Chương 432: Đi Vòng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,058 lượt đọc

Chương 432: Đi Vòng

“Vâng!”

Vương Lai Phúc vội gật đầu, sau đó khựng lại một lúc:

“Nếu đến trấn Sơn Dương, công tử, hay là ta cũng qua đó nhé.”

Tô An Lâm hỏi:

“Thế nào, không sợ à?”

“Haha, công tử, tuy võ công ngươi cứng, nhưng bát tự của ta cũng cứng, không sợ, hơn nữa thực ra ta cũng rất quen thuộc trấn Sơn Dương, trước đây ta từng làm ở đó, có không ít huynh đệ.”

Tô An Lâm gật đầu nói:

“Như vậy là tốt nhất, ngươi chuẩn bị đi.”

“Công tử, ngươi thấy dẫn theo bao nhiêu người thì được?”

“Đông người cũng phiền phức, dẫn theo bốn năm người thôi, ngươi chọn vài người thông minh, tay chân lanh lẹ một chút.”

Tô An Lâm đáp.

“Vâng!”

Một lúc sau, tổng cộng năm thủ hạ kể cả Vương Lai Phúc đều thu xếp xong. Lần này họ ngồi xe ngựa qua đó, dù sao cũng phải đi mấy ngày, Tô An Lâm chuẩn bị ba bộ đồ và một số thức ăn. Khi ra ngoài, nếu có điều kiện hắn sẽ không ăn đồ nấu bên ngoài. Những người còn lại đều cưỡi ngựa, Vương Lai Phúc vung roi, xe ngựa chạy ra ngoài.

“Công tử, lần này phải cạnh tranh với Quách Lực, cũng không biết hắn dẫn theo bao nhiêu người, hắn là nhi tử của đường chủ nên chắc chắn sẽ có nhiều người lắm.”

Vương Lai Phúc lẩm bẩm nói, có chút bất bình thay Tô An Lâm.

“Nếu ta muốn tìm người, bất kỳ lúc nào cũng có thể kéo được cả nhóm, phía tiểu thư Trần Như Huyên có thể giúp ta lôi kéo rất nhiều người, hơn nữa còn là cao thủ, đáng tiếc đối phó với chuyện này không phải dựa vào đông người.”

Tô An Lâm nói với vẻ bình tĩnh tự nhiên. Vương Lai Phúc tò mò:

“Công tử, chẳng phải càng nhiều người càng tốt sao?”

“Vậy ta hỏi ngươi, tà ma ở đâu? Tà ma là gì? Có kẻ nào đứng sau tà ma không?”

Tô An Lâm hỏi ba câu liên tiếp.

“Chuyện này…ta không biết!”

Vương Lai Phúc lắc đầu.

“Thế đấy, ngươi không biết, cho dù chúng ta có cử một vạn người qua đó, hai mắt vẫn đen thui, cái gì cũng không biết, phải đi đâu tìm tà ma? Huống hồ lỡ sau lưng tà ma có kẻ khác thì sao? Chúng ta đông người khiến đối phương đề phòng trước, cũng tương đương với việc đối phương trong tối, chúng ta ngoài sáng, như vậy rất bị động.”

Trong lòng Vương Lai Phúc bừng tỉnh hiểu ra.

Tô An Lâm nói tiếp:

“Lần này qua đó, chúng ta đi vòng quanh trấn Sơn Dương trước, tìm hiểu một chút rồi hãy đến bang Hắc Ưng.”

“Vâng!”

Bánh xe lăn dài trên con đường lớn. Đến sáng ngày thứ hai, cuối cùng đã đến trấn Sơn Dương. Nơi này cũng xem như phồn hoa, mới sáng sớm đã có rất nhiều hàng quán nhỏ buôn bán ven đường. Suốt đoạn đường đều có người bán rau, đồ ăn vặt, thịt thà. Quán trà và khách điếm vẫn mở cửa, không giống cảnh tượng khủng khiếp sau khi xuất hiện tà ma. Người dân nên làm gì vẫn làm đó. Tô An Lâm bảo Vương Lai Phúc dừng xe ngựa trước cửa quán cơm nói:

“Chúng ta ăn cơm ở đây đi.”

“Được.”

Tô An Lâm xuống xe ngựa, giờ phút này hắn ăn vận như thương nhân. Mặc quần áo dày dặn, khoác lên áo choàng lông màu trắng, ngón cái đeo chiếc nhẫn lớn moi được từ một sạp hàng. Tô An Lâm xoa nhẫn, xem xét quán ăn, bên trong có không ít thực khách.

“Gia, đi mấy người ạ.”

Tiểu nhị rất có mắt nhìn bước qua đó.

“Năm người.”

Tô An Lâm thuận tay ném một thỏi bạc. Tiểu nhị ngạc nhiên mừng rỡ đến mức muốn nhảy lên, càng khom lưng xuống thấp hơn nữa.

“Gia, ngươi chậm chút. Ta sẽ sắp xếp cho ngươi vị trí tốt nhất, gần cửa sổ được không?”

Tiểu nhị đi phía trước, chỉ vào một vị trí gần cửa sổ trong phòng. Tầm nhìn nơi đó thoáng đãng, cũng cách những bàn xung quanh khá xa, hiển nhiên là vị trí tốt nhất.

“Được.”

Tô An Lâm gật đầu.

“Ngươi muốn ăn món gì?”

“Một bình trà, nấu tám món, năm món mặn hai món chay một bát canh thịt, ngươi tự xem rồi sắp xếp đi.”

Tô An Lâm phất tay nói, hắn không muốn chọn từng món một, hắn mắc chứng khó lựa chọn.

“Vâng, vâng.”

Tiểu nhị vừa định đi, Tô An Lâm đột nhiên gọi hắn lại:

“Đợi đã, có chút chuyện muốn hỏi ngươi, chúng ta đến đây làm ăn nhỏ, nghe nói nơi này xảy ra chuyện tà mà phải không?”

Sắc mặt tiểu nhị khẽ biến, vội giật cái khăn giắt lên vai xuống lau mồ hôi trên trán nói:

“Gia, ý ngươi là…”

“Nữ nhân che dù!”

Tô An Lâm đáp:

“Ngươi nói thật với ta đi.”

Tiểu nhị quan sát xung quanh thấy không có ai nhìn qua chỗ hắn. Nghĩ đến chút tiền Tô An Lâm cho hắn, hắn gật đầu nói:

“Vậy ta nói, nhưng chỉ là tin đồn thôi, ta cũng không biết thật hay giả!”

“Có người chết không?”

“Người chết...chắc chắn là có rồi, nếu không ai lại sợ chứ...sự việc là như vậy...”

Sau khi tiểu nhị kể lại, Tô An Lâm dần dần hiểu rõ mọi chuyện. Đại khái hơn một tháng trước, nơi này cứ mãi đổ mưa, thỉnh thoảng có người trông thấy một người mặc áo đỏ, che dù giấy màu trắng xuất hiện trong màn mưa. Dù giấy màu trắng này thì bán đầy ngoài chợ, nhưng nữ nhân kia rất kỳ lạ. Trời mưa người ta đều vội vã đi đường, còn nàng lại cất bước chậm rãi. Khi có người thấy nàng, nàng sẽ bước lên dò hỏi.

“Hỏi cái gì?”

Tô An Lâm hỏi, tiểu nhị ngại ngùng lắc đầu:

“Không biết, vì phần lớn những người bị hỏi đều phát điên, không điên thì nghe nói cũng bệnh nặng, gần như đều không ổn.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right