Chương 489: Bồ Tát Cũng Biết Giận

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,912 lượt đọc

Chương 489: Bồ Tát Cũng Biết Giận

“Đúng vậy, dù sao chúng ta cũng thấp hơn hắn, nếu hắn nhúng tay thì chúng ta cũng không làm gì được.”

Lại có người nói.

Ánh mắt Dương Cường hiện lên vẻ toan tính, hắn hừ lạnh:

“Nếu chúng ta thật sự nghe lời hắn, ta cam đoan, về sau cuộc sống của chúng ta sẽ không được yên bình.”

“Dương ca, vậy ý của ngươi là...”

“Hừ, ngay cả Tô Mai còn phải nể ta ba phần, một tên Tô An Lâm cũng phải khách khí với ta thôi, các ngươi sợ cái gì? Đừng quên, thúc thúc của ta là ai!”

Thúc thúc của hắn tất nhiên là phó bang chủ Mã Minh Sơn.

Mã Minh Sơn đưa hắn đến đây làm việc không phải để chơi.

Mà nhằm mục đích từng bước khống chế Hồng Hoa Đường, phát triển thực lực.

Chờ đến khi bang chủ chết rồi, Mã Minh Sơn sẽ lên nắm quyền.

Lão đại nói thế thì đàn em đều hiểu ra.

Tên mập dứt khoát nói:

“Dù sao ta cũng nghe theo Dương ca, nếu Dương ca nói cho Tô An Lâm biết mùi thì ta cho thôi.”

“Dương ca, ngươi nói xem phải làm thế nào!”

Lại có người hô lên.

Dương Cường mỉm cười:

“Đơn giản thôi, để cho Tô An Lâm biết chúng ta cũng không phải hạng người dễ nói chuyện.”

...

Tô An Lâm và Quách Tử Hàn dẫn theo vài người đến sân sau của Nguyệt Nhi vịnh.

“Mặt trước kinh doanh, còn đây là nơi thuộc hạ ra vào, ta dẫn ngươi vào thì có lẽ họ sẽ khách sáo hơn, mọi người giữ thể diện cho nhau là được rồi, ngươi cũng tìm cớ tránh cho xấu hổ, chúng ta rời đi sớm.”

Quách Tử Hàn đề nghị.

Tô An Lâm gật đầu, thái độ không để tâm lắm:

“Được.”

Đối với hắn, tranh chấp vô nghĩa đích xác không cần thiết.

Chỉ cần mọi người không gây trở ngại gì, thì hắn có thể nhắm mắt coi như không có chuyện gì.

Giang hồ là như vậy, không phải cứ chém giết suốt, mà là dùng đạo lý đối nhân xử thế.

Chỉ có điều, khi hai người họ đến cửa thì không có một ai ở đó.

Lẽ ra người trong bang phái đều biết hắn là phó đường chủ rồi.

Hôm nay đến đây kiểm tra, ít nhất phải có người ra đón tiếp.

Chẳng hạn như vừa rồi, dọc đường đi, những nơi họ đi qua đều có người tươi cười chào đón, đến đây thì hay rồi, thậm chí không có một ai.

Sau khi đến trước cửa, sắc mặt Tô An Lâm thay đổi.

Trong nhà vang lên giọng một bầy phụ nữ nô đùa ầm ĩ.

“Dương ca, đừng nghịch mà, ghét ghê.”

“Ối, ngứa quá!”

“Ha ha ha, uống rượu, uống rượu...”

“Ta mời Dương ca một chén!”

Tô An Lâm nhìn Quách Tử Hàn, cau mày nói:

“Quách tiểu thư, xem ra Dương Cường cố ý không coi ta ra gì!”

Thật ra, Tô An Lâm đã chuẩn bị tinh thần để sống chung hòa bình với mọi người, nước sống không phạm nước giếng.

Thế nhưng, ít nhất ngươi cũng phải giữ thể diện cho nhau chứ!

Mà tên Dương Cường này thì sao, thế mà lại chơi gái ngay ở đây vào ngày ta đến kiểm tra!

Hahaha, Bồ Tát cũng biết giận đấy, dám chơi trò này với ta à!

“Thế này…”

Sắc mặt của Quách Tử Hàn cũng rất khó coi.

“Quách tiểu thư, ngươi cũng thấy rồi đấy, nếu Dương Cường đối xử lịch sự với ta thì ta coi như không có chuyện gì xảy ra, thế nhưng, nếu hắn đã dám không khách khí thì ta cho sẽ hắn biết mặt!”

Nói xong, Tô An Lâm sải bước đi vào trong.

Không ngờ, một tên đàn em gầy như que củi bỗng ngăn hắn lại:

“Xin lỗi, Dương ca đang uống rượu!”

Người này không hỏi hắn là ai, hiển nhiên đã đoán ra được thân phận của hắn.

Tô An Lâm kiềm chế cơn giận:

“Ta là phó đường chủ của Hồng Hoa Đường, ta đến mà Dương Cường vẫn còn đang uống rượu?”

“Phó đường chủ? Xin lỗi, không có ai nói cho bọn ta biết phó đường chủ gì đó sẽ tới, hay là ngươi đợi một lát, chờ Dương ca uống thỏa thuê rồi thì ta sẽ đi báo với hắn một tiếng.”

Tô An Lâm cười:

“Không cần, kiếp sau ngươi nói với hắn đi.”

Dứt lời, Tô An Lâm giơ tay trái lên, giữ chặt đầu của tên đàn em này và bóp mạnh!

“Rắc!”

Tiếng dưa hấu vỡ nát vang lên.

Ngay sau đó, Tô An Lâm xoay cổ tay, đầu của người này bị bẻ xuống.

Mọi người trong nhà hãy còn đang chơi đùa, đột nhiên, một cái đầu người rơi xuống mặt bàn trước mặt Dương Cường, khiến rượu và đồ ăn văng tung tóe!

Tất cả mọi người kinh hãi, ngồi phắt dậy.

Tô An Lâm đi vào bên trong, quát to:

“Dương Cường, bảo người của ngươi tập hợp hết lại đây cho ta, nếu có ai không nghe lời, ta vặn đầu hắn xuống ngâm rượu!”

Tiếng quát như sấm dậy, khiến đám người trong nhà giật mình hoàng sở.

Sau khi hoàn hồn, cơn say của họ lập tức bay đi hết.

“Tiểu Tiền! Chết rồi!”

Một tên mập nhìn đầu người rơi dưới đất, hai mắt trợn trừng!

Dương Cường bị máu văng khắp người, cũng đã hơi tỉnh rượu, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên khó coi.

Mình là người của phó bang chủ, vốn tưởng có thể ra oai phủ đầu cho Tô An Lâm để người này về sau không dám trêu chọc hắn.

Nào ngờ, Tô An Lâm vừa đến đã giết người.

“Rầm!”

Hắn vỗ bàn:

“Tô An Lâm, ngươi dám giết người của ta, ngươi chán sống rồi à.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right