Chương 415: Khách Tới
Vương Lai Phúc cũng đứng ở bên cạnh, hai lỗ tai dựng thẳng lên lắng nghe nói chuyện.
Hai người này hiện tại cũng xem như là phụ tá đắc lực của Tô An Lâm, chuyện lớn nhỏ gì đều sẽ giao cho bọn họ đi làm.
Tô An Lâm nói:
“Đều chuẩn bị xong cả rồi, trở về bảo thợ mộc làm năm mươi chiếc bàn!”
Tô An Lâm đưa năm ngón tay lên.
Tôn Nhị Cẩu và Vương Lai Phúc đều cùng lúc trừng to mắt.
“Giàu to rồi, giàu to rồi…”
Hai người đồng thanh lên tiếng, dáng vẻ vô cùng hưng phấn.
Vương Lai Phúc thầm nghĩ ban đầu hắn ta đã không nhìn lầm, hắn ta đã nói mà, Tô An Lâm trẻ tuổi đầy triển vọng, đi theo hắn chắc chắn sẽ có thịt ăn.
Chỉ là không ngờ lại có thịt ăn nhanh đến như vậy, thật vui sướng mà.
“Đừng vui mừng quá sớm, tiếp theo đây sẽ là thời khắc mấu chốt, các ngươi phải giám sát cho hẳn hoi đám thợ mộc, đồ vật phải làm ra tốt một chút, ngoài ra, ngày mai bên phía Hiếu Phong sơn trang sẽ có người đến, việc dạy bọn họ thao tác làm việc ở Bách Gia Lạc như thế nào thì phải giao cho các ngươi rồi.”
Tô An Lâm lại dặn dò thêm rất nhiều việc, Tôn Nhị Cẩu và Vương Lai Phúc gật đầu lia lịa.
Thực lực của hai người cũng không cao lắm, nhưng đầu óc thuộc về kiểu thông minh nhạy bén, cho nên về điểm này Tô An Lầm cũng rất yên tâm về họ.
Lúc này hắn đã ăn được lưng chừng, bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến.
“Muộn thế này rồi, còn ai đến nữa vậy.”
Tô An Lâm thính giác nhạy bén, nghe thấy được tiếng động đầu tiên.
“Ta đi xem thử.”
Vương Lai Phúc đi ra ngoài.
“Không cần, ta đã vào rồi đây.”
Người đến chính là Quách Tử Hàn.
“Quách tiểu thư.”
Tô An Lâm đi tới, hỏi:
“Đã muộn thế này, ngươi đến nơi đây làm cái gì?”
Hắn đoán chừng, có phải là vì chuyện hắn hợp tác với Hiếu Phong sơn trang hay không.
Suy cho cùng mối quan hệ giữa Quách Tử Hàn và Trần Như Huyên không được tốt lắm.
Nếu như là vậy, vậy thì phiền phức rồi.
“Đến hỏi ngươi một số việc.”
Quách Tử Hàn nói, sau đó lại liếc mắt nhìn về phía hai người Vương Lai Phúc và Tôn Nhị Cẩu.
Hai người lập tức hiểu ý, vội vàng chắp tay cúi đầu:
“Bọn ta ra ngoài trước.”
Tô An Lâm gật đầu, nói:
“Ra ngoài đi.”
“Mời Quách tiểu thư nói.”
Đợi hai người ra ngoài, Tô An Lâm cất lời.
“Nghe nói quan hệ của ngươi và Trần Như Huyên không tệ, ngày hôm qua sau khi rời khỏi chỗ ta bên kia, nàng ta đã tới chỗ này, còn tặng cho ngươi rất nhiều đồ.”
Tô An Lâm lên tiếng:
“Đúng vậy, trước đây giữa ta và nàng ta đã xảy ra một vài chuyện, ta cứu mạng nàng ta, cho nên nàng ta muốn cảm tạ mà thôi.”
“Nàng ta cũng may mắn đó chứ, cái mạng nhỏ đó vậy mà lại được ngươi cứu.”
Rõ ràng, sự tình bên trong đó Quách Tử Hàn đã thông qua một vài luồng tin tức để biết được toàn bộ.
“Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp mà!”
Tô An Lâm thuận miệng nói ra.
“Nghe nói các ngươi còn dự định hợp tác phát triển Bách Gia Lạc?”
“Đúng vậy, ta vốn định ngày mai sẽ đến chỗ Đường chủ báo cáo đây.”
Quách Tử Hàn lại nói:
“Gần đây cha ta đã ra ngoài với nương ta rồi, họ vẫn chưa trở về. Hiện tại mọi việc về cơ bản trong nội đường đều là do ta quản.”
“Vậy thì tốt rồi, nhân tiện ta nói cho tiểu thư biết những việc này vậy.”
Tô An Lâm cũng không muốn đi báo cáo công việc, việc này rất phiền phức.
Vừa định nói, bên ngoài bất chợt lại ồn ào hẳn…
“Tránh ra, tránh ra, ta đến tìm tiểu thư…”
Nghe giọng nói thì có vẻ là Khâu Thịnh Lập đến.
“Có chuyện gì vậy?”
Tô An Lâm hướng ra bên ngoài hô to.
Trong trí nhớ của hắn, Khâu Thịnh Lập này vẫn luôn rất lễ độ, lúc này sao lại như vậy?
Ngay sau đó liền nhìn thấy Khâu Thịnh Lập vội vàng chạy vào trong.
“Khâu đại ca, có việc gấp gì sao?”
Sắc mặt Quách Tử Hàn nghiêm trọng hẳn.
Khâu Thịnh Lập thở hổn hển, nói:
“Vừa nãy...vừa nãy Đoạn lão trở về, nhưng chỉ có một mình ông ta, ông ta nói...ông ta nói nhóm người Đường chủ gặp phải phiền phức, bị người ta truy sát, hiện tại bị người ta chặn lại ở dịch trạm ở vùng ngoại ô phía tây bên ngoài thành…”
“Cái gì?”
Quách Tử Hàn vội vàng đi ra ngoài:
“Lập tức bắn pháo hoa nội đường, triệu tập nhân thủ!”
“Đợi một chút.”
Tô An Lâm gọi Quách Tử Hàn lại.
…
“Chờ một chút!”
Tô An Lâm gọi Quách Tử Hàn lại.
“Đám người Đường chủ bị đuổi giết, có thể là người quen gây ra, bây giờ triệu tập người đến, rất có thể sẽ bị người có ý đồ thấy.”
Tô An Lâm nói.
Mấy ngày nay, Tô An Lâm cũng không hề rảnh rỗi.
Hắn đã biết được đại khái về các thế lực lớn trong thành cùng với các thế lực giăng khắp nơi bên trong bang rồi.
Sơn Hải bang nhìn có vẻ lớn, nhưng thật ra là một bang phái có nội bộ phân tán nhất.
Trong bang có chín đại đường, phần lớn đều không hợp nhau mà âm thầm so tài.
Căn cứ vào điều này, Tô An Lâm nghi ngờ có lẽ người đuổi giết vẫn còn ở trong thành.