Chương 671: Nhặt Củi
“Còn có chuyện tốt như vậy à, lão Lưu ta cám ơn bang chủ trước.”
“Ừm, vậy ngươi đón vợ mình qua đây trước đi.”
Tô An Lâm xua tay:
“Xuất phát!”
Đội ngũ đông đúc rời khỏi chỗ này. Chạng vạng tối, trong rừng núi u ám, có một con đường rộng hơn hai mét. Nhìn ra được trước đây có rất nhiều người đi qua con đường này, vì không có nhiều cỏ dại. Cuối đường có một chiếc xe ngựa sang trọng đang chạy về phía này.Võ giả đeo đao theo sát phía sau xe ngựa, cảnh giác xung quanh. Một lúc sau, cuối cùng đội ngũ cũng dừng lại.
“Phu nhân, đã đến miếu Tống Tử nương nương rồi.”
Trưởng hộ vệ cẩn thận đến bên cạnh xe ngựa, thấp giọng nói. Rèm xe vén lên, một nữ tử khoảng ba mươi tuổi, ung dung cao quý, ăn mặc sang trọng bước xuống. Nàng hơi đau đầu đỡ trán nói:
“Ngồi lâu như vậy, mệt chết ta rồi.”
“Phu nhân, đã đến nơi, có thể nghỉ ngơi rồi.”
Trước mặt họ là một ngôi miếu cũ kỹ. Phía trên có một tấm bảng hiệu mới viết bốn chữ lớn: Tống Tử nương nương. Nữ tử nhìn thấy bốn chữ này, nở nụ cười mừng rỡ. Sở dĩ nàng vất vả cách xa trăm dặm đến đây là để cầu con! Nghe nói đây vốn là miếu hoang nhưng có một lần, một nữ tử đi ngang qua chỗ này, khóc lóc bảo trượng phu không cần nàng nữa. Nguyên nhân là vì nàng không thể sinh con, nàng muốn tự sát. Chính vào lúc nàng tự sát, nàng đã ngất xỉu. Trong giấc mơ dường như có một nữ tử tìm nàng, nói với nàng rất nhiều chuyện, ví dụ như bảo nàng sinh con. Ngày hôm sau nàng cảm thấy bụng mình có động tĩnh. Về sau nàng được người nhà của trượng phu đón về, sinh một nhi tử mập mạp. Lời đồn rất nhiều, lan rộng ra thành lời truyền tụng. Cứ thế càng lúc càng nhiều người đến cầu con. Có phu thê, có nữ tử, sau khi họ trở về đều có em bé, hạnh phúc mỹ mãn. Mục đích của quý phụ này cũng vậy. Nàng nhờ vào gia thế, tuy gả cho tướng công tốt nhưng mãi không có con, khiến nàng sốt ruột muốn chết. Về sau nghe nói nơi này có Tống Tử nương nương nên nàng đến đây.
“Liễu hộ vệ, xem ra sắc trời đã tối, hôm nay chúng ta chỉ đành ở lại đây nghỉ ngơi thôi.”
Quý phụ than thở, thực ra nàng không muốn ở lại nơi hoang dã vắng vẻ, cứ cảm thấy quái lạ, có chút nguy hiểm. Nhưng cũng hết cách, ban đêm không thể lặn lội đường xa được. Liễu hộ vệ gật đầu:
“Vậy ta bảo các thủ hạ đi nhặt củi.”
“Ừm.”
Quý phụ bước vào phòng, bên trong là tiền giấy âm phủ rơi lả tả đầy đất. Làn gió chậm rãi lướt qua, trong không khí thoang thoảng mùi khét. Vẻ mặt quý phụ trang trọng đi vào miếu thờ. Dù bề ngoài thoạt nhìn cũ nát nhưng bên trong lại rất xinh đẹp. Nghe nói có vài phú thương cầu con, về sau vì muốn trả lễ nên đã tu sửa chỗ này. Trước mặt nàng là một bức tượng điêu khắc lớn cổ xưa. Tượng điêu khắc là một nữ tử, vì thời gian đã lâu, bức tượng đã sớm lấm lem không còn hình dán, không nhìn rõ diện mạo ban đầu. Nhưng quý phụ vẫn thành kính quỳ xuống.
“Nương nương, xin hãy phù hộ ta sớm ngày sinh con, ta chỉ muốn có con, ta đảm bảo sau này sẽ đến đây, xây một chỗ tốt hơn cho ngươi, không để ngươi chịu gió táp mưa sa!”
Vù vù vù...Đột nhiên từng cơn gió thổi vào phòng. Quý phụ bỗng cảm giác cổ mình ngứa ngáy lạnh lẽo, như có những sợi tơ mát lạnh vuốt ve nàng. Nàng vô thức quay đầu, không thấy thứ gì cả. Ngược lại phát hiện không ít sợi tơ hơi giống tơ nhện. Nàng không hề chú ý, có một sợi tơ nhện bỗng chui vào bụng nàng...
…
Phu nhân kêu lên một tiếng đau đớn, chỉ cảm thấy phần bụng tê rần.
Nàng vội cúi đầu, thế nhưng lại không phát hiện ra vấn đề gì.
Nàng không nghĩ nhiều, tiếp tục quỳ lạy:
"Nương nương, ta đã mang thứ ngươi muốn đến, ngươi lấy đi đi, giữ cho cẩn thận, hay ban thưởng ta một đứa bé, ta sẽ hiếu kính ngươi thật tốt!"
Nàng không ngừng dập đầu, mỗi lần đều dập liên tiếp hơn ba mươi cái đến mức gần như vỡ cả đầu.
Lúc này, đám hộ vệ bên ngoài đang thi nhau chuyển củi lửa đến.
Ánh sáng trong miếu thờ sáng càng ngày càng mờ, đám người vội nhóm lửa.
Ánh lửa bay lên không, Liễu hộ vệ lại phát hiện ra nơi này không được bình thường.
Sao thiếu mất mấy cái người?
Lần này bọn họ ra ngoài dẫn theo tổng cộng hai mươi tám người, đều là hán tử cường tráng trong phủ, nhưng bây giờ lại thiếu mất sáu người.
Mọi người chỉ đi nhặt củi ở gần đây thôi, sao lại thiếu nhiều người như vậy?
"Phu nhân, hình như nơi này không thích hợp lắm."
Liễu hộ vệ bẩm báo:
"Thiếu mất sáu người!"
"Hả, thiếu?"
Phu nhân chẳng những không lo lắng mà còn hưng phấn hẳn lên.
"Thiếu là tốt, thiếu là tốt, chỉ cần thiếu đi chứng tỏ nó đã lấy đồ đi rồi, nó sẽ có thể thưởng cho ta một đứa con."
Liễu hộ vệ nghe xong, hiểu rõ:
"Phu nhân, nói như vậy là Tống Tử nương nương thật sự ra tay rồi?"
"Ừm, chắc chắn là vậy, ngươi ổn định đám hạ nhân trước, đợi đến sáng mai, ta và ngươi sẽ rời đi."
Phu nhân nói, trong mắt lóe lên vẻ độc ác.
"Vậy...được rồi."
Liễu hộ vệ hơi nhíu mày, trong lòng có chút không nỡ với đám thuộc hạ.
Dù sao đều là huynh đệ vào sinh ra tử, đột nhiên thiếu mất người như vậy ở chỗ này, đương nhiên hắn không dễ chịu lắm.