Chương 465: Rừng Rậm Dày Đặc
Tô An Lâm nhận lấy pháo truyền tin rồi đi xuống thuyền.
Bờ biển của hòn đảo này rất lớn, toàn là cát vàng.
Càng đi về phía trước, rừng rậm càng dày đặc.
Bên bờ biển có một loại cây lớn thô ráp chưa từng thấy bao giờ, trông hơi giống cây rừng nhiệt đới.
Bên trên cây có rất nhiều quả lớn màu xanh, vỏ quả kết đầy lông tơ màu xám, cũng không biết là quả gì.
Nhưng nhìn qua có vẻ ăn được.
Vì hắn để ý thấy dưới gốc cây có không ít vỏ của loại quả đó.
Giống như là bị thứ gì đó đập ra, thịt quả bên trong đều bị lấy đi hết.
"Phù phù phù..."
Phàn Ngọc Cường hít sâu một hơi, lỗ chân lông cả người đều như giãn ra.
Hắn yên lặng vận chuyển nội khí, cảm khái:
"Chỗ tốt, chỗ tốt trong truyền thuyết, đã sớm nghe nói nơi này có khí tức khác với bên ngoài, nội khí hấp thu khí tức ở đây có thể khiến nội khí lớn mạnh, trở nên càng thêm tinh khiết, bây giờ xem ra là thật!"
"Tam đại bí địa của Hiếu Phong sơn trang quả nhiên danh bất hư truyền."
Từ Diễm Linh hâm mộ nói.
Nàng nghe nói dòng chính của Hiếu Phong trong sơn trang hàng năm đều có hai cơ hội lên trên đảo thần bí rèn luyện một khoảng thời gian.
Dần dà, nghe nói thực lực của thế hệ trẻ tuổi của Hiếu Phong sơn trang đều không tầm thường, chính là dựa vào đảo thần bí này.
Nhìn mấy người đều bắt đầu yên lặng vận chuyển nội khí, Tô An Lâm cũng hít sâu một hơi, bắt đầu vận chuyển lực lượng trong cơ thể.
Sau khi đi lên hòn đảo này, Tô An Lâm có thể cảm nhận được nơi này có một loại khí như có như không, lúc hít vào trong cơ thể, nội khí cả người hắn giống như đang ngọ nguậy.
Cơ thể của hắn đang trung hòa khí thể, nhanh chóng chuyển động, dần dần trở nên mạnh hơn.
Rất nhanh, khí lưu tuần hoàn trong cơ thể càng lúc càng thay đổi lớn hơn, từng bộ phận trên cơ thể giống như đều được loại khí này bao trùm.
Trong lòng Tô An Lâm hơi động, cảm thấy không thể tưởng tượng được.
"Tô công tử, sao nào?"
Phàn Ngọc Cường cười nói.
"Rất mạnh, đây chính là linh khí trong truyền thuyết sao?"
Tô An Lâm nói.
"Đúng vậy, đây cũng là lần đầu tiên ta được cảm nhận, xem ra mấy ngày tiếp theo là những ngày quan trọng nhất trong cuộc đời ta."
Phàn Ngọc Cường cảm thán.
Tô An Lâm hỏi:
"Ta rất hiếu kì, những linh khí này xuất hiện từ đâu, vì sao chỉ giới hạn trong hòn đảo nhỏ này? Những chỗ khác có không?"
Trần Như Huyên giải thích:
"Ta không rõ điều này lắm, chắc là hệ sinh thái trên hòn đảo này khá tốt đi, về phần những nơi khác thì không rõ lắm, sở dĩ Hiếu Phong sơn trang chúng ta có thể có nơi này cũng là vì chúng ta có một đội tàu, thế lực bình thường muốn đến cũng không được."
"Grào..."
Đang nói, trong núi rừng truyền đến một tiếng thú rống đinh tai nhức óc.
"Cạc…cạc…cạc..."
Trong phút chốc, vô số con chim bay từ sâu trong rừng về phía bầu trời.
Chúng che khuất bầu trời, giống như tận thế.
Vô số con chim màu đen đang vọt về phía này, chúng đông nghìn nghịt giống như một đống mây đen.
Tô An Lâm chú ý tới thanh máu của đám chim này đều không thấp.
"Hắc Nha."
"Thanh máu: 45/45."
"Thanh máu: 54/54."
"Thanh máu: 56/56."
Tô An Lâm vô cùng sợ hãi, quả nhiên đây là một chỗ tốt, nhiều Hắc Nha như vậy, đợt này lại có thể thu hoạch không ít điểm kinh nghiệm rồi.
"Mọi người cẩn thận, mặc dù đám Hắc Nha này sẽ không chủ động tiếp xúc với con người, nhưng chúng kết bè kết đội, một khi chọc giận chúng, lúc đi ngang qua con người chúng sẽ chủ động mổ, cẩn thận!"
Trần Như Huyên nói xong liền chạy ra phía sau một cây đại thụ trước.
Nàng định trốn ở sau cây.
Những người khác vội vàng làm theo.
Chỉ có Tô An Lâm giơ cao cung, cài một mũi tên lên.
"Tô công tử, ngươi điên rồi!"
Phàn Ngọc Cường thay đổi sắc mặt.
Nhiều Hắc Nha như vậy, nhỡ may chọc giận chúng, khiến chúng tấn công Tô An Lâm, hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng.
"Các ngươi tránh xa một chút, nơi này giao cho ta."
Tô An Lâm nói xong liền bắn mũi tên ra ngoài.
"Vèo!"
"Thành công giết chết."
"Thành công giết chết."
"Thành công giết chết."
Mũi tên xuyên qua từng con Hắc Nha giống như một chuỗi kẹo hồ lô.
Ngay sau đó, từng đợt mưa máu bắn ra trên không trung.
Máu tươi rơi xuống từ giữa không trung, kích thích đám Hắc Nha bên trên không ngừng kêu lên.
"Cạc cạc cạc..."
Vô số Hắc Nha nổi giận.
Trí thông minh của chúng cũng không thấp, nhất là chúng rất giống đa số những con chim hung dữ khác, cực kỳ thù dai.
Chúng thấy Tô An Lâm, liền bay về phía Tô An Lâm trước.
"Ta chỉ chờ các ngươi thôi đấy."
Tô An Lâm nói thầm, tiếp tục bắn tên.
Vèo…vèo…vèo...
Ba mũi tên được bắn ra liên tiếp, vô số Hắc Nha bị bắn rơi xuống đất.
Thấy Hắc Nha đã gần trong gang tấc, Tô An Lâm rút trường đao ra.
"Cạc…cạc..."
Hai con Hắc Nha dẫn đầu hét lên chói ta, bỗng nhiên lao xuống đánh tới chỗ Tô An Lâm.
Tô An Lâm khẽ quát một tiếng, chém ngang đại đao ra.
Ầm!