Chương 418: Bản Năng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,778 lượt đọc

Chương 418: Bản Năng

Ví dụ như khi ngươi cảm thấy mình và một người khác xuất hiện khoảng cách, như vậy chúc mừng ngươi, chắc hẳn trực giác này là chính xác.

Lúc này Quách Tử Hàn đang có suy nghĩ đó.

“Khâu đại ca, ngươi nói phải làm thế nào đây?”

Quách Tử Hàn hỏi.

Khâu Thịnh Lập đang định trả lời, Tô An Lâm đã nói:

“Không cần nghĩ biện pháp, người bên kia đã tới, đưa Độc Thủy Thương cho ta!”

Tô An Lâm đưa tay ra với người bên cạnh.

Không đợi người đó đồng ý, Tô An Lâm đã giật lấy.

“Hả?”

Người đó cảm thấy không đúng theo bản năng.

Nhưng khi phát hiện Tô An Lâm nhắm về phía bóng tối xa xa, hắn vẫn nhịn xuống.

Độc Thủy Thương là một loại ám khí tự chế trong Sơn Hải bang.

Dáng vẻ như ống tre dài, bên trong có gắn độc châm, phía trên độc châm bôi đầy độc dược đặc biệt.

Tầm bắn của thứ này khoảng ba mươi tới năm mươi thước.

Cho dù không đâm thủng được kẻ địch, nhưng chỉ cần tiếp xúc với nước độc bên ngoài ám khí cũng sẽ trúng chiêu.

Vì độc tính sẽ thấm vào da, khiến cơ thể lập tức tê dại, thậm chí tim ngừng đập, vô cùng độc ác.

Hắn đặt thứ đó lên miệng thổi, nhắm về phía một thanh máu đang đến gần.

Vèo.

Độc châm bắn ra.

Chỉ nghe cách đó không xa truyền tới một tiếng rên, có người gục xuống.

Ở đây toàn là người có thực lực cao cường, rất dễ dàng nghe được tiếng vang này.

Ngay lúc tất cả mọi người cảm thấy Tô An Lâm nói không sai, trong mắt Đoàn Phi Hồng chợt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, bỗng nhiên chuyển động.

Hắn đột nhiên duỗi cánh tay trái về hướng Quách Tử Hàn.

Vèo...

Gió rét gào thét, mặc dù Quách Tử Hàn đã đề phòng trước, nhưng dù sao đối phương cũng là cảnh giới Nội Khí, cho dù hắn còn bị gãy một cánh tay, nhưng nàng vẫn không thể chống lại thực lực Nội Khí được.

Ngay lúc Quách Tử Hàn bị bắt, Tô An Lâm hất đại đao một cái, ném bay ra ngoài.

“Tiểu thư cẩn thận!”

Huyền Thiết Đại Đao của hắn lộn hai vòng trên không trung, phát ra hai tiếng “vù vù”, rơi xuống người Đoàn Phi Hồng.

Đoàn Phi Hồng xem thường, chỉ dùng đao mà đã muốn ngăn cản hắn, không biết tự lượng sức mình.

Bây giờ trong lòng hắn vô cùng căm ghét Tô An Lâm.

Nếu không phải hắn, vừa rồi mình đã dẫn đám người này tiến vào vòng mai phục, kế hoạch thành công, tất cả mọi người ở đây đều sẽ chết.

Đến lúc đó, Hồng Hoa Đường giảm sút thế lực lớn, đám người Tô Mai bị bao vây ở trong dịch trạm cũng sẽ vì không được cứu viện, cuối cùng chết ở chỗ này.

Đến lúc đó, Hồng Hoa Đường như rắn mất đầu, mình và vị đại nhân kia sẽ có cơ hội.

Mà hắn cũng có thể ban thưởng cho mình phương thuốc bí mật đã đồng ý từ trước, để khí huyết của mình tăng thêm một tầng, kéo dài tuổi thọ.

Nhưng vì Tô An Lâm, toàn bộ kế hoạch của mình đã bị rối loạn!

Vì mình bị thương, cho nên khí huyết suy bại.

Thấy đại đao của Tô An Lâm, hắn hừ lạnh một tiếng, tung ra một chưởng muốn đập gãy đao.

Ừm, để Tô An Lâm đau lòng một chút cũng tốt.

“Ầm!”

Hắn tiện tay vỗ một chưởng về phía thân đao, nhưng vừa tiếp xúc, lực bật cực mạnh đã khiến hắn phải thay đổi sắc mặt.

Cánh tay giống như đập vào đá, đau đớn khó nhịn.

Đại đao lại không gãy lìa, còn đập ngược về phía hắn.

“Phụt!”

Cú đập này khiến hắn phải hộc máu.

Một đòn mạnh như vậy, cho dù không bị lưỡi đao chém phải nhưng cũng khiến hắn vô cùng khó chịu.

Cùng lúc đó, cả người Tô An Lâm lóe lên, nhanh chóng đi tới trước mặt Đoàn Phi Hồng, đá Đoàn Phi Hồng bay ra ngoài, rơi xuống đất.

“Thanh máu: 68”

Không hổ là cường giả cảnh giới Nội Khí, bị mấy đòn nghiêm trọng như vậy mà thanh máu vẫn còn nhiều thế.

“Tiểu thư không sao chứ?”

Tô An Lâm cầm đao dưới đất lên, đặt ngang đao trước mặt Đoàn Phi Hồng.

“Ta không sao, Đoàn lão, ngươi thật sự phản bội chúng ta! Tại sao?”

Quách Tử Hàn không thể tưởng tượng nổi.

Khi còn bé, chuyện Đoàn Phi Hồng từng ôm nàng đi chơi còn rõ ràng ở trước mắt.

Hắn còn dạy nàng công pháp, hộ tống nàng đi các nơi, vì bảo vệ nàng mà Đoàn lão còn bị thương nặng.

Vì những chuyện này, nàng rất tin tưởng Đoàn Phi Hồng.

Nhưng không ngờ người nàng tin tưởng nhất lại phản bội nàng!

“Đoàn lão, tại sao, ta vẫn luôn coi ngươi là người thân.”

“Ta thua...”

Lúc sắp chết, Đoàn Phi Hồng lại vô cùng thản nhiên:

“Đến khi các ngươi sống tới tuổi của ta chắc chắn sẽ biết loại cảm giác không muốn chết.”

“Ta không muốn chết!”

Vẻ mặt Quách Tử Hàn hơi suy sụp.

“Đường chủ kéo dài hơi tàn nhiều năm như vậy, hao phí nhiều tiền tài trong bang như thế, không phải là vì không muốn chết sao? Ta cũng giống vậy! Ta lớn tuổi, khí huyết bắt đầu suy thoái, không có dược vật tốt, làm sao ta có thể kéo dài tính mạng?”

“Người kia đã đồng ý với ta, chỉ cần giết các ngươi sẽ cho ta dược vật, ha ha ha, vì để sống tiếp, ta cũng không có biện pháp nào...”

Tô An Lâm cau mày:

“Người kia là ai?”

“Ta không thể nói, người nhà ta đã bị họ đưa đi, cho dù nhiệm vụ này thành công hay thất bại, họ cũng sẽ sống rất tốt! Cho nên ta không thể nói! Tô An Lâm, lần này ta chết ở trên tay ngươi, người trẻ tuổi có gan có mưu, ta bội phục, giết ta đi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right