Chương 527: Lợi Hại Thật Đấy

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 527: Lợi Hại Thật Đấy

Xì xì xì...

Trên vai nữ tử bỗng nhiên bốc khói đen, phát ra tiếng ăn mòn.

Mã Lai Hỉ và Diêu Thái Minh đều thay đổi sắc mặt, nữ tử này có vẻ không bình thường.

Mã Quyên cũng ý thức được không phải Tô An Lâm coi trọng nàng, mà là muốn ra tay với nàng.

"A!"

Nữ tử rít lên một tiếng, đập về phía Tô An Lâm.

Tay của nàng biến thành móng sắc, bắt lấy cổ Tô An Lâm.

Nàng nhịn cơn đau đớn trên bờ vai, nhe răng cười:

"Ta muốn ngươi chết!"

Tay của nàng đã chộp vào trên cổ Tô An Lâm, chỉ cần bóp nhẹ, cổ của Tô An Lâm chắc chắn sẽ bị nàng chọc thủng.

Chỉ là khuôn mặt tươi cười của nàng bỗng nhiên cứng đờ.

Vì nàng phát hiện tay mình giống như chộp vào một cái côn sắt, không thể đâm thủng được.

Có chuyện gì vậy?

Sau đó, nàng nhìn chằm chằm mặt Tô An Lâm, chỉ thấy Tô An Lâm nở một nụ cười tàn khốc, bàn tay bắt lấy bả vai nàng bỗng nhiên bóp mạnh.

"Răng rắc!"

Bả vai nàng bị bóp nát, xương cốt và bọt thịt bay lên.

"Bịch bịch bịch!"

Mã Quyên sợ hãi lui lại, không thể tưởng tượng nổi nhìn vai mình.

Nhưng dường như nàng không hề có chuyện gì.

Hoặc có thể nói cứ như nàng không cảm thấy đay đớn vậy.

Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu:

"Hahaha...lợi hại thật đấy."

"Còn cười?"

Tô An Lâm cười lạnh.

"Đường chủ, ngươi không sao chứ."

Mã Lai Hỉ kịp phản ứng, vội chạy đến bên cạnh Tô An Lâm.

Diêu Thái Minh cũng vô cùng sợ hãi.

Vậy mà nữ tử này không phải người bình thường.

Vừa rồi hắn còn muốn chiếm hữu người ta.

Bây giờ nghĩ lại, may mà Tô An Lâm ra tay, nếu không có khi lúc hắn đang đắm chìm trong sắc đẹp đã bị...

Mợ nó, đường chủ đã cứu ta.

Diêu Thái Minh nuốt nước miếng, ánh mắt nhìn về phía Tô An Lâm đã khác.

Ít nhất Tô An Lâm không nhân cơ hội này diệt trừ hắn, vậy mà hắn còn muốn trở mặt với Tô An Lâm, bây giờ xem ra mình còn chưa giỏi xem xét tình hình.

Nhờ chuyện này, Diêu Thái Minh càng thêm kính sợ Tô An Lâm, đồng thời cũng trung thành hơn không ít.

Diêu Thái Minh vội nói:

"Đường chủ, nữ nhân này không thích hợp, giống như có âm vật, hai người chúng ta đều mang theo pháp khí, để chúng ta tới đối phó."

"Không sai, để chúng ta tới đối phó."

Tô An Lâm không quan tâm nói:

"Kẻ địch của các ngươi là người khác."

Nói rồi Tô An Lâm nhìn về phía khu rừng cách đó không xa:

"Lén lén lút lút, còn không đi ra?"

Người này giấu giếm rất sâu, không có một chút khí tức nào cả.

Nhưng thanh máu lập lòe tỏa sáng trong bóng tối đã bán đứng hắn.

Hai người này, thanh máu của nữ tử là 395

Mà thanh máu của người đàn ông này là 420

Thực lực cũng không tệ.

Tô An Lâm không biết họ là ai, nhưng có thể đoán được là người thích chơi trò bàng môn tà đạo.

Có thể là Âm Tông.

Một người là thánh tử, một người là thánh nữ.

"Bên kia còn có người?"

Diêu Thái Minh sững sờ, kinh ngạc nhìn lại.

Mã Lai Hỉ nhanh chóng rút một cây côn sắt ngắn, phía trước là đầu nhọn, có chút giống cái dùi dài từ bên hông ra.

"Vèo!"

Trong cái dùi bỗng nhiên bắn ra một thanh đao nhỏ, bắn thẳng tới.

Sau khi rơi xuống đất còn vang lên một tiếng nổ tung.

Một người áo đen xông ra, đứng ở sau lưng Mã Quyên.

"Hừ, sao ngươi lại phát hiện ra ta?"

Nghiêm Thạch Khoan lạnh lùng nói với Tô An Lâm.

Hắn đã tu luyện thuật nín thở ngưng thần đến cảnh giới cao, dù là các sư huynh sư tỷ cũng không thể phát hiện ra được.

Tô An Lâm không thèm để ý đến hắn, nói với Mã Lai Hỉ và Diêu Thái Minh:

"Hai người các ngươi đối phó với người đàn ông này!"

Mã Lai Hỉ và Diêu Thái Minh đều gật đầu.

Vũ khí của Mã Lai Hỉ là cái dùi dài này.

Vũ khí cơ quan giống như cái dù này có thể bắn ra đủ loại ám khí bên trong, bản thể cũng vô cùng sắc bén, bên mép và phần đầu đều có lưỡi dao.

Về phần Diêu Thái Minh thì đơn giản hơn rất nhiều.

Vũ khí của hắn giống Tô An Lâm, là một thanh đại đao.

Khác nhau ở chỗ đại đao của hắn dài nhỏ.

Ngoại trừ đại đao ra, trước ngực hắn còn có một cái gương đồng.

Hắn khẽ quát một tiếng, phần áo trước ngực nổ tung để lộ ra một cái gương đồng lớn.

Không ngờ cũng là một cái pháp khí.

Hai người rời khỏi Tô An Lâm, đi đến chỗ Nghiêm Thạch Khoan.

"Mã Quyên, ngươi vẫn chưa được rồi, thế mà lại bị đánh lén."

Nghiêm Thạch Khoan nhìn Mã Quyên một chút.

Lúc này nhìn Mã Quyên cực kỳ thê thảm, nhưng hắn không hề có ý thương hương tiếc ngọc gì.

Tình trạng của Mã Quyên bây giờ không tốt thật.

Bả vai cánh tay phải bị mất một nửa, lộ ra xương trắng âm u.

Máu tươi đỏ rực chảy ròng ròng, khiến sắc mặt nàng không được tốt lắm.

Nhưng trên người nàng bỗng nhiên tràn ngập một luồng âm khí.

Một khớp xương chậm rãi kéo dài ra từ sau lưng nàng.

Đây là một bộ xương trắng.

Xương trắng bám lên trên người Mã Quyên, chỗ đứt gãy ở bả vai nàng đang được chữa trị từng chút một.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right