Chương 521: Công Pháp

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 521: Công Pháp

“Ta lấy công pháp này trở về nghiên cứu.”

Tô An Lâm quay đầu nói, sắp đến trưa nên hắn muốn trở về ăn uống, tất nhiên phải mang theo công pháp này. Dù sao cũng có thể lấy công pháp về, sau này trả lại là được. Mấy quyển công pháp không trọn vẹn như vậy, thậm chí không trả cũng chẳng sao. Cho nên thủ vệ sảng khoái đồng ý.

“Được được, lát nữa ta sẽ nói chuyện này với bang chủ một tiếng.”

Tô An Lâm gật đầu, sau đó hắn lại chọn thêm một vài quyển công pháp nữa, đều là loại khá đặc biệt. Sau khi hắn lấy đi, mấy thủ vệ đều thở phào nhẹ nhõm.

“Coi như sát tinh này chịu đi rồi.”

“Đúng vậy, cũng không biết hắn nghĩ gì nữa, quanh quẩn ở đây một hồi lâu, đều là mấy quyển công pháp không trọn vẹn thôi.”

“Có lẽ mấy người năng khiếu tốt đều có đam mê đặc biệt.”

“Mặc kệ hắn, ta phải đi bẩm báo với hộ pháp Triệu Kỳ, các ngươi ở đây canh chừng.”

“Vâng!”

Tô An Lâm cầm theo túi vải đi trên đường, bên trong đựng năm quyển bí tịch công pháp. Suy nghĩ của hắn không khỏi nhớ lại cảnh tượng cuộc họp ban nãy. Người của âm tông đã đến, tuy kế tiếp hơi phiền phức nhưng hắn cũng không sợ. Đầu tiên phải chủ động tấn công, điều tra những kẻ âm tông kia cụ thể có thân phận gì, đang nấp ở đâu. Cuối cùng tất nhiên phải hốt gọn một mẻ! Mặt khác Tô An Lâm cũng phải suy nghĩ giữ lại đường lui cho mình. Lỡ như người của âm tông tìm đến hắn, với biểu hiện của Lý Khánh Sơn hiện nay có lẽ sẽ không bảo vệ hắn. Vậy thì hắn phải chuẩn bị ngân lượng trước, thậm chí phải bỏ đi đến nơi ở khác. Tô An Lâm nhớ lại một tên giặc cướp mà mình đối phó khi trước, hình như tên là Một Cái Tai. Tên kia hiểu rất rõ đạo lý thỏ khôn đào ba hang, hắn có đến mấy chỗ ở trong thành.

“Ừm, xem ra phải học hỏi người ta thôi.”

Sau khi trở về, đầu tiên Tô An Lâm sắp xếp người tiếp quản chuyện làm ăn ở thanh lâu và sòng bạc dưới trướng Thanh Sơn Đường. Muốn tiếp quản cũng không đơn giản như vậy. Những nơi đó vốn có người quản lý, đột nhiên đổi chủ, sợ là không dễ thu phục người bên kia. Nhất là tuy lần này Cố Trọng ngã xuống, nhưng dưới trướng hắn vẫn còn hai phó đường chủ nữa. Bây giờ không biết hai người đó có thái độ gì, có dễ dàng giao ra sòng bạc và thanh lâu hay không? Để tránh đêm dài lắm mộng, Tô An Lâm quyết định phái người đến đó tập trung toàn bộ tầng lớp quản lý của thanh lâu và sòng bạc, xem thử họ có phản ứng gì. Nếu ai không nghe lời hắn sẽ giết gà dọa khỉ. Nghĩ đến đây, hắn gọi:

“Người đâu.”

Thủ hạ nhanh chóng bước qua:

“Đường chủ.”

“Phái vài người gọi chấp sự sòng bạc và thanh lâu của Thanh Sơn Đường đến khách điếm Duyệt Lai, tối nay ta mở tiệc mời chấp sự ở các nơi, ngoài ra cũng gọi hai người Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ đến! Lúc đến tìm hai người đó nhớ kỹ, cứ nói chủ yếu là ta muốn mời bọn họ, bảo họ nhất định phải đến.”

Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ là hai phó đường chủ của Thanh Sơn Đường. Tuy Cố Trọng đã chết nhưng hai người này thông qua một số thủ đoạn không bị ảnh hưởng gì cả.

“Vâng!”

Sau khi hạ nhân rời khỏi, Tô An Lâm vuốt ve nhẫn ngọc trên tay.

“Hi vọng hai người kia biết điều.”

Một nam tử cao lớn đang vung đại đao trong sân nhỏ ở Thanh Sơn Đường. Người này chính là phó đường chủ Diêu Thái Minh, hắn cao hai mét mốt, dáng người cao lớn, cường tráng, có vẻ hào khí của người trong giang hồ. Lúc này có một nam tử từ bên ngoài bước vào. Đại đao trong tay Diêu Thái Minh bỗng ngừng lại, nhìn về phía người đến:

“Mã Lai Hỉ, chẳng phải ngươi đã đến bến tàu bên kia sao, nhanh như vậy đã đưa đám nữ tử về nhà rồi à?”

Mã Lai Hỉ lắc đầu:

“Chút chuyện nhỏ thôi, ta giao cho thủ hạ giải quyết rồi. Ta qua đây tìm ngươi là có chuyện quan trọng khác.”

Diêu Thái Minh cười nói:

“Chuyện quan trọng khác? Có thể khiến ngươi nói là chuyện quan trọng, chắc chắn không đơn giản.”

“Tô An Lâm vừa phái người tới muốn chúng ta đến khách điếm, hắn đãi tiệc mời chúng ta.”

Mã Lai Hỉ là người cực kỳ cẩn thận, lúc nói mấy câu này trong đầu vẫn luôn suy nghĩ ý đồ của Tô An Lâm.

“Khách điếm Duyệt Lai! Tô An Lâm còn mời chúng ta à.”

Diêu Thái Minh cau mày:

“Bang chủ giao thanh lâu và sòng bạc cho Tô An Lâm, sợ là Tô An Lâm muốn nhanh chóng quản lý những sản nghiệp này, cho nên mới mời chúng ta!”

Mã Lai Hỉ gật đầu:

“Chắc chắn là vậy, bình thường thanh lâu và sòng bạc đều do chúng ta quản lý, cứ thế giao ra ngoài thật sự hơi đau lòng.”

Trước đây bọn họ là phó đường chủ, tuy có chút quyền lực nhưng Cố Trọng giao phần lớn chuyện làm ăn kiếm tiền cho người nhà và đệ đệ của mình. Hai phó đường chủ bọn họ lần lượt quản lý sòng bạc và thanh lâu. Có thể nói hai chỗ đó mới là gốc rễ của họ.

“Mã Lai Hỉ, suy nghĩ của ta cũng giống như ngươi, theo ta thấy không nhất thiết phải giao những sản nghiệp đó ra.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right