Chương 669: Đảo Hắc Hạt Tử
“Bang chủ phát hiện gì sao?”
Triệu Kỳ tò mò.
“Trước đây ta từng nghe nói đến đảo này.”
Vào đình viện để dùng cơm, Tô An Lâm không khỏi nhớ lại những gì từng nghe được trước khi rời khỏi trấn Hoàng Kê. Đại ca Tô Đại Hổ của hắn mất tích, trời xui đất khiến thăm dò được trước khi Tô Đại Hổ mất tích từng làm việc cho một bang phái. Mà bang phái kia làm việc cho đảo Hắc Hạt Tử, dường như vận chuyển đồ gì đó. Về sau tất cả mọi người mất tích. Lúc đó hắn còn quá yếu, hoàn toàn không có năng lực điều tra, sau đó cũng không giải quyết được gì. Không ngờ lúc này hắn lại nghe thấy chuyện liên quan đển đảo Hắc Hạt Tử.
“Kể cho ta nghe về đảo Hắc Hạt Tử đi.”
Tô An Lâm lên tiếng.
“Nghe nói đảo chủ Tà dược sư là một luyện dược sư, có mối quan hệ khá tốt với Dương Hắc, hai người đều là kẻ độc ác, thích dùng người sống để luyện thuốc! Bọn họ thích mua vài người lên đảo. Nghe nói diện tích đảo Hắc Hạt Tử không lớn, nhưng nhốt rất nhiều người sống!”
“Theo lời đồn, Tà dược sư vì muốn luyện thuốc đã từng mua lượng người sống rất lớn lên đảo Hắc Hạt Tử!”
Ánh mắt Tô An Lâm lóe sáng:
“Mua người sống à? Chuyện lớn như thế, triều đình không quản sao?”
“Trước đây có người quản, nhưng người quản chết rồi, về sau Tà dược sư có giảm bớt một chút, nghe nói hắn phái đồ đệ của mình cố ý đến những chỗ nhỏ bé hẻo lánh để bắt người!”
“Chỗ nhỏ bé?”
Lòng Tô An Lâm nặng nề, trấn Hoàng Kê mà trước đây hắn ở chẳng phải cũng là nơi nhỏ bé sao. Xem ra đại ca Tô Đại Hổ của hắn, hẳn là vì nguyên nhân này nên mới bị bắt đến đảo Hắc Hạt Tử.
“Đảo Hắc Hạt Tử cách chỗ này bao xa?”
Tô An Lâm hỏi.
“Gần đảo Ác Nhân, mà đảo Ác Nhân cách chỗ này cũng khoảng ba ngày đường nếu đi bằng thuyền.”
Triệu Kỳ tò mò hỏi:
“Bang chủ, ngươi hỏi chuyện đó làm gì?”
“Thật không dám giấu, đại ca của ta tên Tô Đại Hổ, có thể đã bị bắt đến đảo Hắc Hạt Tử.”
Tô An Lâm kể lại đơn giản mọi chuyện một lúc. Triệu Kỳ khẽ gật đầu:
“Bang chủ, ý của ngươi là...”
“Phái hai cao thủ đến đảo Hắc Hạt Tử, ta muốn xem thử tình huống ở đó thế nào.”
Không có manh mối thì thôi, nếu đã có manh mối cũng có tài nguyên, vậy phải đến đảo Hắc Hạt Tử xem thử.
“Vâng!”
Triệu Kỳ nhận lệnh, lui xuống chuẩn bị. Bây giờ đao pháp cấp huyền cũng đã nhập môn, Tô An Lâm không muốn tăng từng chút một dựa vào độ thành thạo nữa. Giá trị kinh nghiệm của hắn đã hơn năm ngàn, nếu lần này muốn thăng cấp, cần phải có tám mươi ngàn điểm giá trị kinh nghiệm mới được!
“Phải ra ngoài giết quái thôi.”
Tô An Lâm trầm ngâm, khi trước hắn vào rừng gần như đã giết sạch đám dị thú, ngay cả trùng bay máu đen bình thường cũng bị giết đến mức chẳng còn bao nhiêu nữa, điều này khiến hắn buồn lo. Chính vào lúc này, hắn chú ý có một bóng lưng xinh đẹp ngoài cửa đang rụt rè bước đến. Tô An Lâm nhìn lại, nhận ra đó là Tô Mông, cô bé mà hắn nhặt được. Từ sau khi đưa Tô Mông đến đây, hắn chỉ ném cho Tô Mông một vài công pháp, bảo nàng tự luyện. Sau khi dọn đến đây, Tô Mông được sắp xếp ở biệt viện của hắn. Nha đầu này rất chịu khó, mỗi ngày sáng tối đều có thể nghe thấy tiếng luyện võ truyền ra từ viện của nàng. Lúc này nhìn kỹ lại, thanh máu của Tô Mông đã tăng lên.
“Thanh máu: 145/145”.”
“Tô Mông, công lực của ngươi lại tăng rồi à?”
Tô An Lâm khẽ mỉm cười, vẫy tay với Tô Mông. Tô Mông mỉm cười ngọt ngào, vội vàng nhào đến giữa hai chân Tô An Lâm, ôm eo Tô An Lâm nói:
“Đại ca, ánh mắt của ngươi thật tốt, quả thật công lực của ta lại tăng lên rồi, hơn nữa tối qua đến giờ ta luôn thử làm sao để áp chế độc tố trong cơ thể, ngươi xem, ta áp chế rất tốt, bây giờ không thấy mấy nốt mụn nữa.”
Điểm này Tô An Lâm cũng nhìn ra. Trước đây Tô Mông che vải đen, không dám lộ hai tay hai chân cho người ta thấy, dù là với hắn cũng vậy. Nhưng lần này, Tô Mông rất hào phóng vén tay chân, thậm chí còn vén bụng nhỏ của mình lên. Làn da trắng nõn, bóng loáng, vừa nhìn đã biết đây là hạt giống đại mỹ nữ tương lai. Tô An Lâm cũng vui thay Tô Mông.
“Tốt, tốt lắm, quả nhiên ngươi rất thông minh.”
Tô An Lâm xoa đầu Tô Mông, âm thầm gật đầu.
“Đại ca, ta thấy gần đây ngươi rất bận, ngươi có gì cần ta giúp không, ta có thể giúp ngươi, mãi mà ta chẳng làm việc gì, cảm thấy mình giống phế nhân quá.”
Tô Mông đột nhiên kéo tay áo Tô An Lâm nói.
“Hahaha.”
Tô An Lâm bật cười:
“Ngươi còn quá nhỏ, thực lực cũng yếu, giúp được gì chứ? Luyện công cho tốt đi.”
“Nhưng ta không làm việc còn ăn ngon như vậy, trong lòng ta khó chịu.”
“Như vậy đi, ngươi đi cùng ta, học tập kinh nghiệm thực chiến của ta, ngươi thấy sao?”
Tô Mông nghe vậy, ánh mắt bừng sáng:
“Tốt quá tốt quá.”
“Người đâu!”