Chương 452: Có Thể Thăng Cấp
Thực lực của Tô An Lâm đã vượt qua dự đoán của nàng. Cho nên, hiện tại nàng càng có tự tin hơn, cho rằng Tô An Lâm có thể tranh đoạt chức phó đường chủ.
Tô An Lâm nói:
"Hiện tại đã xử lý xong tà ám ở chỗ Hắc Ưng bang, có điều không đủ nhân thủ, chỉ sợ sẽ xuất hiện thêm nhiều vấn đề."
Tô Mai nói:
"Chuyện nhân thủ, ta sẽ sắp xếp sau."
"Vậy là tốt rồi, phu nhân, nếu đã như vậy thì không biết khi nào chúng ta đi đến tổng bộ để tỷ thí giành chức phó đường chủ đây?"
Tô An Lâm đã gấp không chờ nổi."
"Lúc các ngươi rời đi, bên phía tổng bộ đã bắt đầu tổng hợp danh sách người được chọn, ta đã báo tên của ngươi lên rồi, tính sơ qua một chút, mười ngày sau là có thể mang ngươi đi đến tổng bộ. Có điều..."
Tô Mai ngừng lại, vẻ mặt nghiêm nghị nói:
"Có mấy người xuất thân từ đại đường khẩu khác, bọn họ đều có thực lực không đơn giản!"
"Đó là chuyện đương nhiên, ta cũng chưa nghĩ tới chuyện có thể nhẹ nhàng bắt được chức phó đường chủ."
Tô An Lâm nhún nhún vai, không để chuyện này ở trong lòng.
"Được, ngươi có suy nghĩ như vậy là tốt rồi."
Tô Mai rất vui mừng. Dù sao thì nếu so với thực lực của mấy người kia, cho dù là nàng cũng không dám nói chắc chắn trăm phần trăm có thể chiến thắng.
"An Lâm, ngươi đi về nghỉ ngơi trước đi, đợi lát nữa ta sẽ sai người đưa một ít dược vật bổ huyết đến cho ngươi. Mấy ngày nay ngươi phải rèn luyện thân mình cho tốt, nghỉ ngơi đầy đủ. Hôm sau ta đưa ngươi đến tổng bộ, ngươi không thể tỏ ra yếu đuối được."
Tô An Lâm ôm quyền:
"Đã biết, vậy ta đi trước đây."
Trên đường trở về nhà, Tô An Lâm thầm tính toán, xem ra mấy ngày nay phải thường xuyên đi vào trong rừng để kiếm thêm chút giá trị kinh nghiệm. Hiện tại giá trị kinh nghiệm của hắn đã đạt tới 6500 điểm, chỉ cần khoảng 9000 điểm nữa là có thể thăng cấp.
Sau khi trở về, hắn lại đi thị sát một vòng. Từ sau lúc sòng bạc và Hiếu Phong sơn trang hợp tác với nhau, tuy chỉ mới là giai đoạn khởi đầu, nhưng mà công việc đã dần dần đi vào quỹ đạo.
Mà thanh danh của Tô An Lâm hắn cũng đã trở nên nổi tiếng. Cũng không biết ai là người mở đầu, hiện tại có rất nhiều người thầm gọi hắn là Đổ vương! Nguyên nhân là, sau khi sòng bạc của hắn hợp tác với Hiếu Phong sơn trang, đã dần trở thành thương hiệu lớn nhất trong thành này.
Mấy sòng bạc trước kia toàn dựa vào lừa gạt và hãm hại người khác, cùng với gian lận cờ bạc để kiếm sống. Nhưng mà hình thức của sòng bạc hắn mở ra lại không giống nhau. Hiện tại hắn đang theo đuổi sự lâu dài, hơn nữa còn mở thêm trò mua vé số, quy mô cũng càng càng càng mở rộng hơn.
Mấy ngày nay, Tô An Lâm còn nghĩ ra một con đường nữa, đó là sáng lập tờ báo chí, nếu như có báo chí, có lẽ công việc làm ăn của hắn có thể nâng cao một bước. Đáng tiếc, dựa theo thông tin mà hắn hỏi thăm dược, số người biết chữ ở nơi này thấp đến đáng thương. Ví dụ như, toàn bộ thôn làng có đến mấy trăm hộ dân, có lẽ cũng chỉ có tiên sinh, học sinh đi học ở học đường cùng với thôn trưởng là biết chữ. Bởi vậy có thể thấy được, số lượng người biết chữ quá ít, có sáng lập báo chí cũng là tốn công vô ích.
Hắn lắc đầu, quyết định từ bỏ ý tưởng phát triển công việc. Hiện tại hắn đã không thiếu bạc, cũng có đủ tài nguyên, không cần phải liều mạng như vậy, thà rằng dành thời gian để đi luyện công còn hơn.
Hắn trở về nhà nghỉ ngơi trong chốc lát, Tô An Lâm lại lấy Ma Cô Tiên Thảo, ra, cào Ma Cô Độc Phấn ở trên đó xuống. Những độc phấn được cào xuống đều đổ dồn vào một bình ngọc. Ước lượng phân lượng độc phấn ở trong đó, Tô An Lâm rất hài lòng, đã được khoảng nửa bình rồi.
Loại độc phấn này không thể gây chết người, nhưng mà là loại độc không mùi không màu không vị, làm người khó phát hiện. Một khi bị trúng chiêu, chẳng những có thể kích phát dục vọng ở sâu trong thâm tâm, còn có thể khiến cho người ta tay chân vô lực, chỉ có thể để người khác bài bố.
Thật giống như lần trước Trần Như Huyên bị trúng chiêu, không thể ngờ rằng, dục vọng ở đáy lòng nàng lại là Đại Ma Cô. Đấy vẫn là lần đầu tiên hắn gặp được người thích ăn Đại Ma Cô đến như vậy.
Cất thứ tốt đi, Tô An Lâm cầm Huyền Thiết đại đao lên, đầu bếp nữ đã nấu xong cơm. Tô An Lâm đi ra ngoài ăn cơm. Đồ ăn hôm nay không tồi, toàn là thịt cá, hắn mới ăn chưa được bao lâu, đã nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
"Cộp cộp cộp..."
Lỗ tai Tô An Lâm hơi động đậy, nghe tiếng bước chân này, chắc hẳn là của Trần Như Huyên.
Hiện tại thính giác của hắn càng lúc càng nhạy bén, cho dù người đang ở rất xa, hắn cũng có thể nghe được tiếng bước chân.
Quả nhiên, không bao lâu sau, Trần Như Huyên đã đi tới. Trong tay nàng còn cầm theo một cái hộp. Lúc nàng đi vào đây, còn có đầu bếp nữ đuổi theo.
"Công tử, Trần tiểu thư nhất quyết muốn đi vào, ta đã nói là phải bẩm báo trước..."
Sắc mặt của đầu bếp nữ có vẻ xấu hổ.