Chương 473: Toàn Lực Ủng Hộ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,355 lượt đọc

Chương 473: Toàn Lực Ủng Hộ

Trên người mỗi người đều mang theo đồ ăn, đói bụng thì cứ ăn.

Nếu có dị thú xâm nhập, không cần người khác nói, Tô An Lâm đã chủ động ra tay giải quyết.

Vài lần như vậy, khiến mọi người ngượng ngùng không thôi.

"Tô huynh, lần sau dị thú xuất hiện, cứ để bọn ta xử lý đi, ngươi đã ra tay tám lần rồi, cứ để ngươi làm tiếp, bọn ta cũng không phải không biết ngại.”

Một thanh niên mặc áo xanh không kiềm được nói.

Phiền Ngọc Cường cũng gật đầu:

"Đúng vậy Tô huynh, huynh quá khách khí rồi."

Hiện tại cho dù là người thích thể hiện như Lưu Yến cũng phải nhìn về phía Tô An Lâm bằng con mắt khác.

Tô An Lâm này thật ra cũng là người có tinh thần trượng nghĩa.

Nghĩ vậy, Lưu Yến lên tiếng:

"Đừng nói nữa, lát nữa để ta ra tay đi."

Trong lòng Tô An Lâm không khỏi cảm thấy buồn cười.

Hắn chỉ muốn kiếm thêm ít điểm kinh nghiệm mà thôi.

Nhưng những người này thật ra cũng rất tốt, một đám đều nghĩ là hắn vì người quên mình, muốn cống hiến gì đó.

Hắn lắc đầu, từ chối thẳng:

"Thôi, vẫn là để ta làm đi, thật ra ta giết dị thú cũng là vì muốn tích góp chút kinh nghiệm chiến đấu thôi. Tất cả mọi người đều biết vài ngày nữa ta sẽ tham gia cạnh tranh chức phó đường chủ mà."

Mọi người nghe vậy mới hiểu ra.

"Nếu Tô huynh đã nói vậy rồi, bọn ta tất nhiên sẽ toàn lực ủng hộ! Nói tóm lại một câu, nếu Tô công tử đây mệt thì nhớ phải nói đấy."

Phiền Ngọc Cường nói.

"Nói cho ta nữa, hiện tại ta cảm thấy sức mạnh trong người mình đang vô cùng dồi dào."

Lưu Yến thản nhiên nói.

"Được rồi, đa tạ các vị." - Tô An Lâm nói.

Đến ngày thứ năm, Trần Như Huyên cảm khái:

"Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó mà phải rời khỏi đây rồi."

Nàng có chút lưu luyến, không muốn rời đi.

Nàng đã tới nơi này nhiều lần rồi, mỗi lần nào cũng đạt được nhiều lợi ích từ chỗ này.

Nghe vậy, những người khác cũng mở to mắt.

"Thời gian trôi nhanh thật, chúng ta phải đi thôi."

Phiền Ngọc Cường nói.

"Đi thôi, lần này ta cảm thấy cũng đủ rồi." - Lưu Yến lạnh lùng nói.

Giờ phút này, nàng cực kỳ tin tưởng vào bản thân, cảm thấy thực lực của mình ít nhất phải mạnh gấp hai lần so với lúc trước.

Không nói đến những người khác, ở đây có lẽ nàng là người mạnh nhất rồi.

"Ta dẫn đường, các ngươi đi theo."

Nàng cao ngạo nói.

Mọi người cũng không chần chờ, cùng nhau đi ra ngoài.

Tô An Lâm cảm thấy có hơi tiếc.

Dù trong thời gian này hắn giết không ít dị thú, nhưng tính ra thì số lượng hắn giết được còn không nhiều bằng ngày đầu tiên.

Bây giờ phải rời đi, hắn có chút không muốn.

Hắn nhìn về phía Lưu Yến đang dẫn đầu phía trước, trong lòng hiểu được nàng đang muốn thể hiện bản lĩnh của mình.

Hắn cũng không nhiều lời, chỉ yên lặng đi theo.

Còn chưa tới nửa ngày, mọi người đã sắp ra khỏi khu rừng, bỗng nhiên, Tô An Lâm cảm thấy không ổn.

Tại sao bên trong khu rừng này lại xuống hiện nhiều dơi đến vậy?

Ngay cả Trần Như Huyên cũng cảm thấy kỳ lạ, nàng nhìn một con dơi đen rồi nhíu mày:

"Ta không nhớ ở đây còn có dơi đấy."

"Có thể là mới xuất hiện gần đây chăng?"

Phiền Ngọc Cường hỏi.

"Rất kỳ lạ, nhưng quan trọng là lúc chúng ta đi vào cũng không có thấy có dơi mà."

Từ Diễm Linh nói.

"Nếu vậy thì chỉ có một khả năng, sau khi chúng ta đi vào bên trong phúc địa trên đảo này, đám dơi này mới bay đến đây."

Tô An Lâm cau mày, cảm thấy hơi khó tin.

Bởi vì thanh máu của những con dơi này đều không hề thấp.

Toàn là thanh máu từ 90 điểm trở lên.

Phải biết rằng, thanh máu của một sinh vật liên quan đến thể tích của nó.

Thể tích càng lớn, thanh máu càng cao.

Mà nhìn thể tích những con dơi này cũng không phải quá lớn, nhưng thanh máu lại đạt tới cấp cộ như võ giả luyện thể tầng sáu.

Điều này chứng tỏ thực lực của những con dơi này rất mạnh.

"Mọi người mau xem, đây là cái gì?"

Bỗng nhiên Phiền Ngọc Cường kêu lên một tiếng.

Mọi người nhìn qua, phát hiện ở trong rừng có một vài bộ xương khô của dị thú.

Có rất nhiều loại dị thú, sói đen, trăn khổng lồ, còn có một vài thi thể khô quắt của côn trùng.

Đối với dơi thì thứ gì nó cũng có thể ăn, đến cả sâu cũng không bỏ qua.

Tô An Lâm nhíu mày, thầm thấy tiếc.

Bảo sao trên đường về không thấy một con dị thú nào.

Hiện tại xem ra, không phải là không có dị thú, mà là những dị thú đó đều chết trong tay đàn dơi rồi.

"Ta mới nói, tại sao dị thú nơi này lại chết nhiều vậy? Chẳng lẽ đàn dơi này là một dị thú mạnh nhất ở đây sao?"

Lưu Yến lên tiếng hỏi.

Trần Như Huyên giải thích:

"Thật ra cũng không phải. Nơi chúng ta đi vào thuộc khu vực có ít dị thú nhất trên toàn đảo, dị thú những chỗ khác mạnh và nhiều hơn."

"Mặc kệ đi, chúng ta cẩn thận hơn một chút, rời khỏi chỗ này đã."

Lưu Yến dẫn đầu, xông lên phía trước.

"Đợi một chút!"

Đúng lúc này, Tô An Lâm bỗng gọi lên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right