Chương 542: Sợ Hãi
Không ai trả lời, sắc mặt của Mã Minh Sơn vô cùng khó coi.
“Không ai nói đúng không? Vậy thì để ta nói, một khi bị triều đình biết được, thì đó không phải là chuyện giang hồ nữa, mà là dính líu đến mưu phản! Thông đồng phản tặc! Hai tội danh này, bất kỳ tội nào đều sẽ bị chém đầu cả nhà, không tha cho bất cứ ai!”
Đoàn Dĩnh ăn nói mạnh mẽ.
“Các vị, nếu nhất định phải lấy lòng Âm Tông, vậy Đoàn Dĩnh ta đây chỉ có thể từ chức đường chủ Đào Hoa Đường, miễn cho sau này bị liên lụy.”
Tất cả mọi người cau mày.
Tuy biết những điều Đoàn Dĩnh nói có phần thái quá.
Nhưng không thể không thừa nhận, nàng nói có lý.
Tô An Lâm mở cờ trong bụng.
Đoàn Dĩnh có bản lĩnh đấy, vốn tưởng nàng ba hoa khoác lác thôi, bây giờ nhìn vẻ mặt của những đường chủ ở đây, ai nấy đều lộ vẻ sợ hãi.
“Đoàn đường chủ, chỗ chúng ta không quá xa đô thành, xin hỏi làm sao ngươi biết được chuyện này, vì sao bọn ta không nhận được tin tức gì?”
Phó bang chủ Mã Minh Sơn hỏi, hắn không tin.
Đoàn Dĩnh nói:
“Ta có cách biết tin tức của ta, không nói làm sao mà biết được, tóm lại chuyện Âm Tông bị truy nã cũng chỉ mới xảy ra ngày hôm qua, ta nghĩ không bao lâu nữa, muộn nhất là ngay mai, toàn thành sẽ biết chuyện này.”
Mã Minh Sơn không nói gì, nhìn về phía Lý Khánh Sơn.
Lý Khánh Sơn gật đầu:
“Ta đã nói rồi mà, Tô đường chủ là đường chủ trong Sơn Hải Bang chúng ta, sao có thể giao cho Âm Tông được? Lần này cũng rõ ràng rồi, Âm Tông bị truy nã, chúng ta không thể liên hệ với họ.”
Tô An Lâm dứt khoát nói:
“Bang chủ, xin hãy ra lệnh, Sơn Hải Bang chúng ta chính thức tìm kiếm người của Âm Tông, có thể gây ấn tượng tốt cho triều đình.”
“Ừ, Đoàn đường chủ, không biết ai sẽ đến điều tra bên chỗ chúng ta?”
Lý Khánh Sơn hỏi.
Đoàn Dĩnh trả lời:
“Theo ta được biết thì là con trai của Dương Quốc công, Dương Quốc công là nhân vật có uy danh trong triều đình, lần này con gái của hắn bị giết hại, vì thế triều đình mới hành động rầm rộ như vậy!”
“Con trai của Dương Quốc công đích thân tới.”
Lý Khánh Sơn gật đầu:
“Đoàn đường chủ, vậy trong khoảng thời gian này làm phiền ngươi tìm hiểu rõ hơn, tốt nhất là khi người của Dương Quốc công đến thì mời họ đến chỗ ta một chuyến, để ta làm tròn chức trách của chủ nhà.”
Hiện giờ, mọi người đều nhận ra Đoàn Dĩnh nắm bắt tin tức rất nhanh chóng.
Có lẽ nàng có người trong triều đình.
Vì thế ngữ khí Lý Khánh Sơn nói chuyện với nàng cũng ôn hòa hơn nhiều.
“Ta biết, bang chủ.”
Đoàn Dĩnh trở lại chỗ ngồi, mỉm cười với Tô An Lâm, đôi mắt lộ ra vẻ tự tin.
Như đang nói, ngươi xem, ta giúp ngươi giải quyết rồi đấy.
“Về phần chuyện Tô đường chủ vừa nói, chính thức ra lệnh tìm kiếm người của Âm Tông, ta cho rằng, chuyện này chỉ có thể tiến hành trong âm thầm, để tránh chọc giận Âm Tông.”
Lý Khánh Sơn vẫn không muốn trực tiếp đối nghịch với Âm Tông.
Phó bang chủ Mã Minh Sơn nhìn dáng vẻ đắc ý của Tô An Lâm, thầm hừ lạnh trong lòng:
“Bang chủ nói đúng, bây giờ không phải là thời điểm tốt để chọc giận Âm Tông, trước mắt chúng ta còn có một chuyện khác quan trọng hơn cần xử lý.”
Mã Minh Sơn đứng dậy nói:
“Thị trấn Lang Hạ ở vùng hạ du, dạo gần đây có một con thủy quái xuất hiện ở bờ sông, tấn công đội buôn và ngư dân của chúng ta, hiện nay người dân đang vô cùng hoảng sợ. Phủ thành chủ đã cắt cử ba đội ngũ đi xử lý, nhưng đều thất bại, hơn nữa còn tổn thất không ít người.”
“Hôm qua, người của phủ thành chủ sai người tới xin giúp đỡ. Bang chủ, ta cảm thấy, dù là vì chúng ta hay nể mặt phủ thành chủ, chúng ta đều phải giúp họ.”
“Huống hồ, lần này người của Dương Quốc công, nếu Sơn Hải Bang chúng ta xử lý tốt chuyện này mà khiến họ biết được, nhất định sẽ nâng cao hình tượng toàn thể của Sơn Hải Bang chúng ta.”
Lý Khánh Sơn cảm thấy có lý.
Những bang phái như họ, tuy rằng nhiều chuyện ma quái không nằm trong chức trách của họ.
Nhưng nếu ngươi muốn làm ăn thuận lợi, phủ thành chủ cần yêu giúp đỡ thì ngươi không thể từ chối mãi được.
Nếu muốn không làm mà có ăn thì ai thèm để ý đến ngươi?
“Bang chủ, ta cảm thấy, chuyện này để cho Tô đường chủ xử lý là tốt nhất.”
Trong lúc mọi người suy nghĩ cách giải quyết thủy quái, Mã Minh Sơn lại lên tiếng.
Tô An Lâm nhếch mép:
“Phó bang chủ, ngươi lại nhằm vào ra, ngươi chưa hỏi ta một câu thì làm sao biết giao cho ta xử lý là tốt nhất.”
“Tô đường chủ đừng tức giận, nghe ta giải thích, đầu tiên, ngươi rất mạnh, giết chết Cố Trọng và đệ đệ hắn dễ dàng, thực lực của ngươi mọi ngươi đều thấy được rồi.”
“Tiếp theo, ngươi có kinh nghiệm đối phó quỷ quá, ta nghe nói trước đây có nơi xuất hiện tà ma, gọi là cô gái che ô, giết rất nhiều người, ngươi là người đã giải quyết việc này.”
Tô An Lâm rùng mình:
“Vậy là ngươi lén lút điều tra ta?”
“Tô đường chủ, ngươi đừng nghĩ ta xấu xa như vậy chứ, chẳng qua ta tình cờ biết được thôi. Tóm lại, bởi vì hai điểm này nên ta cảm thấy ngươi là người được chọn phù hợp nhất.”