Chương 480: Trời Yên Biển Lặng
Sau một ngày, họ đã về đến Mai Lan Thành
Mấy ngày không ở trong thành, Tô An Lâm vừa về tới sòng bạc, thì đã nghe thấy thuộc hạ bẩm báo không ít chuyện.
Chuyện thứ nhất, dĩ nhiên là lần này vốn dĩ là có gần ba mươi người được chọn để cạnh tranh vị trí Phó đường chủ, nhưng đã có năm người ngoài ý muốn chết đi.
Rõ ràng là bị người khác giết chết.
Tô An Lâm vuốt cằm hỏi:
“Mới đây mà đã chết tận năm người, Sơn Hải Bang không điều tra sao?”
Trong viện tử, Tô An Lâm vừa vận chuyển Nội Khí Hô Hấp Pháp, vừa hỏi chuyện Vương Lai Phúc.
Vương Lai Phúc vội vã không ngớt lời:
“Đã điều tra rồi, nhưng chẳng có ích gì cả, ta nghe được tin tức bên lề rằng, có lẽ là một số người trong bang làm ra, mục đích là để giảm bớt người cạnh tranh.”
Tô An Lâm cười nhạo nói:
“Muốn tranh được vị trí Phó đường chủ, vậy thì phải nhìn vào thực lực, cho dù có giết hết đi những người được chọn, thực lực của chính mình vẫn không ổn thì làm vậy thì có ích gì?”
Vương Lai Phúc nói:
“Nói vậy thì không sai, có điều, đối với những người khác mà nói, đây cũng là cách để tăng thêm cơ hội chiến thắng, suy cho cùng có một số người thực lực mạnh mẽ, nhưng cũng sợ nhiều người vây đánh một người, nếu càng ít người thì càng có thể tiết kiệm khí lực, có phải không!”
“Vậy cũng phải.”
Vương Lai Phúc nói:
“Công tử, mấy ngày nay ngài rời khỏi đây, ta đã sắp xếp người lén đi thu thập tư liệu của những người được chọn kia, ngài có thể xem qua, biết mình biết ta trăm trận trăm thắng mà.”
“Được, lấy cho ta xem thử.”
Tô An Lâm gật đầu, thầm nghĩ Vương Lai Phúc rất biết làm việc.
Có được trợ thủ đắc lực vậy, thực sự tiện lợi hơn rất nhiều.
Chớp mắt, thời gian mấy ngày đã trôi qua.
Mấy ngày nay, thông qua tình báo mà Vương Lai Phúc có được, cùng với manh mối Tô Mai cung cấp, Tô An Lâm đã từng bước làm rõ được những đề cử chủ yếu.
Người được chọn bên phía Phó đường chủ chính là người được đề cử của hai bang phái Thanh Sơn Đường và Đào Hoa Hội.
Thanh Sơn Đường và Đào Hoa Hội vẫn là đường khẩu lớn nhất bên trong Sơn Hải Bang, thực lực rất lớn mạnh.
Hai vị đường chủ của hai đường khẩu này đã lên tiếng từ trước, muốn cử thuộc hạ tranh đua vị trí phó đường chủ Hồng Hoa Đường, mở rộng thực lực.
Trong nháy mắt, thời gian mấy ngày đã trôi qua.
Bề ngoài, Hải Lan Thành trời yên biển lặng, nhưng ở sau lưng, sóng gió ngầm cuộn trào mãnh liệt.
Bên trong Sơn Hải Bang, tất cả đều đang nhìn chằm chằm vào vị trí phó đường chủ Hồng Hoa Đường.
Dù sao thì người nào cũng đều biết rằng, đường chủ Hồng Hoa Đường là Quách Chấn Đào cũng không khác gì phế nhân.
Nếu ai có thể ngồi lên trên vị trí phó đường chủ, chẳng khác nào là một người đứng đầu chỉ dưới một người, nhưng trên vạn người.
Người lăn lộn trong giang hồ chú trọng nhất chính là thực lực.
Nếu Quách Chấn Đào đã không được, người ở bên dưới sẽ nghĩ mọi cách mà bò lên trên.
Ngày hôm nay, Tô An Lâm đi theo Tô Mai, tiến về tổng bộ của Sơn Hải Bang.
Cùng đi với hắn còn có một vài vị bang chủ và con trai thứ Quách Lực, con gái Quách Tử Hàn của Tô Mai.
“An Lâm, những người cần phải chú ý để tâm tới chính là mấy người vừa nãy ta mới nhắc đến. Ngoài ra, trong lúc so tài, nhớ kỹ là không cần phải nương tay, những người đó đều là hạng người lòng dạ nham hiểm độc ác, trên lưng mỗi người đều gánh vác ít nhất mấy chục mạng người, cho nên phải nhớ kỹ, nhân từ với họ chính là tàn nhẫn với bản thân mình, hiểu chưa?”
Dọc đường đi, Tô Mai nhỏ giọng nhắc nhở.
Cuối cùng cũng đi tới tổng bộ Sơn Hải Bang.
Nơi này nằm ở vùng ngoại thành, một sơn trại nằm trang nghiêm, phía xa xa còn có một vài tháp canh gác và người trong bang đi tuần tra.
Tô An Lâm thấy mà thầm kinh ngạc đến sửng sốt.
Sơn Hải Bang này không hổ là Tam đại bang phái ở Hải Lan Thành.
Chỉ nhìn mỗi tổng bộ này thôi, đây mà là tổng bộ gì chứ, rõ ràng là một cứ điểm quan trọng cho những bí mật quân sự.
Cảnh giới nghiêm ngặt!
“Thế nào?”
Thấy dáng vẻ của Tô An Lâm, Tô Mai cười hỏi.
“Rất lớn mạnh, Sơn Hải Bang chúng ta tạo nên tường rào bao quanh thế này, cũng có thể công thành chiếm đất, chẳng lẽ triều đình không quản sao?”
Tô An Lâm hoài nghi liền hỏi.
“Triều đình có thể quản được gì đây? Hơn nữa, nếu cưỡng chế muốn quản thì quản được chắc? Mỗi năm chúng ta đều sẽ đưa tiền đưa lương thực, còn làm việc thay cho triều đình, chúng ta ngoan ngoãn hỗ trợ đến như thế, triều đình tại sao lại muốn đối phó chúng ta đây?”
Tô Mai cười nói.
“Triều đình ngu xuẩn!”
Đến cuối cùng Tô An Lâm rút ra được một câu kết luận vậy.
Ở cửa vào đã có không ít xe ngựa tới, mà trên mỗi chiếc xe ngựa đều có những ký hiệu khác nhau.
Những ký hiệu này đều là đại diện cho đường khẩu của từng người.