Chương 454: Tranh Chức Phó Đường Chủ
"Chuyện gì?"
Tô An Lâm dò hỏi:
"Ta nói trước nhé, đợi lát nữa ta có việc rồi!"
Tô An Lâm vừa hỏi vừa thầm nghĩ nên tìm cái cớ gì để thoát thân. Bởi vì một lát nữa hắn còn muốn đi kiếm thêm giá trị kinh nghiệm, không rảnh mà nói chuyện phiếm với nàng.
Trần Như Huyên trợn trắng mắt, nói:
"Ta còn chưa nói cái gì, ngươi đã vội vã bảo là đợi lát nữa có việc, có phải là ngươi đang chê ta phiền toái hay không?"
"Đúng thế."
Tô An Lâm nói.
"Ngươi..."
"Mới là lạ!"
Tô An Lâm nói tiếp.
"Hừ, mệt cho ta còn đang nghĩ cách giúp ngươi tranh chức phó đường chủ kia, nhưng mà nhìn xem bộ dáng vô lương tâm của ngươi, xem ra là ta nghĩ nhiều rồi, ta không nên xen vào chuyện của người khác."
Tô An Lâm cing lỗi:
"Ta chỉ đang nói đùa với ngươi thôi mà, có phải là ngươi không chơi nổi không?"
"Ai không chơi nổi chứ."
Trần Như Huyên hừ lạnh.
"Vậy sao ngươi còn tức giận?"
Tô An Lâm cười cười:
"Được, ta xin lỗi, vừa nãy ngươi nói là nghĩ cách giúp ta tranh chức phó đường chủ, ngươi muốn giúp như thế nào, nói ra ta nghe thử xem?"
"Ta đã hẹn công tử tiểu thư của mấy gia tộc, chuẩn bị đi ra một hòn đảo ngoài biểu, những gia tộc đó đều có liên hệ với Sơn Hải bang, ta nghĩ, nếu như ngươi quen biết thêm một ít người, như vậy bối cảnh cũng thâm hậu hơn, đúng không?"
"Còn nữa, đi lên trên đảo đó cũng là cách để rèn luyện, chỗ đảo kia là Bí địa của Hiếu Phong sơn trang ta. Nếu đi lên nơi đó để luyện công, sẽ thu hoạch được kha khá!"
Nghe vậy, Tô An Lâm lập tức có hứng thú:
"Đảo nhỏ Bí địa? Ta chưa từng nghe nói về nơi này."
"Đó là bởi vì kiến thức của ngươi quá hạn hẹp, ngươi mới đến đây được bao lâu chứ? Ngươi chỉ cần tìm bừa một người ở bản địa, hỏi thăm vài câu, là có thể biết được hòn đảo thần bí của Hiếu Phong sơn trang chúng ta chính là một khu rèn luyện có tiếng tăm ở chỗ này!"
"Ở nơi đó có rất nhiều dị thú, đủ mọi hình dạng, hơn nữa chỗ đó còn tồn tại một cổ khí đặc thù, sau khi hấp thu có thể cải thiện thân thể, tăng khí huyết lên!"
"Ngươi có biết vì sao ta lại lợi hại như vậy không? Bởi vì mỗi năm ta sẽ đến đó để rèn luyện một khoảng thời gian, lần này bởi vì giúp ngươi mà ta phải năn nỉ cha ta rất lâu đó. Cuối cùng mới khiến ông ấy đồng ý cho ngươi đi theo."
Tô An Lâm hiểu ra.
"Đa tạ Trần Như Huyên, nếu đã như vậy, ta đây xin được đi theo cùng."
Trần Như Huyên chớp mắt, mỉm cười:
"Vậy sao, vậy ngươi chuẩn bị làm gì để cảm ơn ta?"
"Làm gì để cảm ơn ngươi?"
Tô An Lâm không biết nói gì, nha đầu này hình như đã quên mất, lần trước hắn đã cứu nàng một mạng.
"Xin mời Trần tiểu thư nói."
Tô An Lâm nói.
"Thôi, chờ về sau rồi nói, hiện tại ta cũng không thiếu thứ gì cả."
Trần Như Huyên không để bụng nói.
"Vậy được, khi nào chúng ta sẽ xuất phát đây, từ đây đi tới nơi đó có xa hay không? Ta phải nói trước nhé, ta chỉ còn khoảng mười ngày thôi, mười ngày sau ta phải đi đến tổng bộ của Sơn Hải bang."
"Ta biết, ta đã sắp xếp thuyền tàu sẵn, từ đây đi tới mất khoảng nửa ngày, sau đó chúng ta sẽ ở lại đảo năm sáu ngày, như vậy được chưa?"
Tô An Lâm gật đầu:
"Tốt lắm."
Dù sao hắn cũng chỉ muốn đi ra ngoài săn giết dị thú, nếu như có thể rèn luyện để tăng thêm khí huyết, vậy đúng là quá tốt đẹp.
"Vậy ngươi thu dọn một chút, hiện tại chúng ta sẽ đi ra ngoài luôn. Lần này ta đã hẹn ba vị công tử, hai vị tiểu th, bọn họ đều là người của danh môn vọng tộc nơi này, ngươi cần phải ăn mặc sạch sẽ chút, đừng khiến cho họ coi thường ngươi."
Tô An Lâm gật đầu. Tuy rằng hắn không thèm để ý tới vẻ bề ngoài, nhưng mà đi ra bên ngoài vẫn nên ăn mặc sạch sẽ trang trọng một chút, đấy cũng là cách thể hiện sự tôn trọng người khác.
Không bao lâu sau, Tô An Lâm đã thay một bộ cẩm ý, thoạt nhìn sáng sủa hơn rất nhiều. Hắn còn mang theo một bọc hành lý, sau khi chuẩn bị xong, cầm lấy đại đao, đi về phía Trần Như Huyên.
Trần Như Huyên đã chờ ở bên ngoài hồi lâu, nhìn thấy Tô An Lâm đi đến, ánh mắt sáng ngời lên:
"Bộ quần áo này của ngươi đúng là không tệ. Phải rồi, còn có một việc nữa, cha ta nói là muốn tìm lúc nào rảnh rỗi để gặp mặt ngươi."
…
"Cha ta nói muốn tìm lúc nào đó rảnh rỗi để gặp ngươi."
Trần Như Huyên bình tĩnh nói, nhưng mà ánh mắt nàng lại có chút mơ hồ đột ngột, giống như là gặp phải chuyện gì đó mất tự nhiên.
Tô An Lâm sửng sốt:
"Gặp ta?"
Sắc mặt hắn trở nên cổ quái, hỏi:
"Bá phụ sao lại vô duyên vô cớ, đột nhiên muốn gặp ta chứ?"
Tròng mắt Trần Như Huyên đảo loạn, ồm ồm giọng giải thích:
"Chỉ là muốn gặp ngươi thôi mà, cái đó...Cái đó...Dù sao thì ngươi cũng đã cứu ta, cho nên chắc là ông ấy muốn gặp mặt để trực tiếp nói lời cảm ơn ngươi thôi mà."