Chương 413: Bị Đại Ca Ta Vứt Bỏ
Tô An Lâm chỉ có thể gật đầu.
Bỗng nhiên, ngoài cửa ồn ào hẳn lên, lại có một nhóm người đi tới.
Dẫn đầu chính là Quách Tử Hàn tiểu thư.
Nàng ta nghe thấy thuộc hạ đến bẩm báo, nói rằng Trần Như Huyên dẫn theo đông người đến đây muốn chiến đấu sống mái với họ, thì cũng lập tức dẫn theo người đến tham chiến.
Bên hông mỗi người đều mang đại đao, dáng vẻ hung thần ác sát.
“Ồ, đây chẳng phải là Trần Như Huyên Trần tiểu thư đó sao, sao không ở trong sơn trang mà lại đến nơi vắng vẻ của ta làm gì?”
Vừa tiến vào, Quách Tử Hàn đã lạnh lùng lên tiếng châm chọc.
Có vẻ như mối quan hệ của hai nữ nhân này cũng không tốt cho lắm.
Trần Như Huyên khẽ nhếch môi, mỉm cười nhàn nhạt nói:
“Đạo đãi khách ở Hồng Hoa Đường của người chính là như vậy sao? Dẫn theo nhiều người như thế là muốn hù dọa ta à?”
“Bọn ta đãi khách cũng phải nhìn xem là người nào, nếu là bằng hữu đến thì có rượu uống ngay, còn sài lang đến thì, ha ha, vậy thì phải để lại chút gì đó rồi.”
Nhìn thấy hai nữ nhân này sắp lao vào đánh nhau, Khâu Thịnh Lập vội vàng chạy tới bên người Quách Tử Hàn, nói:
“Tiểu thư, là hiểu lầm thôi!”
Hắn ta thấp giọng kể lại một lượt những chuyện của Tô An Lâm và Trần Như Huyên.
“Đến tìm Tô An Lâm, còn trả hết số bạc đã nợ sao?”
Quách Tử Hàn có vẻ sững sờ, còn có chút bất ngờ.
“Chứ ngươi nghĩ thế nào, ngươi đó, thật đúng là lỗ mãng mà, chẳng trách ngươi chẳng gả đi được.”
Trần Như Huyên độc mồm độc miệng nói:
“Không biết nữ nhân thì nên dịu dàng một chút hay sao, chẳng trách trông ngươi lại già dặn như vậy.”
Nói nàng ta già dặn chính là chạm vào vảy ngược của nàng ta!
Mắng một đại mỹ nữ là xấu xí, mỹ nữ có thể mỉm cười cho qua chuyện, bởi vì nàng biết bản thân mình xinh đẹp, người ta mắng nàng là vì ghen tỵ với nàng.
Nhưng mắng một người quái dị khác là xấu xí, vậy thì người này chắc chắn sẽ tức giận, bởi vì người này xấu thật.
Tình huống bây giờ chính là như vậy, bởi vì Quách Tử Hàn thật sự khá già dặn.
Trong lúc nhất thời, Quách Tử Hàn tức giận đến mức mặt mày không còn chút máu.
“Hừ, ngươi tưởng rằng ngươi đẹp lắm à, còn không phải bị đại ca ta vứt bỏ đó sao!”
“Ngươi…”
Trần Như Huyên tức giận vô cùng gần như sắp nhảy dựng hẳn lên:
“Nói cho rõ ràng, ta và đại ca ngươi không có gì cả.”
“Ồ, vậy lúc đó là ai đòi sống đòi chết nó muốn gặp đại ca ta thế?” Quách Tử Hàn đắc ý vênh mặt.
“Đó là vì ta muốn khảo nghiệm đại ca ngươi mà thôi!”
“Ngươi còn muốn ngụy biện hay sao.”
“Ta không hề ngụy biện…”
Tô An Lâm bị kẹp ở chính giữa, hắn có chút hoang mang.
“Khụ khụ, chuyện đó đều là hiểu lầm thôi, có gì từ từ nói, không cần phải như vậy đâu.”
“Bỏ đi, nể mặt Tô công tử, ta không so đo với ngươi, Tô công tử, vậy chúng ta đi thôi.”
Trần Như Huyên còn nói:
“Xe ngựa bên ngoài còn chở theo rất nhiều đồ, đều là ta tặng cho ngươi.”
“Tặng cho ta?”
Tô An Lâm sững sờ, vẻ mặt cổ quái.
Hai người cứ thế đi ra ngoài, Trần Như Huyên mời Tô An Lâm lên xe ngựa, đi về sòng bạc Bách Gia Lạc.
Sau khi xuống xe ngựa, Tô An Lâm mới biết được bên trong những chiếc xe ngựa này chứa những gì.
Tổng cộng có bốn chiếc xe ngựa, một chiếc chứa đầy y phục, đều là cẩm y bằng vải vóc tơ lụa, kích thước cũng xấp xỉ người hắn, rộng rãi thoải mái, đều là hàng tốt.
Một chiếc là dược liệu, Tô An Lâm vừa tiến lại gần, đã nghe thấy không ít gợi ý nhắc nhở có thể tăng căn cốt, đây cũng đều là thứ tốt.
Hai chiếc còn lại đều chứa đồ ăn, thịt khô cùng với một vài đan dược, đều là thứ tốt.
“Trần tiểu thư, những thứ này...đều tặng cho ta sao?”
Nói thật thì Tô An Lâm có chút lo lắng khi thấy nhiều đồ tốt như vậy.
“Đương nhiên đều tặng cho ngươi cả, sau khi ta trở về, ta đã nói mọi chuyện cho cha nương ta biết, họ đã nói rồi, nhất định phải cảm tạ ngươi cho thật đàng hoàng mới được.”
Trần Như Huyên cười híp mắt, nói tiếp:
“Cái mạng này của ta là được ngươi cứu về, ngươi không thể từ chối, nếu không ta sẽ tức giận đó.”
Tặng nhiều đồ tốt như vậy cho ta, ta nói thế nào cũng sẽ không từ chối được.
“Nếu vậy thì đa tạ Trần tiểu thư rồi.”
“Ừm ừm, đây chính là sòng bạc của ngươi à, mặc dù có hơi nhỏ, nhưng kinh doanh cũng không tệ nhỉ.”
Trần Như Huyên đi vào trong sòng bạc, nói.
“Làm kinh doanh nhỏ mà thôi, mưu sinh kiếm sống.”
Tô An Lâm vừa đi bên cạnh Trần Như Huyên, vừa tiện tay sắp xếp thuộc hạ đi ra ngoài chuyển đồ vào trong.
Tiến vào trong nội viện, Tô An Lâm bưng một ấm trà đến , mời Trần Như Huyên ngồi vào chỗ.
“Ngươi sửa sang lại đình viện này trông cũng rất tao nhã đấy.”
Trần Như Huyên quan sát xung quanh, mặc dù nơi đây là nơi để múa may gậy gộc thương giáo, nhưng lại không hề lộn xộn như nơi ở của những võ giả khác tỏa ra mùi lạ.
Mà ở chỗ này được quét dọn sạch sẽ tươm tất, trong góc có trồng một vài loại hoa cỏ, còn có một góc nuôi cá, trông rất đẹp.