Chương 507: Lời Đồn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 507: Lời Đồn

Trong lòng hắn ta vô cùng kinh ngạc, cơ thể tảng đá rắn chắc như sắt vậy mà có thể bị đập vào đến xuyên thấu.

Hắn ta bị đập văng vào cọc gỗ hình người phía sau, cọc gỗ lập tức phát nổ, vỡ tan tành trên mặt đất.

Cơ bắp trên người Hố Xí lập tức uể oải yếu đi rất nhiều, hắn ta khó khăn nhìn về phía Tô An Lâm, bên trong những khe hở của nhóm cơ bắp trên cơ thể không ngừng chảy ra máu tươi.

“Phù phù phù…”

Lúc này đây, Hố Xí hít vào thì nhiều, nhưng thở ra thì ít.

Trên người hắn ta máu thịt lẫn lộn, đã không còn bất kỳ sức lực nào để chống lại nữa.

“Ngươi không phải là người, ngươi tuyệt đối không phải là người!”

Hố Xí thấp giọng nghiến răng gào thét.

Hắn ta biết Tô An Lâm rất mạnh, nhưng cũng không ngờ tới, hắn ta đã dùng bí dược rồi mà vẫn không phải là đối thủ của Tô An Lâm.

Tô An Lâm cau mày:

“Con mẹ nó, ngươi mới không phải là người!”

Hắn một chân giẫm lên lồng ngực của Hố Xí:

“Đã nói ngươi chính là một tảng đá trong nhà xí vừa thối vừa cứng, ta lại rất muốn xem thử, ngươi cứng rắn như thế nào!”

“Ngươi muốn làm cái gì?”

Tô An Lâm rút đao ở bên hông ra:

“Róc xương của ngươi thì thế nào?”

Sắc mặt Hố Xí lập tức tái xanh:

“Đừng mà, đừng mà…”

“Vậy thì nói, những nữ tử đó ở đâu rồi?”

Một lát sau, dưới sự uy hiếp của Tô An Lâm, Hố Xí đã khai báo rõ ràng ngọn nguồn câu chuyện.

Hóa ra giống hệt như Đoạn Dĩnh suy đoán, những nữ tử bị bắt cóc đã được đưa tới bến thuyền ở Thanh Sơn Đường.

Nơi đó có tổng cộng hai chiếc thuyền lớn nước ngoài bên trong giam giữ hơn mấy chục nữ tử.

Mục đích chính là đưa nữ tử đến nước ngoài để bán cho quỷ lão.

Nghe nói nước ngoài sản xuất nhiều hoàng kim, bí dược, cùng với đủ loại dược thuốc có thể thăng cấp thực lực, thậm chí còn có quyền pháp đặc thù.

Do đó Thanh Sơn Đường mới lựa chọn hợp tác với bọn họ.

Nghe đâu mỗi một nữ tử Trung Nguyên ở nước ngoài sẽ có giá trị liên thành…

Biết được những việc này, trong lòng Tô An Lâm tức giận không thôi.

Vậy mà họ lại có thể bán đồng bào của mình cho quỷ lão!

“Răng rắc!”

Tô An Lâm dùng một quyền đập vào trên đầu của Hố Xí.

[Thành công tiêu diệt!]

Giải quyết xong Hố Xí, một đám thuộc hạ của hắn có người trốn, có kẻ thì chạy mất tăm.

Tô An Lâm túm lấy hai tên quản sự, dẫn theo người tiến đến Đào Hoa Hội.

Bên trên thuyền hoa, Đoạn Dĩnh sau khi nghe Tô An Lâm kể lại thì cũng tức giận đến mức bóp nát chén trà trong tay.

Đoạn Dĩnh mạnh mẽ đứng bật dậy, nói với Tô An Lâm:

“Tô công tử, nếu như đã điều tra được rồi, vậy thì chúng ta hiện tại nên đi đến bến thuyền Thanh Sơn Đường.”

“Ừm, chúng ta trực tiếp ngồi thuyền đi qua đó đi, chỗ xung quanh đó chắc chắn sẽ có có cảnh giới nghiêm ngặt, chúng ta ngồi thuyền qua đó sẽ giảm bớt rất nhiều phiền phức.”

Đoạn Dĩnh vừa nghe thấy lời hắn nói cũng gật đầu đồng ý:

“Bây giờ ta cử người đi đến trong bang thông báo cho Bang chủ, chuyện này nếu như làm lớn, mới khiến cho Bang chủ không thể thiên vị cho bất luận kẻ nào.”

“Chính xác.”

Đây là chuyện mà hai người nên thương lượng cho xong xuôi từ trước.

Nhưng bỗng nhiên bên ngoài có một nữ tử cường tráng đi vào, đó chính là thuộc hạ của Đoạn Dĩnh.

Nàng ta nửa quỳ trên mặt đất, nói:

“Đại tỷ, Tô công tử, Bang chủ vừa phát lệnh, bảo tất cả Đường chủ, Phó đường chủ của Sơn Hải Bang đi đến tổng bộ một chuyến, có chuyện quan trọng cần bàn bạc.”

“Sao lại trùng hợp đến như vậy, người đến thông báo có nói là chuyện gì hay không?”

Tô An Lâm hỏi.

“Thuộc hạ không biết, nhưng mà có lời đồn rằng, vừa nãy bên phía Thanh Sơn Đường xảy ra một trận chiến đấu ác liệt, có rất nhiều quỷ lão đã chết đi.”

Nữ tử cường tráng đáp lại.

Tô An Lâm và Đoạn Dĩnh đưa mắt nhìn nhau, ngay lập tức cũng đều cau mày lại.

“Vô duyên vô cớ mà quỷ lão và người của Thanh Sơn Đường đánh nhau sao?”

Đoạn Dĩnh tò mò hỏi.

“Trước hết trở về bang đã, người của Thanh Sơn Đường chắc chắn cũng qua đó rồi, đi xem xem bọn họ nói thế nào.”

Tô An Lâm hờ hững nói.

“Ừm, người của ta trước tiên theo dõi bên phía Thanh Sơn Đường, sẽ không để cho người bị bắt cóc rời khỏi nơi đó.”

Hai người bàn bạc xong xuôi thì cưỡi ngựa đi về phía tổng bộ.

Đại diện rộng lớn, phong thái nghiêm nghị.

Tổng bộ Sơn Hải Bang.

Tô An Lâm vừa đi đến cổng thì đã nhìn thấy người của những đường khẩu khác đều đã đến nơi.

Cố Trọng, Đường chủ Thanh Sơn Đường ngồi trên xe ngựa được ba con ngựa lớn kéo xe, trên người khoác một chiếc áo choàng trắng bằng lông chồn, đang chậm rãi bước xuống xe ngựa.

Hắn ta nhìn thấy Tô An Lâm thì híp mắt lại, hỏi:

“Tô đường chủ, sao chỉ có một mình ngươi tới vậy?”

“Đường chủ nhà ta sức khỏe không tốt, đương nhiên ta đến một mình rồi.”

Tô An Lâm đáp lại.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right