Chương 564: Hai Con Cáo Già

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 564: Hai Con Cáo Già

“Đúng thế, nói sao thì bang phái chúng ta cũng có bang chủ trấn giữ, hắn hành động như thế e là cũng chẳng coi bang chủ ra gì đâu!”

Phó bang chủ Mã Minh Sơn hướng ánh mắt tán thưởng nhìn về phía hai đường chủ vừa lên tiếng, sau đó lập tức ôm quyền nói:

“Bang chủ, ta tổn thất nhân lực là chuyện nhỏ, nhưng việc hắn không coi bang chủ ra gì thì nhất định phải xử lý. Nếu không hôm nay hắn giết người của ta, ngày mai cũng sẽ dám giết người của ngươi!”

Mã Minh Sơn nói xong lại nhìn về phía Đoàn Dĩnh:

“Đoàn đường chủ, ngươi nói có phải không?”

Đoàn Dĩnh đang thưởng thức trà, nghe vậy bèn buông chén xuống, khẽ cười đáp:

“Phó bang chủ nói thế lại không đúng rồi, sao ta lại nghe nói là người của ngươi bắt người của Tô đường chủ trước nhỉ! Ta cũng xin trả lại những lời ngươi vừa nói cho ngươi đây, hôm nay ngươi bắt người của Tô đường chủ, vậy ngày mai cũng sẽ dám bắt người của bang chủ, có phải không nào?”

Mã Minh Sơn hừ khẽ, lạnh giọng phản bác:

“Hai chuyện này không giống nhau, chúng ta là bắt người, mọi người có mâu thuẫn thì có thể từ từ nói chuyện, chỉ cần không chết người thì không sao hết! Còn Tô An Lâm là giết người, hơn nữa còn giết nhiều như vậy, chuyện này không thể nào giống nhau được.”

“Đúng đấy, ta nói từ lâu rồi mà, tên Tô An Lâm này còn quá trẻ, tính tình kiêu ngạo ương ngạnh muốn chết, vừa nhìn đã biết là một tên phản phúc.”

“Tên phản phúc?”

Đột nhiên, bên ngoài cửa có tiếng cười lớn vọng vào:

“Ta đi cứu người của ta mà người của Thiết Mã bang lại ngăn cản, ‘dĩ hạ phạm hạ’. Sao hả? Ta thực thi quy củ trong bang thôi mà, không được sao? Quy củ trong bang quy định, kẻ bất kính với đường chủ, dĩ hạ phạm thượng phải giết! Chẳng lẽ ta giết sai à.”

Người đến chính là Tô An Lâm.

Ánh mắt hắn đảo qua, nhìn về phía mấy người vừa mới rôm rả lên tiếng, rõ ràng là đứng về phía Mã Minh Sơn.

Mấy người này ngày thường rất thân cận với Mã Minh Sơn.

Quả nhiên lần này cũng đứng về phía hắn.

Mã Minh Sơn oán độc nhìn Tô An Lâm:

“Nói vớ vẩn, ta thấy ngươi muốn tạo phản thì có. Bang chủ, việc này xin ngươi làm chủ cho ta.”

Tô An Lâm nhìn Lý Khánh Sơn nói:

“Bang chủ, mong rằng ngươi sẽ không thiên vị bên nào!”

Giọng điệu hắn lạnh lùng, trong lòng đã thầm ra quyết định.

Nếu lần này Lý Khánh Sơn còn âm thầm đối phó hắn, thì đừng trách hắn không khách sáo.

Lý Khánh Sơn híp mắt, nghe ra sự bất mãn trong lời nói của Tô An Lâm.

Bỗng chốc, sự bất mãn của hắn đối với Tô An Lâm cũng càng tăng thêm.

Tí tuổi đầu mà đã dám bất mãn với hắn.

Tới khi thực lực của ngươi trở nên mạnh mẽ thì còn thế nào nữa?

Lần này nhất định phải chèn ép hắn một phen.

Lý Khánh Sơn lập tức cất giọng ôn hòa:

“Việc này ta nghe thì thấy Tô An Lâm không thể nói là đúng, nhưng cũng không thể nói là sai. Bên phía Mã Minh Sơn cũng vậy. Đã vậy thì chúng ta làm theo quy định cũ đi, lúc trước hai người các ngươi từng nói muốn tỉ võ một đấu một đúng không? Theo ta thấy hay là như thế, đấu một trận sinh tử chiến đi.”

Dường như Mã Minh Sơn đã biết kết quả này từ trước, lập tức nhe răng cười gằn: “Bang chủ đã nói như vậy thì ta xin tuân mệnh, Tô An Lâm, ngươi thì sao?”

“Hahaha, sinh tử chiến à, ta thích.”

Tô An Lâm cười rộ lên, hiện tại hắn rất tự tin vào thực lực của mình.

“Được, vậy thì trưa nay chúng ta sẽ tỉ thí ở sân tỉ võ ngoài cổng. Đến lúc đó sẽ mời người trong thiên hạ xem xem, giữa các ngươi ai sống ai chết!”

Lý Khánh Sơn vui vẻ cười nói.

Hắn đã nói trước cho Mã Minh Sơn một phương pháp tất thắng.

Lần này nhất định sẽ khiến Tô An Lâm thân tử đạo tiêu.

Còn Mã Minh Sơn, sau lần này sẽ chỉ có thể làm một con chó trung thành cho hắn mà thôi.

Tô An Lâm nhìn dáng vẻ đắc ý của Lý Khánh Sơn và Mã Minh Sơn, trong lòng bỗng cảm thấy kỳ lạ.

Hai con cáo già định giở trò gì đây?

Nhưng hắn vẫn nhận lời.

“Vậy giờ nghỉ ngơi trước đi, ta lệnh cho người đi chuẩn bị võ đài tỉ thí, buổi sáng các ngươi cứ nghỉ ngơi luôn ở chỗ ta.”

Lý Khánh Sơn phất tay, tự mình đi xuống trước.

Tô An Lâm cũng bước xuống.

Có điều phần đông các lão đại của chín đường khẩu lớn đều đi sang chỗ Mã Minh Sơn.

Chỉ có một mình Đoàn Dĩnh đi tới bên cạnh Tô An Lâm.

Tô An Lâm cười nhạt:

“Đoàn đường chủ, hôm nay ngươi đi qua bên ta có lẽ không được sáng suốt lắm đâu. Nếu ta thua, sau này họ sẽ nhắm vào ngươi đấy.”

“Hiện tại lão nương là người được Dương Văn Lý công tử thích, còn phải sợ đám người này hay sao?”

Đoàn Dĩnh thờ ơ vén mái tóc của mình, khẽ cười nói:

“Hơn nữa, lão nương đã tận mắt chứng kiến thực lực của ngươi rồi, ta không tin ngươi sẽ thua.”

Tô An Lâm nhướng mày:

“Có lòng tin với ta đến vậy à.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right