Chương 468: Khu Vực Lạ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,187 lượt đọc

Chương 468: Khu Vực Lạ

Con hung thú thứ hai cũng bị chặt thành hai đoạn.

"Thành công giết chết."

"Thành công giết chết!"

Những tiếng nhắc nhở liên tục khiến Tô An Lâm có một loại ảo giác.

Cảm giác mình giống như đang chơi game, nhưng trong lòng hắn cũng hiểu điều xảy ra trước mắt không phải là trò chơi, mà là chân thực.

Liên tục dùng hết toàn lực tấn công nhiều lần đã khiến nội khí trong cơ thể hắn nhanh chóng tiêu hao.

Bây giờ chỉ còn lại không tới một phần ba khí lực.

Hắn quyết định nghỉ ngơi một lát.

Tỏa Dương Thần Công trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, không lúc nào là không bổ sung tiêu hao cho Tô An Lâm.

Sau khi đi được một đoạn đường, trong lòng Tô An Lâm hơi động.

Không biết khu vực này có chuyện gì mà lại không có bất kỳ thanh máu nào.

Bỗng nhiên, phía trước truyền đến những tiếng huyên náo.

"Chán ghét...Đừng ở chỗ này. Ai nha, nhỡ may bị người khác thấy thì phải làm sao...Đừng chạm vào nơi đó..."

Nghe thấy âm thanh, vẻ mặt của Tô An Lâm trở nên kỳ lạ.

Giọng nói này hình như là giọng của Từ Diễm Linh.

Nàng đang ve vãn tán tỉnh ai thế?

Tô An Lâm vốn không muốn biết, nhưng nghe thì cũng đã nghe rồi nên phải đi qua xem.

Quả nhiên đúng với suy đoán của hắn, là Phiền Ngọc Cường.

Khi tới đây, Tô An Lâm đã phát hiện hai người có hơi khác thường, cảm giác như có gian tình.

Bây giờ có vẻ như là chắc chắn rồi.

“Sợ gì chứ, hôm qua ngươi bắt ta ăn nhiều hàu sống như vậy, bây giờ ta sẽ trừng phạt ngươi thật mạnh bạo.”

Phiền Ngọc Cường nói.

“Vậy sao tối hôm qua ngươi không tìm ta?”

“Tối hôm qua có nhiều người như vậy, sao mà đi tìm được, ngươi nghĩ là ta không muốn hả?”

“Hư quá đi. Nhưng ở đây bẩn lắm…”

“Không sao hết, không phải ta vừa mới trải đồ xuống đất rồi hả, đừng sợ.”

Phiền Ngọc Cường nói.

“Lỡ như có dã thú thì sao?”

Từ Diễm Linh vẫn hơi lo lắng, trong lòng âm thầm hối hận, sớm biết vậy thì hôm qua không nên cho Phiền Ngọc Cường ăn nhiều hàu như vậy.

Vốn dĩ nàng thấy Phiền Ngọc Cường không ổn, nhưng bây giờ xem ra hàu sống quá mạnh, mình bị khổ lây rồi.

Ngay khi hai người tình thâm ý khắc, Tô An Lâm đột nhiên lao ra:

“Các ngươi đang làm gì đó?”

Hai người bị giật nảy mình, hoảng loạn chỉnh lại quần áo.

Đặc biệt là Từ Diễm Linh, bị dọa sợ đến mức mặt không còn chút máu.

Cũng may họ không cởi hết đồ, vội phản ứng lại.

“Là Tô công tử, ngươi ngươi...làm ta sợ muốn chết.”

Từ Diễm Linh không nhịn được trách mắng.

Phiền Ngọc Cường bất đắc dĩ nói:

“Tô công tử, ngươi lúc kinh lúc rống, dễ doạ người ta sợ chết khiếp quá đi mất.”

Tô An Lâm nhếch miệng nói:

“Nếu hai người các ngươi ở bên nhau thì cứ quang minh chính đại, lén lút làm gì chứ?”

“Cái này...mụ vợ nhà ta, thật sự rất hung dữ.”

Phiền Ngọc Cường bất đắc dĩ giải thích.

Tô An Lâm cũng không hỏi nhiều, nói:

“Lúc nãy kêu các ngươi là muốn nhắc các ngươi ở đây có thể người ở, đừng dại mà tới gần.”

Sau khi hắn đến gần đây, phát hiện số lượng thú dữ ở nơi đây cực ít, hầu như là không thấy.

Bởi vậy hắn kết luận, ở đây có thể có thú dữ.

Dựa vào đó, Tô An Lâm cũng là từ ý tốt, cho nên báo trước cho họ biết một tiếng.

Còn về vấn đề chuyện hai người bị dọa sợ hết hồn thì không phải là điều hắn quan tâm.

Ánh mắt Phiền Ngọc Cường cứng lại:

“Tô công tử đã phát hiện điều gì rồi?”

Tô An Lâm vừa định nói, bỗng nhiên có một mùi hương tanh hôi gay mũi từ nơi xa bay tới theo làn gió.

“Mùi hôi nồng nặc quá, e rằng phía trước có đại dị thú.” - Từ Diễm Linh nói.

Lần này không cần Tô An Lâm phải nói, họ đều ngửi thấy được.

“Nhanh chóng đổi đường đi, chỗ đó quá nguy hiểm.”

Phiền Ngọc Cường kéo Từ Diễm Linh muốn rời đi:

“Tô công tử đi cùng đi.”

Tô An Lâm nói:

“Hai người đi đi, ta đi xem một chút đã.”

“Được, vậy bọn ta đi trước đây, ngươi cẩn thận, à đúng rồi, chuyện lúc nãy của ta với Diễm Linh, chuyện này…”

Tô An Lâm vẫy vẫy tay ý nói không sao cả, nói:

“Ta không thấy gì hết.”

“Hô...Vậy cảm ơn Tô công tử, sau này bọn ta tất có báo đáp.”

Phiền Ngọc Cường nói xong, không dừng lại mà nhanh chóng rời đi với Từ Diễm Linh.

Tô An Lâm đi theo chỗ phát ra mùi tanh hôi gay mũi.

Không ngờ, sinh vật to lớn bên kia cũng đi về phía bên này.

Giờ phút này, Tô An Lâm thấy rõ.

Thứ đang xông tới là một con quái vật to lớn, cả người toàn là bùn.

“Ứ Nê Quái.”

“Thanh máu: 293/293.”

Đây là lần đầu hắn thấy dị thú có thanh máu cao như vậy.

Hơn nữa con dị thú này cũng không phải thú dữ theo nghĩa bình thường, hình như là một sinh vật quái dị nào đó.

Trước đó, Tô An Lâm chưa từng nghe nói qua.

Không có quá nhiều do dự, hắn rút đại cung từ sau lưng ra, kéo cung cài tên, nhắm ngay đằng trước bắn một mũi tên.

“Phốc!”

Mũi tên bắn chính xác vào vị trí tim của Ứ Nê Quái.

“Thanh máu -10.”

Tô An Lâm:”...”

Khá lắm, một mũi trí mạng như thế, vậy mà chỉ làm tụt 10 giọt máu của đối phương.

Con này đúng là quá mạnh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right