Chương 548: Thủy Quái Ăn Lục Phủ Ngũ Tạng
Đoàn Dĩnh tự tin cười một tiếng:
"Tăng thêm tốc độ đi, trấn Lang Hạ cũng không gần, tranh thủ tới đích trước khi trời tối đi."
"Được, tăng thêm tốc độ đi."
Tô An Lâm quát.
Bóng đêm tĩnh mịch.
Tô An Lâm và Đoàn Dĩnh dẫn đầu đưa bang Sơn Hải ra đến một vùng của trấn Lang Hạ dưới màn đêm.
Đến bên cạnh một bến tàu, đêm hôm khuya khoắt nhưng chỗ này lại đèn đuốc sáng trưng, một đám người tụ tập ở đây.
Trước đó đám người này nhận được tin có hai vị đường chủ sẽ đến đây, bởi vậy mới đề nghị chờ ở đây để đón tiếp.
Vừa đến, một tiểu đệ ở cổng đã ra nghênh đón.
Đứng đầu là chấp sự địa phương, tên là Triệu Hải.
"Phía trước là Tô đường chủ và Đoàn đường chủ đấy sao?"
Triệu Hải ôm quyền hô lên.
Trời quá tối nên hắn không nhìn rõ người đối diện.
Lúc này, hai con ngựa phi tới, ngồi phía trên chính là hai người Tô An Lâm và Đoàn Dĩnh.
Tô An Lâm và Đoàn Dĩnh lần lượt lấy lệnh bài ra.
Triệu Hải nhìn thoáng qua, vẻ mặt lập tức cứng đờ, vội quỳ xuống:
"Thuộc hạ Triệu Hải, cung nghênh hai vị đường chủ."
Đám người sau lưng cũng vội quỳ xuống:
"Cung nghênh."
Tô An Lâm và Đoàn Dĩnh xoay người xuống ngựa.
"Đứng lên hết đi, vào nhà thôi."
Tô An Lâm đi vào nhà trước.
Vùng này không hề ít người, khoảng chừng năm mươi người.
Ngày thường quản lý một bến tàu cùng mấy cửa hang buôn bán.
Thường cách một khoảng thời gian sẽ nộp sổ sách lên trụ sở chính để thống nhất quản lý.
"Hai vị đường chủ, các ngươi đi đường mệt rồi, bọn ta đã chuẩn bị xong cơm canh..."
Triệu Hải còn chưa nói xong, Tô An Lâm nói:
"Vừa nãy trên đường bọn ta một nhà ăn một chút thịt khô rồi, không cần ăn nữa đâu."
"À...Vâng!"
"Thi thể người bị thủy quái tấn công đâu? Cho bọn ta nhìn xem."
Tô An Lâm nói.
Người bị thuỷ quái tấn công, có vài người không còn hài cốt.
Nhưng cũng có vài người được vớt lên.
Ví dụ như bang Sơn Hải bọn hắn tổn thất bảy tám người, nhưng vớt được ba thi thể.
Triệu Hải vội nói:
"Mời hai vị đường chủ đi theo."
Sau một lát, Tô An Lâm và Đoàn Dĩnh đi theo Triệu Hải, đi vào sâu bên trong một nơi vắng vẻ.
Vừa tới cửa, hai người đã ngửi thấy một mùi cá tanh nhàn nhạt.
"Hai vị đường chủ, trên than thuỷ quái có mùi cá tanh gay mũi, cho nên trên cơ thể của người bị nó giết chết cũng có mùi cá tanh, mùi rất khó ngửi."
Triệu Hải nói rồi đẩy cửa ra.
Người bên cạnh Tô An Lâm giơ ngọn nến lên, dẫn đầu đi vào nhà trước.
Ánh lửa chiếu sáng cả phòng, Tô An Lâm nhìn thấy trên mặt đất có ba quan tài chất lượng kém khá lớn, bên trong có ba thi thể được che vải trắng kín mít đang nằm.
Ba thủ hạ đi qua, xốc vải trắng lên.
Đập vào mắt là ba khuôn mặt dữ tợn, thi thể chết rất thê thảm.
Da thịt trên thi thể giống như bị thứ gì đó cào rách, khắp nơi đều là da tróc thịt bong.
Cái bụng cũng bị xé toạc ra, ngũ tạng lục phủ bên trong đều không cánh mà bay.
"Thủy quái kia thích ăn ngũ tạng lục phủ, hầu hết trong mỗi thi thể, ngũ tạng lục phủ đều không cánh mà bay, chắc chắn là bị ăn rồi."
Triệu Hải thở dài nói.
Đoàn Dĩnh bên cạnh nói:
"Ta nghe nói có người tai to mặt lớn đến đây, muốn giải quyết thủy quái, ngươi có biết những người kia ở đâu không?"
"Tai to mặt lớn sap? Bọn ta cũng không biết rõ, nhưng mà nghe nói, đêm nay có người dùng súc vật dụ thủy quái kia, còn đặt cả bẫy nữa."
"Ồ?"
Đoàn Dĩnh và Tô An Lâm nhìn nhau một cái, bắt đầu suy đoán.
Chỉ e là Dương Văn Lý đã ra tay.
...
Bên cạnh đường sông, mùi máu tươi gay mũi.
Mấy cái xác của gia súc, ngũ tạng lục phủ bị rạch ra, rơi lả tả trên mặt đất.
Bên trong rừng núi cách đó không xa, một màu đên kịt, đưa tay lên không thấy được năm ngón.
Nhưng nhìn kỹ có thể loáng thoáng nhìn thấy một đám người lích nhích trong rừng.
Một đám người đều nhìn chằm chằm xác gia súc trên bờ sông, vẻ mặt nghiêm túc.
Giữa đám người này, một nam tử mặc cẩm y được đám người vây quanh bảo vệ.
Người này chính là con trai của Dương Quốc Công - Dương Văn Lý.
Trước đó lúc hắn phải đi đến thành Mai Lan, vô tình nghe được chuyện thuỷ quái tung hoành ở đây.
Ôm tâm tư vì dân trừ hại, thế là hắn sai người dừng ở đây, chuẩn bị giết thủy quái.
Thế là liền bày ra cảnh như thế.
Thủy quái thích ăn ngũ tạng lục phủ, thế nên hắn mua vài con gia súc, sau khi giết chết thì lấy ngũ tạng lục phủ ra rồi đặt ở đây.
Mục đích là để dụ thủy quái xuất hiện.
Suy cho cùng hắn cũng nghe ngóng được.
Không những con thủy quái này rất xảo huyệt, mà ngày bình thường khứu giác của nó cũng cực kì nhạy bén.
Một khi nghe được một chút mùi máu tươi thì sẽ thu hút được nó tới.
Tuy nhiên đêm nay hình như gặp phải một vài vấn đề.
Thả xác những động vật này ở đó một hồi, bốn phía đã tràn ngập một mùi máu tươi.
Thế nhưng cho dù là như thế, bọn hắn đã chờ từ xế chiều cho tới bây giờ, chờ đến mốc cả long.