Chương 430: Kinh Nghiệm
Tô Mai gật đầu đáp:
“An Lâm, lần này gọi ngươi đến đây là có vài chuyện cần bàn. Ngươi có muốn nhận chức phó đường chủ không?”
Tô An Lâm tỏ vẻ kinh ngạc:
“Tất nhiên là muốn nhưng kinh nghiệm của ta còn ít!”
“Kinh nghiệm không phải vấn đề, chủ yếu thực lực của ngươi là đủ.”
Tô Mai nghiêm túc đáp.
“Ừm, vậy chư vị đại ca thấy sao?”
Tô An Lâm nhìn về phía nhóm người hỏi. Người ở đây đều biết thực lực của Tô An Lâm, đây là người hung ác đã giết chết hai cao thủ nội khí, ai dám phản đối?
“Tô huynh đệ võ nghệ cao cường, có dũng có mưu, hơn nữa còn là người đại nghĩa, Cao mỗ ta tâm phục khẩu phục!”
“Đúng vậy, chức vị phó đường chủ chắc chắn phải là của Tô huynh đệ.”
“Ta không có ý kiến gì khác.”
“Ta tán thành hai tay.”
“Đúng vậy đúng vậy…”
Mọi người lần lượt bày tỏ thái độ. Tô An Lâm yên lặng, hình như cũng khá đơn giản. Nếu đã như vậy thì dễ giải quyết rồi. Hắn mỉm cười ôm quyền:
“Đa tạ các vị nâng đỡ, Tô An Lâm ta hứa nhất định sẽ làm thật tốt, không khiến mọi người và đường chủ thất vọng.”
“Đợi đã!!!”
Nhưng vào lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng quát lớn.
“Ta phản đối!”
Âm thanh cuồn cuộn kéo đến, tràn ngập oán khí. Tô An Lâm cau mày, hắn chưa từng nghe giọng nói này, không biết là ai?
“Lực nhi!”
Tô Mai chấn động, rất nhanh một người mặc trường bào màu xám, dáng người không cao lắm từ bên ngoài bước vào. Tuy hắn hơi thấp nhưng thân hình cường tráng, đôi bàn tay với khớp xương gồ lên, đầy vết chai sạn. Người này chính là Quách Lực, nhị nhi tử của Tô Mai. Nhìn kỹ mặt hắn, Tô An Lâm sửng sốt. Vì hắn phát hiện, Quách Lực rất giống Vương Tồn Thủy. Không, không phải rất giống, quả thật là đúc ra từ một khuôn. Quách Lực liếc Tô An Lâm, hừ lạnh một tiếng:
“Nương, ta trở về rồi, nghe nói ngươi muốn chọn người này làm phó đường chủ, ta không đồng ý.”
“Lực nhi, ngươi đừng can thiệp vào chuyện này.”
“Nương, ta biết ngươi lo ta không đủ thực lực, không thể đảm nhiệm chức phó đường chủ, nhưng ta ở ngoài nhiều năm đã khác xưa rồi!”
Quách Lực tự tin nói.
…
Quách Lực nói xong, hai tay đột nhiên ra sức, gân xanh gồ lên trên mu bàn tay đầy vết chai. Ngay sau đó một luồng nội khí mạnh mẽ, dâng lên từng chút một. Hiển nhiên Quách Lực đã là nội khí tầng hai rồi.
“Tầng hai rồi!”
Tô Mai thấy vậy, kích động đứng bật dậy. Dù sao cũng là nhi tử của mình, thấy nhi tử lợi hại, tất nhiên người làm mẹ rất kích động.
“Các vị đại ca bang phái, ta biết mọi người cảm thấy ta vào cảnh giới nội khí là dựa vào đan dược thăng cấp, thực lực không ổn! Nhưng cũng không uổng công ta ở bên ngoài, được một vài cơ duyên nên thực lực của ta bây giờ đã là nội khí tầng hai!”
Quách Lực tự hào nói.
“Soạt soạt!”
Hắn liến tục vung nắm đấm, nội khí bắn ra vô cùng mạnh mẽ. Tô An Lâm nhướng mày, không ngờ đột nhiên lại có một đối thủ cạnh tranh. Nhưng nếu đã đứng ở đây, bảo hắn lùi bước là chuyện không thể nào. Tô An Lâm thản nhiên nói:
“Theo ta biết thông qua đan dược thăng cấp bước vào cảnh giới nội khí, quả thật có thể tiến đến nội khí tầng hai, nhưng nếu muốn hơn một bước nữa sợ rằng rất khó.”
“Ta có lòng tin.”
Quách Lực lạnh lùng:
“Tô An Lâm phải không, tối qua ta đã nghe chuyện của ngươi, ta rất cảm kích ngươi đã cứu cha nương ta, nhưng cảm kích thì cảm kích, không có nghĩa là ta sẽ từ bỏ vị trí phó đường chủ, tất nhiên ta cũng sẽ không lợi dụng vị trí của cha nương ức hiếp ngươi, chúng ta cạnh tranh công bằng!”
Tô An Lâm cũng có ý này:
“Cạnh tranh công bằng thế nào? Đấu võ sao?”
Quách Lực đáp:
“Tất nhiên.”
Tô An Lâm cười, trong mắt hắn thanh máu trên đỉnh đầu của Quách Lực chỉ có 198 mà thôi. Là một cao thủ nội khí tầng hai, thanh máu lại chỉ có198, cho thấy rõ thực lực của hắn thật sự không cao. Căn cứ vào chuyện này, Tô An Lâm kết luận thực lực của Quách Lực có sự chênh lệch với hắn, hơn nữa khoảng cách không nhỏ.
“Được, vậy thì đấu võ đi, nói trước nhé, đánh ngươi bị thương thì không được trách ta đâu.”
Tô An Lâm xoay cần cổ thô to, cười nói:
“Ta là người thô lỗ, có lúc ra tay không biết nặng nhẹ.”
Quách Lực vung tay nói:
“Tất nhiên, ta cũng không phải người tùy tiện gây sự.”
“Thế thì tốt, vậy thì…”
Tô An Lâm còn chưa nói xong, Tô Mai ho khan một tiếng, cắt ngang đối thoại giữa hai người.
“Chờ đã.”
Tô Mai lạnh lùng nói:
“Mọi người đều là người mình, một là ân nhân cứu mạng ta, một là nhi tử của ta, bất kể người nào bị thương, ta cũng không muốn thấy.”
“Nương, ta sẽ nương tay với Tô huynh đệ.”
Quách Lực rất tự tin, nếu hắn vẫn là nội khí tầng một, có lẽ không dễ đối phó với Tô An Lâm. Nhưng bây giờ hắn đã là nội khí tầng hai, hơn nữa từ nhỏ được cha nương dạy dỗ, võ công hắn học đều là công pháp thượng thừa, cho nên hắn thấy mình sẽ không thua.
“Lực nhi, ta nói rồi, đều là người mình.”
Tô Mai hừ một tiếng. Tô An Lâm đáp:
“Phu nhân, vậy chúng ta thi đấu thế nào?”