Chương 512: Cọc Gỗ Hình Người
“Bùm bùm bùm!”
“Cạch cạch cạch!”
Hắn điên cuồng phát ra nội khí với cọc gỗ hình người.
Nội khí chấn động, phát ra những tiếng vang dữ dội.
Mỗi một tiếng vang, cọc gỗ hình người lại đổ vỡ ra một phần.
Không bao lâu sau, cọc gỗ hình người đã hoàn toàn nứt vỡ, vỡ thành từng đoạn rớt xuống đất.
Tô An Lâm hít sâu một hơi, hắn nhìn cánh tay của mình vô cùng hài lòng.
Lần này tiến vào Nội khí cảnh, không những thực lực tăng vọt, mà quan trọng là khí huyết cũng dâng lên một bước lớn, dẫn đến thanh máu cũng tăng lên theo.
…
“Tên họ: Tô An Lâm. Cấp bậc 13”
“Thanh máu: 610/610+”
“Điểm kinh nghiệm: 1030/30000”
“Điểm thuộc tính: 100 điểm (Mỗi 100 điểm kinh nghiệm có thể đổi 1 điểm thuộc tính)”
“Công pháp: Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm (đại sư)”
“Công pháp: Đại Lực Thiết Cốt Công, Thiết Cốt (tông sư)”
“Công pháp: Phượng Vũ Cửu Thiên Công (đại sư)”
“Công pháp: Ngũ Cầm Thân Pháp Công (đại sư)”
“Công pháp: Toái Y Chưởng (đại sư)”
“Công pháp nội công: Tỏa Dương Thần Công (đại sư)”
“Công pháp: Thiên Thủ Quyền (đại sư)”
“Công pháp: Hộ Thể Cương Khí Kinh, quyển thượng (đại sư)”
“Công pháp: Hộ Thể Cương Khí Kinh, quyển hạ (nhập môn)”
“Công pháp: Thác Cốt Thủ (đại sư)”
“Công pháp: Nội Khí Hô Hấp Pháp (đại sư)”
…
Lần thăng cấp này, thanh máu tăng ngay 100 điểm.
Nhìn bảng số liệu, Tô An Lâm tiện tay giơ lên phất một cái, nối khí bùng nổ.
Phát ra những âm thanh chói tai như tiếng sấm, cực kỳ đáng sợ.
Nội khí đánh bay cọc gỗ đã vỡ vụn, xuyên qua mặt đất ngay gần đó, vụn gỗ găm lên nền đất.
Bốp, bốp, bốp!
Tô An Lâm phủi bụi đất trên tay đi.
“Ừm, Nội Khí tầng một, cơ thể của mình chẳng những không cường tráng hơn, rái lại còn gầy đi.”
Tô An Lâm bưng nước tới, nhìn ảnh ngược của mình trong gương và nói thầm.
Sau đó, hắn giội cả chậu nước lạnh lên người mình.
Đúng lúc này, Vương Lai Phúc đi vào.
Nhìn những mảnh gỗ cắm đầy trên mặt đất, Vương Lai Phúc hãy còn sợ hãi.
‘Xem ra thực lực của công tử lại tăng lên, mà không đúng...’
Hắn nhìn dáng người của Tô An Lâm, ánh mắt chăm chú.
“Vương Lai Phúc, ngươi nhìn cái gì đấy, sao cứ nhìn chằm chằm vào ta thế?”
Tô An Lâm cau mày.
“Công tử, vóc người của ngươi lại hoàn mỹ hơn rồi, tình khí thần cũng thay đổi rất nhiều, xem ra luyện công lại tăng cao hơn nhiều rồi?”
“Ngươi tinh mắt đấy, đúng là vừa rồi ta luyện công có chút thu hoạch, xe ngựa đã chuẩn bị xong chưa?”
“Chuẩn bị xong rồi, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.”
“Ừm, lần này không cần mang nhiều người theo, năm người thôi, ngươi ở lại đây là được.”
Nói xong, Tô An Lâm đi ra ngoài.
Người bên ngoài chờ đã lâu, sau đó bọn họ cưỡi ngựa, theo Tô An Lâm đi khỏi đây.
Hiện tại, bọn họ đi đến Thanh Sơn Đường, vừa đến cửa Thanh Sơn Đường thì đã thấy nhiều người chờ xuất phát.
Người cầm đầu là một người đầu trọc, là một chấp sự dưới trướng Cố Trọng, tên là Mã Bưu.
Trông thấy Tô An Lâm, Mã Bưu híp mắt, cưỡi ngựa đi về phía hắn.
“Tô đường chủ, bọn ta chờ ngươi được một lúc rồi đấy, ta còn tưởng ngươi đổi ý, không đến nữa chứ.”
Mã Bưu nói năng không khách sáo.
Thân phận của hắn là chấp sự, theo quy củ, khi gặp đường chủ hắn phải xuống ngựa.
Nhưng Mã Bưu không hề xuống ngựa, còn nói với giọng điệu chất vấn của kẻ bề trên, hiển nhiên hắn không coi Tô An Lâm ra gì.
Tô An Lâm quan sát Mã Bưu, đột nhiên, hắn cầm roi ngựa trong tay lên vung về phía Mã Bưu.
“Chát!”
Roi ngựa đập trúng mặt Mã Bưu.
Tức khắc, trên mặt Mã Bưu xuất hiện một vết roi.
Mà hắn cũng bị hất khỏi lưng ngựa, rơi xuống mặt đất ăn bùn!
Tất cả mọi người kinh ngạc không thôi, sao thế, vừa gặp mặt đã đánh người?
“Thấy bản đường chủ mà không xuống ngựa, phải đánh!”
Tô An Lâm cười khẩy.
Mã Bưu bụm mặt, được đỡ dậy.
Vừa mới đứng lên, Mã Bưu tức giận gạt hết mọi người bên cạnh ra.
“Tô An Lâm, ngươi dám đánh ta?”
“Gặp bản đường chủ mà ngươi dùng ngữ khí như thế để nói chuyện à?”
Tô An Lâm quát:
“Ngươi có tin ta làm theo quy định của bang phái giết chết ngươi không?”
“Ngươi dám!”
“Cố Trọng đường chủ dạy dỗ các ngươi như thế à? Đáng đánh!”
Tô An Lâm lại giơ roi lên.
Lần này Mã Bưu có kinh nghiệm, vội vàng quay đầu chạy đi.
Tô An Lâm thúc ngựa đuổi theo.
“Chát!”
Lại một roi ngựa quất lên lưng Mã Bưu.
“Á…”
Mã Bưu bị đánh bay ra ngoài.
“Tô An Lâm, ngươi đang làm cái gì đây?”
Cuối cùng Cố Trọng cũng đi ra.
Thấy Mã Bưu bị đánh thê thảm như vậy, hắn cau mày.
Tô An Lâm quá to gan, dám đánh người của hắn ở địa bàn của bản đường chủ.
Sao hắn dám?
Tô An Lâm cất roi ngựa lại:
“Cố đường chủ à, ngươi đến đúng lúc lắm, thuộc hạ của ngươi không hiểu chuyện quá, thấy ta mà lại không biết xuống ngựa, ta vừa mới dạy dỗ thuộc hạ của ngươi một trận.”
“Thuộc hạ của ta cần ngươi giáo huấn à?”
Cố Trọng lớn giọng quát.