâm nhướng mày, hắn hiểu vì sao Lý Quan Lâm lại khách sáo với hắn như vậy rồi.
Hóa ra mục đích là như vậy.
Thịt cá chỉ là một mặt, mục đích thực sự có lẽ là muốn giữ cá sống.
Lý Quan Lâm cười nói:
“Chả là ông chủ sau lưng ta vẫn luôn muốn nuôi cá trắm đen để cầu may mắn! Cơ mà lại không có cá sống, thế cho nên mới muốn mượn tay Tô huynh đây câu cá sống, ta mang về cho ông chủ để tạo ấn tượng tốt ấy mà.”
Tô An Lâm hiểu ra:
“Chuyện nhỏ thôi, lúc câu ta sẽ chú ý.”
Người ta đã khách sáo nói như vậy rồi, mình cũng không tiện từ chối không nể mặt.
Lý Quan Lâm mừng rỡ:
“Vậy cảm ơn ngươi nhiều.”
Sau khi hắn rời đi, Vương Lai Phúc mới vội lên tiếng:
“Ta tên là Vương Lai Phúc.”
“Ừ, nếu đang ở trên bờ thì có lẽ giờ ngươi đã là một cái xác rồi.”
Tô An Lâm không hề khách sáo.
Lúc nói hắn nhấc một con cua lớn trên bàn lên, xé chân ra, chấm nước tương rồi đưa lên gặm.
“Ta biết, thật ra ta cũng không có cách nào, lần này chúng ta phụng lệnh lão đại tới huyện Hợp Thủy xem khu cấm địa bên đó, mấy công việc khổ sai kiểu này đã không được lợi lộc gì thì chớ, ta lại còn phải nuôi thủ hạ nên mới muốn kiếm chút bạc...”
“Cho nên ngươi muốn giả vờ đụng vào ta?”
“Lỗi của ta, lỗi của ta...”
“Rốt cuộc ngươi là người Lão Hổ bang hay là Sơn Hải bang?”
Tô An Lâm lại hỏi.
“Thực ra thì cả hai đều đúng cả. Sơn Hải bang là một trong ba bang phái lớn của Mai Lan thành, dưới trướng có chín đường khẩu lớn, mà dưới chín đường khẩu lại có hơn trăm bang phái nhỏ, bang Lão Hổ ta xem như là một bang phái nhỏ trong số đó…”
Vương Lai Phúc giải thích.