Chương 566: Ngươi Tự Tin Ghê Nhỉ
Trên sân, Mã Minh Sơn vung dao chém tới.
Tô An Lâm cũng nâng tay lên chém về phía đối phương.
Oành!
Sức mạnh của cả hai cùng nổ ầm ầm.
Tô An Lâm cười to không ngớt, thoải mái lui về phía sau.
Còn Mã Minh Sơn thì không nhẹ nhàng như vậy.
Hai cánh tay hắn đau đớn, thanh đao suýt chút nữa rơi xuống đất.
“Lực mạnh đấy, nhưng đáng tiếc, ngươi sắp thua rồi.”
Mã Minh Sơn hít sâu một hơi nói.
“Ngươi tự tin ghê nhỉ.”
Tô An Lâm vừa mới cất lời, bỗng nhiên khẽ giât mình.
Cảm giác hình như khí lực...khí lực có hơi suy yếu.
Chuyện gì thế này?
Hắn thoáng sửng sốt, bấy giờ mới nhận ra, e rằng chiêu vừa rồi của đối phương có độc.
Hắn bảo mà, động tác vừa rồi của đối phương có vấn đề, quả nhiên không đoán sai.
May mắn thay, hắn không hề hoảng hốt.
Cuốn tiên kinh dài bằng da trong ngực vẫn nằm đây, nó sẽ hấp thu sạch độc tố cho hắn.
Đó là lý do tại sao hắn không để tâm đến hành động nhỏ của đối phương.
Cuộn tiên kinh bằng da hơi nóng lên, hấp thu độc tố.
Bên ngoài, Tô An Lâm trông có vẻ suy nhược về thể chất.
Nhìn bộ dạng này của Tô An Lâm, Mã Minh Sơn phấn khích.
Quả nhiên Tô An Lâm không ổn rồi.
Phù…phù…phù...
Lưỡi đao của hắn mang theo từng luồng gió mạnh sắc bén, uy lực còn tàn bạo hơn cả lúc trước.
Tô An Lâm có vẻ rất khó chịu:
“Ngươi…ngươi…ngươi...Hà, ngươi chết đến nơi rồi.”
Đột nhiên, Tô An Lâm trở nên phấn khích.
Hắn vừa giả vờ như rất yếu ớt, chỉ là để cho đối phương lơ là mà thôi.
Quả nhiên, kế hoạch của hắn thành công rồi.
Thấy đối phương đánh tới, cuối cùng Tô An Lâm cũng bộc lộ, đồng thời phát động Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm, sức mạnh cương khí bùng nổ.
Bang bang bang!
Mã Minh Sơn chỉ liều mạng được hai chiêu đã có cảm giác không kiên trì được nữa.
Hắn căn bản không thể theo kịp tiết tấu, thanh đao tức khắc chém vào thắt lưng hắn.
“Keng!”
Quần áo rách toạc để lộ ra một chiếc áo giáp mềm màu vàng ở bên trong.
Bụp bụp bụp!
Mã Minh Sơn rút lui về phía sau, cảm giác thắt lưng như muốn đứt lìa.
Hắn vừa sợ vừa giận, phải biết rằng, thực lực của hắn đang ở nội khí tầng năm.
Mà Tô An Lâm vừa mới bước vào nội khí không lâu.
Cho dù căn cơ của tiểu tử này có vững chắc thế nào đi nữa, thì cũng không thể nào mạnh như vậy được chứ!
Hắn đột nhiên nhận ra lý do tại sao Lý Khánh Sơn đột nhiên ủng hộ hắn rồi.
Có vẻ như Lý Khánh Sơn cũng cảm thấy được sự nguy hiểm của Tô An Lâm.
“Còn mặc giáp mềm cơ à, nếu không ngươi đã chết bởi chiêu vừa nãy rồi.”
“Ngươi...ngươi không sao?”
Mã Minh Sơn không thể nào tin nổi, rõ ràng Tô An Lâm đã trúng độc rồi cơ mà.
“Ý ngươi là độc ý hả?”
Tô An Lâm vung vẩy cây đao:
“Không ngờ đấy nha, đường đường là phó bang chủ mà cũng giở mấy trò bẩn này à.”
“Ngươi biết?”
“Ngươi nói xem? Chắc là vừa nãy ngươi mới bôi lên đao thứ gì đó nhỉ.”
Tô An Lâm vừa dứt lời, Mã Minh Sơn đã cảm thấy hoa mắt, lúc nhìn lại thì Tô An Lâm đã xông tới.
Trong mắt Tô An Lâm, vừa rồi sau khi Mã Minh Sơn chịu đả kích của hắn, thanh máu vẫn không ngừng sụt giảm.
Nhất là đòn đánh vào thắt lưng vừa rồi, càng làm cho thương thế của hắn nghiêm trọng hơn.
Thanh máu giảm hơn 100 điểm.
Lúc này Mã Minh Sơn đã là nỏ mạnh hết đà.
Dường như nhận ra mình sẽ thua, Mã Minh Sơn cắn răng quyết định sử dụng lá bài tẩy thứ hai.
Bí dược tuyệt phẩm!
Nhưng lần này, Tô An Lâm không cho hắn cơ hội.
“Còn muốn lấy lá bài tẩy ra nữa à, ngươi không có cơ hội đâu!”
Ánh mắt Tô An Lâm dữ tợn, đại đao gào thét xông lên.
Sắc mặt Mã Minh Sơn xám ngoét, vội ngăn cản.
Lúc đầu hắn còn có thể miễn cưỡng chống đỡ được một hai, nhưng động tác của Tô An Lâm càng ngày càng nhanh, hắn cảm giác sức mình càng ngày càng yếu, càng ngày càng không chống đỡ được nữa.
“Chết tiệt, ngươi vẫn chưa cạn sức sao?”
Mã Minh Sơn gầm lên giận dữ.
Trên mặt hắn cũng đã không còn huyết sắc, muốn lấy bí dược ra ăn, nhưng căn bản Tô An Lâm không cho hắn cơ hội đó.
Oanh oanh oanh!
Cuối cùng thanh đao lớn vẫn chém vào thắt lưng hắn, hai mắt Mã Minh Sơn đỏ ngàu, cảm thấy nửa người dưới đã mất đi cảm giác.
Cuối cùng, Tô An Lâm tung đòn kết thúc.
“Ầm!”
Thanh máu của Mã Minh Sơn chỉ còn lại một con số, hắn bay ra ngoài rồi rơi xuống đất.
“Đừng...”
Hắn khó khăn cất tiếng hòng xin tha.
Nhưng không kịp nữa rồi.
Tô An Lâm chĩa đao vào cổ hắn ta.
“Phụp!”
Một cái đầu người bay ra ngoài.
Máu tươi bắn tung tóe đầy trên đất.
Đám đông phía dưới cũng sững sờ ngây ra như phỗng, chưa bao giờ ngờ rằng đây sẽ là một trận chiến áp đảo.
Phó bang chủ Sơn Hải Bang mạnh là thế, mà cứ như vậy bị giết chết.
Thế chẳng phải là khắp trên dưới Sơn Hải Bang, hiện tại thực lực của Tô An Lâm đã có thể xem như nhân vật số hai rồi ư.