Chương 575: Ngươi Có Thể Nhìn Ra Sao?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 575: Ngươi Có Thể Nhìn Ra Sao?

Tô An Lâm nói như vậy, chẳng phải là đang nghi ngờ ánh mắt của hắn ta không được tốt sao?

Trong thoáng chốc, hắn ta cho rằng, sở dĩ Tô An Lâm nói như vậy là vì muốn trả thù!

Trả thù cho sự chậm trễ tiếp đón mà hắn ta đối xử với Tô An Lâm những ngày trước đó.

Tô An Lâm không có nghĩ nhiều như vậy, trong mắt hắn, bề ngoài những pháp khí tràn đầy dương khí, còn có uy năng khác, chứa đựng sức mạnh vô hạn.

Nhưng, đây chỉ là vẻ bề ngoài.

Hắn tu luyện Tỏa Dương Thần Công, có thể cảm nhận rõ ràng được luồng dương khí đó chỉ là nổi trên bề mặt, điều này chứng tỏ, bên trong có vấn đề.

Tô An Lâm lắc đầu:

“Ta không có ý gì, những pháp khí này quả thực có vấn đề, Trần trang chủ, những pháp khí này của ngươi và một số pháp khí ở bên ngoài không phải cùng một loại đó chứ?”

Những cái bên ngoài có chất lượng rõ ràng tốt, nhưng một số pháp khí bên trong này có chút vấn đề này, hình như cũ hơn bình thường, tựa hồ như là thứ mà người ta từng sử dụng qua.

Trần Trung Nguyên sửng sốt, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Vì những lời Tô An Lâm nói hoàn toàn chính xác.

Ban đầu, Bách Bảo Hội mà hắn ta xây dựng chưa có nhiều pháp khí đến như vậy.

Nhưng mấy ngày trước, thị vệ trong phủ nói, có cao nhân bán ra pháp khí.

Thế là, hắn ta cùng với những vị đại sư pháp khí cùng nhau đến xem thử, cảm thấy chất lượng đều rất tốt, do đó liền thu mua hết.

Chẳng lẽ thật sự có vấn đề sao?

Không kìm lòng nổi, Trần Trung Nguyên quan sát vẻ mặt bình tĩnh của Tô An Lâm.

Nhưng, rõ ràng bọn họ cũng đều không nhìn ra chúng có vấn đề gì, Tô An Lâm làm thế nào mà nhìn ra được?

“Xem ra ta nói đúng rồi.”

Tô An Lâm dám kết luận, có người đang chỉnh Trần Trung Nguyên.

Hắn thuận tay cầm lấy viên hắc châu kia lên.

Một luồng dương khí xâm nhập vào bên trong.

“Tô An Lâm, ngươi thật sự có thể nhìn ra sao?”

Trần Trung Nguyên nhíu mày.

Dương Văn Lý cũng tò mò quan sát Tô An Lâm.

Bây giờ hắn ta phát hiện, Tô An Lâm ngoại trừ thực lực mạnh, những phương diện khác cũng có không ít ưu thế.

‘Nhân tài như vậy, nếu có thể gia nhập đội quân ta làm việc, nhất định là một sự trợ giúp lớn!’

Tô An Lâm gật đầu:

“Ta không cần thiết phải nói bừa làm gì, ví dụ như viên hắc châu này, bên trong có thứ gì đó.”

Lời nói vừa dứt, đám người càng thêm kinh ngạc.

Trần Trung Nguyên suy nghĩ một chút, sau đó quay người lại nói với tên hạ nhân ở phía sau:

“Đi gọi Cao đại sư đến đây.”

Cao đại sư, chính là người bán ra những pháp khí này.

Ông ta từng tự giới thiệu bản thân mình chính là đệ tử đến từ một môn phái, vì môn phái gặp phải vài biến cố, cho nên ông ta mang theo những pháp khí này rời đi.

Khi ông ta đi qua nơi này, vì muốn ở lại nơi này sinh sống, cho nên bán những pháp khí này để kiếm chút tiền.

“Không cần gọi nữa, ta đến rồi.”

Đúng lúc này, bên ngoài cửa, một người đầu trọc mặc đạo bào đang chầm chậm bước đến.

Ông ta ở ngoài cửa đã nghe được những lời Tô An Lâm nói, thì lập tức cười khẩy:

“Tô đường chủ, ngươi đường đường là Đường chủ của Sơn Hải Bang, vậy mà lại nói năng xằng bậy.”

Tô An Lâm quay đầu lại, nhíu mày nói:

“Ngươi là ai?”

“Tô đường chủ, những pháp khí ở trong đây, đều là ông ta nhờ ta bán ra.”

Trần Trung Nguyên lên tiếng giải thích.

Tô An Lâm hiểu rõ thì đáp lại:

“Thì ra là ngươi.”

“Hôm nay nếu ngươi không cho ta một lời giải thích, thì đừng nghĩ tới việc rời khỏi đây.”

“Cao đại sư, trước mắt ngài đừng nóng nảy như vậy, chuyện này ta nghĩ Tô An Lâm có thể giải thích.”

Trần Trung Nguyên vội nói.

Nhưng, Tô An Lâm hoàn toàn không có ý muốn giải thích:

“Không cần phải giải thích, lô pháp khí này có vấn đề, vậy thì chính là có vấn đề, có gì để mà giải thích?”

Hắn trực tiếp cầm pháp khí ném xuống sàn.

“Tiểu tử, ngươi dám ném pháp khí của ta!”

Vẻ mặt Cao đại sư biến sắc, cũng không thèm để ý đến phong độ đại sư gì, đột nhiên vươn tay ra, nội khí bộc phát nắm chặt lấy viên hắc châu một cách vững vàng.

Tô An Lâm lạnh lùng nói:

“Cũng có vài phần thực lực, nhưng đáng tiếc, ở trước mặt ta nó không có ích gì cả."

“Một võ phu như ngươi thì biết cái khỉ gì, những thứ này đều là pháp khí có giá trị liên thành!”

Cao đại sư quát lên.

“Thật ngại quá, ta không chỉ là võ phu, mà vừa khéo ta còn có chút hiểu biết về pháp khí.”

Tuy rằng hắc châu đã bị đối phương nắm chặt, nhưng chẳng sao cả, vừa nãy Tô An Lâm đã đưa một luồng dương khí vào bên trong nó.

“Nổ!”

Tô An Lâm khẽ quát một tiếng.

“Ầm ầm!”

Dương khí bên trong viên hắc châu kia đột nhiên bùng nổ.

Đột nhiên, một luồng dương khí ban đầu phủ trên bề mặt hắc châu bỗng nhiên tan biến mà thay vào đó là một luồng âm phong khổng lồ.

Âm phong bay tán loạn trong căn phòng, thổi trúng người chỉ cảm thấy lạnh đến thấu xương, khắp người đều gần như đông cứng lại.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right