Chương 426: Những Ngày Tiếp Theo
Trong lòng Tô Mai, Tô An Lâm chung quy là người do Vương Tồn Thủy giới thiệu.
Trong thâm tâm, nàng đích xác oán giận Vương Tồn Thủy, cho rằng năm xưa hắn vứt bỏ mình.
Nhưng nàng vẫn tin nhân phẩm của Vương Tồn Thủy, hắn chắc chắn là người tốt.
Vì thế, Vương Tồn Thủy nhất định sẽ không giới thiệu một người không rõ lai lịch đến đây.
Bởi vì nguyên nhân này, Tô Mai tin tưởng Tô An Lâm.
Hiển nhiên Quách Chấn Đào cũng tin mắt nhìn người của Tô Mai, nói:
“Đã vậy thì trong đợt này giao vài nhiệm vụ cho Tô An Lâm để thử năng lực của hắn, nếu tất cả đều hoàn thành, thì cuộc chiến tranh giành vị trí phó đường chủ sau này có thể để hắn ra tay.”
“Được.”
…
…
Những ngày tiếp theo, sau khi sắp xếp xong mọi chuyện ở sòng bạc, Tô An Lâm liên tục đến núi rừng ở khu vực lân cận để kiếm điểm kinh nghiệm.
Chớp mắt, mười mấy ngày đã trôi qua.
Một buổi chiều nọ, Tô An Lâm trở về với vẻ phong trần mệt mỏi.
Hôm nay hắn gặp may, không ngờ lại phát hiện ra một bầy phi trùng màu đen, hắn giết được kha khá.
Chẳng qua máu đen của phi trùng quá thối, sau khi giết phi trùng xong, hắn không ở lại trong rừng tiếp được nữa, định bụng trở lại thay quần áo.
Hiện tại hắn đi cửa sau của sòng bạc, sẽ bị ít người thấy hơn.
Vừa vào trong sân, Tô An Lâm hít một hơi, hắn ngửi được mùi canh gà.
Vốn dĩ hắn cảm thấy hơi đói, mùi thơm bỗng nhiên bay tới khiến hắn thèm ăn.
“Lạ thật, bình thường nữ đầu bếp không thích nấu canh, sao hôm nay lại nấu? Lại còn thơm thế nữa chứ.”
Hắn mời hai đầu bếp nữ, nói thật, tay nghề không ra sao cả.
Nhưng mà đành chịu, hai người bọn họ đều là quả phụ, trong nhà có mấy đứa con phải nuôi, nghèo đến mức da bụng dính da lưng rồi.
Đã thế còn phải trả nợ thay cho người chồng đã chết của mình.
Tô An Lâm thấy bọn họ đáng thương, bèn đưa họ đến đây làm công việc dọn dẹp, nấu ăn.
Dù sao nấu dở đến mấy thì cũng ngon hơn đám vũ phu cấp dưới.
Coi như cứu tế người nghèo.
Hắn đi đến nhà bếp, còn chưa vào thì đã nghe thấy giọng nói vang lên:
“Đại thẩm, có thể tắt bếp rồi, canh hầm thêm một lát nữa, nấm hương bỏ vào sau cùng, miến cho nấu bị nhừ, như thế sẽ không ngon.”
Giọng nói này...Không ngờ lại là Trần Như Huyên.
“Được, tiểu thư.”
Giọng đầu bếp nữ vang lên.
“Khụ..khụ..khụ..Trần tiểu thư, sao ngươi lại đến đây?”
Tô An Lâm tò mò, đi vào nhà bếp.
Đầu bếp nữ hãy còn đang nhóm lửa sau bếp lò, còn Trần Như Huyên đeo tạp dề, đang rửa nấm.
Nấm trong tay nàng vừa dài vừa to, nàng rửa rất nghiêm túc, cuối cùng còn dùng vải ướt từ từ vuốt nước đi cho ráo.
Trần Như Huyên chưa kịp cắt nấm, nghe được tiếng của Tô An Lâm thì trả lời:
“Cả ngày hôm nay ngươi đi đâu?”
“Ra ngoài làm chút việc, sao thế?”
Sắc mặt Tô An Lâm trở nên kỳ lạ.
Nhìn Trần Như Huyên đeo tạp dề, phải nói là có một cảm giác rất đặc biệt.
“À, ta định đến hỏi chút chuyện của sòng bạc, thấy ngươi không có ở đây bèn chờ, chờ mãi thấy đói nên ta đi nấu cơm.”
Nói xong, Trần Như Huyên bỏ nấm vào trong chậu, tò mò nhìn Tô An Lâm máu me khắp người, nàng che mũi:
“Ngươi rơi xuống hố phân à? Sao lại bận thế? Mau đi ra ngoài, ngươi bẩn như thế, bẩn lây sang nguyên liệu nấu ăn thì làm sao bây giờ?”
Tô An Lâm đi ra ngoài, nói:
“À, ta đi tắm trước.”
“Ngươi chờ đã…”
Trần Như Huyên gọi Tô An Lâm lại, nhìn vết máu trên người hắn, quần áo của Tô An Lâm rách nát nhiều chỗ, hiển nhiên do đánh nhau mới biến thành thế này.
“Ơ...Có việc gì à?”
Tô An Lâm cũng nhìn toàn thân.
“Ngươi đi đâu, đánh nhau với ai? Có bị thương không?”
Ngữ khí của Trần Như Huyên toát ra sự quan tâm không nói nên lời.
Tô An Lâm sờ mũi, nói:
“Không phải, ngoài ý muốn thôi.”
“Ngươi sờ mũi, mẹ ta nói một người vô thức sờ mũi khi nói chuyện chứng tỏ muốn giấu giếm điều gì đó hoặc là đang nói dối, ngươi nói cho ta biết, không phải là ngươi bị bắt nạt đấy chứ?”
“Trông ta thế này thì ai dám bắt nạt ta.”
“Thật sao, vậy tại sao ngươi không muốn nói?”
Trần Như Huyên lại gần Tô An Lâm:
“Trên người ngươi có đau không, đánh nhau thành ra thế này chắc chắn là rất đau, có cần ta kiểm tra giúp ngươi không?”
Tô An Lâm lùi lại một bước nhỏ, nói:
“Trần tiểu thư, sắc trời đã tối rồi, bây giờ ngươi còn chưa về, người nhà không lo lắng sao?”
“Trong thành này ta còn có thể sợ ai, ngươi ấy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Trần Như Huyên tiếp tục truy hỏi:
“Nói cho ta nghe, ta giúp ngươi đối phó hắn.”
Thấy Trần Như Huyên không chịu từ bỏ, Tô An Lâm không biết làm sao:
“Thật ra không phải chuyện gì to tát cả, chẳng qua là đi hóng chuyện, không ngờ lại đánh nhau với người ta.”
“Chuyện gì lại khiến ngươi phải đánh nhau?”
“Những người đó bắt nạt một cô gái yếu đuối, cho nên ta xông lên đánh với bọn họ.”
“Ra là vậy.”
Trần Như Huyên gật đầu, nàng có ấn tượng tốt với Tô An Lâm, dù sao chuyện hắn cứu bọn họ lần trước vẫn còn rõ mồn một trước mắt.