Chương 540: Không Bị Thương

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 540: Không Bị Thương

Tô An Lâm vội giải thích, dáng vẻ sốt ruột giải thích của hắn càng thêm chứng thực việc hắn bị thương. Nhóm người kia lập tức lắc đầu cảm khái. Đã nói mà, người của âm tông đâu dễ trêu chọc như vậy! Cho dù thực lực Tô An Lâm mạnh mẽ, giải quyết được họ, nhưng nhìn tình huống của hắn hiển nhiên cũng không dễ chịu.

“Hahaha...Tô đường chủ, ngươi đừng giải thích nữa, bị thương thì bị thương thôi, trở về ta sẽ cho ngươi dược vật, chữa trị cho tốt.”

Sắc mặt Tô An Lâm rất khó coi:

“Ta nói rồi ta không bị thương.”

“Haha, ta vào trước đây.”

Thấy dáng vẻ tức giận của Tô An Lâm, Mã Minh Sơn rất đắc ý. Những người khác đều lắc đầu cảm khái, thầm nghĩ Tô An Lâm đúng là chết cũng sĩ diện sống thì chịu tội. Rõ ràng bị thương nghiêm trọng như vậy còn cố tình ra vẻ ta đây rất ổn. Chờ sau khi Mã Minh Sơn vào cửa lớn, sắc mặt Tô An Lâm mới dịu lại. Hắn cong môi, trong lòng cười lạnh. Hình như hắn đã thành công lừa gạt mấy người này rồi. Tất nhiên hắn không bị thương gì cả, vừa rồi làm như vậy chỉ muốn người ta biết bây giờ hắn rất yếu ớt. Sẽ khiến người ta cảm thấy lúc này đối phó hắn sẽ rất dễ dàng. Nếu có thể thật sự dụ rắn ra hang, vậy thì kẻ địch sẽ biết cái gì gọi là tàn nhẫn.

“Tiểu tử ngươi, chết vì sĩ diện sống để chịu tội làm gì?”

Lúc này một giọng nói trách mắng truyền đến. Tô An Lâm không cần quay đầu cũng biết là ai, chính là đường chủ Đoàn Dĩnh của Đào Hoa Hội. Người của Đào Hoa Hội đều có mùi hương tinh dầu đặc biệt, rất nồng đậm.

“Đoàn đường chủ.”

Tô An Lâm than thở:

“Ta cũng không muốn giả vờ, nhưng nếu ta nói với bên ngoài mình bị thương chẳng phải ai nấy đều biết ta dễ ức hiếp sao.”

Thoạt nhìn Tô An Lâm rất bất lực.

“Huống hồ ngươi cũng biết lần này ta đã đắc tội âm tông, có khi bang chủ cũng không giúp ta, sợ là ta thật sự phiền phức rồi.”

“Thì ra ngươi lo chuyện này à.”

“Tất nhiên, dù sao ngươi cũng biết trước đây bang chủ có chút quan hệ với người của âm tông, bây giờ ta đắc tội âm tông, lỡ bang chủ giao ta cho âm tông, ngươi nói xem ta phải làm sao đây?”

Nói một cách nghiêm khắc, thân là bang chủ nếu Lý Khánh Sơn muốn giao Tô An Lâm ra cũng cần phải có chứng cứ có lý lẽ, tạm thời không cần lo hắn làm loạn. Nhưng lỡ như hắn ngáng chân cũng sẽ rất phiền phức. Đoàn Dĩnh đột nhiên mỉm cười:

“Ngươi yên tâm đi.”

“Đoàn đường chủ yên tâm quá nhỉ, có phải nghe ngóng được gì không?”

Tô An Lâm hỏi, Đoàn Dĩnh khẽ cười nói:

“Quả thật nghe ngóng được chút chuyện có lợi với ngươi.”

“Có thể nói được không?”

Đoàn Dĩnh nói:

“Sau khi vào ngươi sẽ biết, tóm lại ngươi cứ yên tâm, lần này đảm bảo ngươi sẽ không sao.”

Hừ, giỏi lắm, nữ nhân này cũng mạnh miệng thật. Nhưng nghe nàng nói như vậy, quả thật Tô An Lâm yên tâm hơn nhiều.

“Được, ta sẽ chờ tin tức của ngươi.”

Hai người cùng nhau vào nhà. Bầu không khí trong đại sảnh của bang Sơn Hải rất ngột ngạt, Tô An Lâm và Đoàn Dĩnh cùng đi vào được không ít người chú ý. Rất nhiều người nhìn Tô An Lâm với ánh mắt như nhìn người chết, thậm chí không ít người mang theo vẻ thù địch. Những kẻ này đều cho rằng Tô An Lâm đã mang đến kẻ địch mạnh âm tông cho họ. Lỡ như người của âm tông làm loạn, giận chó đánh mèo họ, hậu quả thật sự không dám tưởng tượng. Tất nhiên Tô An Lâm không để ý mấy chuyện này, ngồi xuống cùng Đoàn Dĩnh rồi nhắm mắt dưỡng thần. Lý Khánh Sơn còn chưa ra ngoài, lúc này hắn còn ở phía sau đang suy nghĩ phải làm thế nào. Lần này sốt ruột gọi mọi người đến là để bàn bạc chuyện liên quan đến Tô An Lâm. Tô An Lâm đắc tội âm tông, cần phải ra quyết định kế tiếp nên làm gì. Một lúc sau, Lý Khánh Sơn bước ra ngoài. Tất cả mọi người đã đến đông đủ, thấy Lý Khánh Sơn, mọi người đứng dậy, đồng loạt lên tiếng:

“Bái kiến bang chủ.”

Lý Khánh Sơn như có như không nhìn thoáng qua Tô An Lâm, khẽ gật đầu.

“Chư vị, thời gian gấp rút, ta không vòng vo nữa, nói thẳng thôi, tối qua Tô đường chủ bị âm tông tấn công, tổn thất không nhỏ, Tô đường chủ, ngươi có bị thương không?”

Lý Khánh Sơn hỏi.

“Bang chủ, ta không bị thương.”

Sắc mặt Tô An Lâm tái nhợt, cố ý nói vậy. Lý Khánh Sơn khẽ cau mày, biết Tô An Lâm bị thương rồi.

“Có thể nói xem, tại sao ngươi lại trêu chọc đến âm tông không?”

Lý Khánh Sơn hỏi.

“Trong bang ta có vài người đến từ huyện Hợp Thủy, có lẽ vì nguyên nhân này nên họ bị theo dõi, bang chủ, gần đây người của âm tông thấy người đến từ huyện Hợp Thủy là giết, làm việc kiêu căng, ta thấy như đang khai chiến với chúng ta, chúng ta không thể không đề phòng.”

Tô An Lâm giải thích.

“Tô đường chủ, ngươi nói vậy không đúng, âm tông tìm người đến từ huyện Hợp Thủy là để báo thù, đâu phải nhắm vào bang Sơn Hải chúng ta.”

“Đúng vậy, bang Sơn Hải chúng ta cầu tiền tài, khai chiến với âm tông phải chết bao nhiêu người đây? Còn phải nuôi sống nhiều huynh đệ như vậy, nếu thật sự khai chiến lỡ khiến kẻ thù nhân cơ hội xen vào thì phải làm sao?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right