Chương 423: Chuyện Ma Quái
“Ta và hắn chỉ tình cờ gặp nhau, rồi cùng nhau giải quyết chuyện ma quái thôi.”
“Bây giờ hắn thế nào rồi?”
Thoạt nhìn chỉ như thuận miệng hỏi một câu, nhưng ánh mắt của Tô Mai trở nên mất tự nhiên.
Tất nhiên Tô An Lâm đã nhận ra, hắn cười thầm, xem ra Tô Mai vẫn còn quan tâm Vương Tồn Thủy.
Cũng phải thôi, dù sao họ cũng từng tương ái tương sát, miệng nói không để ý, nhưng thật ra trong lòng vẫn nhớ đến đối phương.
Người lớn tuổi là vậy đấy, thỉnh thoảng sẽ quan tâm bạn cũ.
“Vương Tồn Thủy sư phụ vẫn khỏe, có điều bởi vì một số nguyên nhân, hiện nay hắn đang ở thôn Quỷ.”
“Hắn vẫn thích nghiên cứu tà ma như xưa.”
“Ờm...Đúng rồi, phu nhân, ta còn có một việc muốn nhờ, dùng Thăng Cấp đan để đột phá Nội Khí cảnh vậy mà sẽ dẫn đến căn cơ bất ổn.”
Tô Mai gật đầu, nàng đặt chén trà xuống, đi đến trước mặt Tô An Lâm:
“Đúng là như vậy, vì thế ta cho ngươi Thăng Cấp đan, nhưng có dùng nó hay không là quyết định của ngươi! Bây giờ ngươi vận hành lực lượng của mình, ta kiểm tra cho ngươi xem, cần dùng bao nhiêu Thăng Cấp đan để ngươi có thể bước vào Nội Khí.”
Tô An Lâm phát động sức mạnh.
Nội khí từ từ lan ra khắp cơ thể.
Cơ bắp của hắn dần trở nên rắn chắc, quần áo gần như sắp rách toạc.
Tô Mai quan sát, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
‘Cơ bắp cường tráng quá!’
Nàng lăn lộn giang hồ từ nhỏ, tiếp xúc với vô số võ giả.
Có nhiều người thoạt nhìn rất tráng kiện, nhưng cơ bắp cũng không đều đặn, đường cong rõ ràng như Tô An Lâm.
Khái quát bằng một câu là cơ thể của Tô An Lâm rắn rỏi hơn.
“Cơ bắp của ngươi…”
Tô Mai nói rồi giơ tay ra, ấn cánh tay của Tô An Lâm.
“Cứng quá…”
Trong lòng nàng càng thêm khiếp sợ.
Khi ấn tay Tô An Lâm, nàng có cảm giác như ấn tấm thép, chỉ thấy ngón tay mình bị bẹp xuống, còn cơ thể của Tô An Lâm vẫn bất động.
“Có thể cứng đến mức nào à mẹ, ngươi khoa trương quá đấy.”
Quách Tử Hàn thấy sắc mặt của mẫu thân thay đổi thì nhếch miệng cười, cũng ấn một cái theo bản năng.
Và rồi nàng cũng cảm thấy nghi ngờ cuộc đời.
“Cứng quá…”
“Đúng vậy, cơ bắp này đúng là được trời cao ưu ái!”
Tô Mai vừa ấn vừa nói.
Quách Tử Hàn cũng vừa ấn vừa gật đầu:
“Có phải con trai ai cũng cứng như vậy không?”
Hiển nhiên cô gái này chưa từng tiếp xúc khoảng cách 0 với con trai bao giờ, nàng hỏi một câu rất ngây thơ.
Quả nhiên.
Tô Mai lườm Quách Tử Hàn:
“Đương nhiên là không phải, đây là thiên phú của Tô An Lâm, con trai bình thường không chỉ không cứng, nhiều người còn mềm oặt.”
Quách Tử Hàn gật đầu, cảm thấy mẫu thân rất lợi hại, cái gì cũng biết.
“Thế nên bình thường ngươi đừng suốt ngày nghĩ đến việc luyện công, đi ra ngoài chơi chẳng phải sẽ biết à?”
Nếp sống của Đại Hạ rất thoáng, thấy Quách Tử Hàn mãi không tìm được bạn trai, Tô Mai sốt ruột lắm.
Quach Tử Hàn cạn lời, đúng là nằm không cũng trúng đạn.
“Mẹ, ngươi cứ nhắc đến chuyện này làm gì?”
Tô An Lâm thu công, tò mò hỏi:
“Phu nhân, ngươi xem ta cần bao nhiêu Thăng Cấp đan?”
“Ừm…”
Tô Mai suy tư một lát, rồi lắc đầu:
“Không cần.”
Tô An Lâm ngớ ra:
“Không cần sao?”
“Đúng vậy, ngươi không hổ là người có thần lực bẩm sinh, với thiên phúc của ngươi, dùng Thăng Cấp đan lại thành ra ảnh hưởng căn cơ, theo đề nghị của ta, ngươi luyện tập công pháp Nội Khí, tự nhiên sẽ có thực lực Nội Khí.”
Tô An Lâm nói:
“Ta cũng có ý đó, vì thế muốn vào Tàng Thư các của bang phái, luyện tập môn bộ công pháp Nội Khí.”
“Được, chỉ có điều…”
Tô Mai thở dài:
“Hồng Hoa Đường chỉ có một bản công pháp Nội Khí, tổng bộ thì có đấy, nhưng ngươi mới giữ lệnh bài cấp năm, không có quyền hạn tiến vào.”
Tô An Lâm không để bụng:
“Không sao, ta học công pháp trong đường trước là được.”
“Công pháp trong đường chỉ là công pháp cấp thấp.”
Tô Mai giải thích:
“Công pháp Nội Khí phân chia thành ba cấp bậc thấp, trung, cao.”
“Chỉ là cấp thấp à, vậy cũng không có cách nào khác.”
Tô An Lâm than thở.
“Vậy được rồi, bây giờ ngươi có thể đi xem, ngay trong Tàng Thư các, cầm lệnh bài là có thể vào.”
Tô An Lâm chắp tay:
“Phu nhân tiểu tỷ, ta cáo lui trước.”
Sau khi Tô An Lâm rời đi, Tô Mai than với Quách Tử Hàn:
“Tô An Lâm không tệ, thực lực mạnh mẽ, nhân phẩm tốt đẹp, là một người đại nghĩa…”
“Ừm, đúng là thế.”
Quách Tử Hàn gật đầu.
“Thế nên sao ngươi không giữ cho chặt?”
Hở?
Quách Tử Hàn sửng sốt:
“Ta không giữ cho chặt gì cơ?”
“Hắn tốt như thế mà ngươi không có ý gì à?”
Tô Mai mỉm cười dịu dàng hỏi nàng.
Quách Tử Hàn hết nói nổi:
“Mẹ, ngươi nghĩ gì thế, ta không có ý gì với Tô An Lâm cả.”
“Hắn nhiều ưu điểm thế mà ngươi không thích hắn sao?”
Quách Tử Hàn cúi đầu xấu hổ, nàng vân vê mép váy:
“Lần đầu tiên ta gặp Tô An Lâm, hắn...Hắn nói ta trông già dặn, nhận nhầm ta thành ngươi…”
“Gì…”
Tô Mai cũng tức giận:
“Tiểu tử này mù rồi.”
“Vì thế ta không muốn tự rước nhục vào thân.”
Ánh mắt Quách Tử Hàn lộ vẻ mất mát.
Không có người con gái này không muốn trải nghiệm cảm giác được theo đuổi.
Quách Tử Hàn cũng vậy.
Chẳng qua, nhiều người lén nói mặt nàng trông già, điều này khiến nàng dần dần trở nên tự ti…
Thấy nét mặt con gái toát ra vẻ cô đơn, Tô Mai thở dài, ôm nàng:
“Đừng nghĩ nhiều, cho dù người khác không thích ngươi, ngươi vĩnh viễn là con gái yêu của ta.”
Quách Tử Hàn:
“…”
Quách Tử Hàn càng buồn hơn.
“Mẹ, có phải về sau ta rất khó lấy chồng không.”
“Đừng nói mò, trong bang có nhiều đàn ông, còn nhiều người muốn cưới ngươi lắm.”