Chương 676: Suy Đoán Không Sai
Tô An Lâm cười một tiếng, trong mắt lóe lên sự lạnh lẽo:
"Chết đi!"
Hắn cấp tốc lao tới, nữ tử mập mạp sửng sốt, sao sợi tơ không có tác dụng gì với người này?
Còn chưa kịp phản ứng, nắm đấm to như nồi đất đã lao đến.
"Ầm!"
Đầu nữ tử mập mạp nổ tung, rơi xuống mặt đất.
Mấy người đi theo phía sau đều kinh ngạc.
"Hừ, bị các ngươi phát hiện rồi."
Tô An Lâm thản nhiên nói.
Hắn móc kít nhóm lửa ra, vặn cái nắp, lập tức xuất hiện ngọn lửa, ngay sau đó hắn đốt chút cỏ khô.
Cỏ khô vừa bốc cháy, một đám nhện quái trong hang động đã nhận ra.
"Ngươi muốn làm gì?"
"Nói nhảm, đương nhiên là thiêu chết các ngươi rồi."
Tô An Lâm lạnh lùng.
Ngọn lửa bay lên không, Tô An Lâm càng lúc càng chèn thêm củi khô vào.
Để tăng tốc độ, hắn bộc phát dương khí, dương khí cực nóng gia tăng nhiệt độ của ngọn lửa.
"A...Không được để cho hắn thành công, giết hắn!"
Nữ tử váy đỏ cảm nhận được nguy hiểm, rống lên thật lớn.
Trong chốc lát, vô số nhện vọt tới cửa hang.
Tô An Lâm không ngừng đá những nhánh cây gỗ khô vào đống lửa.
Đống lửa ngay lối vào của hang núi, trong chốc lát, ngọn lửa đã bốc cháy đến Tô An Lâm cũng không dám lại gần, nhóm nhện quái bên trong thì càng không cần phải nói, vừa mới xông ra đã bị nhiệt độ ngọn lửa ép lui.
Không chỉ như thế, ngọn lửa bốc khói đen càng ngày càng nồng nặc.
Tô An Lâm kích hoạt công pháp, đẩy khói đen vào trong hang động.
Nhện quái có khủng bố đến đâu thì cũng cần phải hít thở.
Họ cũng không phải là âm vật thuần túy, mà là thuộc về một loại đám người tu luyện tà công.
Cho nên, không được thở, nhất định sẽ chết!
"A, thả bọn ta ra ngoài, khụ…khụ…khục..."
"Khục…khục..."
Tô An Lâm nhe răng cười, thừa dịp thế lửa biến đang hừng hực, hắn lại bổ thêm không ít củi khô rồi ném hết vào đống lửa.
Không bao lâu sau, Tô An Lâm nhìn thấy không ít lời nhắc nhở.
“Thành công tiêu diệt, điểm kinh nghiệm +290.”
“Thành công tiêu diệt, điểm kinh nghiệm +200.”
“Thành công tiêu diệt, điểm kinh nghiệm +210.”
Tô An Lâm cực kỳ vui mừng.
Hắn suy đoán không sai, mặc dù không tự tay giết chết nhện quái, nhưng hắn thiêu chết được nhện quái bằng cách phóng hoá, cũng coi như là hắn rồi.
Không bao lâu sau, hắn nhận ra mình đã kiếm được chừng năm vạn điểm kinh nghiệm..
Dựa theo 200 đến 300 điểm kinh nghiệm của một con nhện quái, một con nhện lớn có điểm kinh nghiệm trên dưới 100.
Nghĩa là vừa rồi khoảng chừng hơn 100 nhện quái đã chết.
Cùng hơn ba trăm nhện lớn.
Đây đúng là một con cá lớn.
Tổng lại, giờ hắn có 6 vạn điểm kinh nghiệm.
Kiếm thêm 2 vạn điểm kinh nghiệm, hắn lại có thể thăng cấp rồi.
Nghĩ lại cũng khá phấn khích.
Năm canh giờ trôi qua.
Làn khói dày đặc ở đây đã thu hút sự chú ý của đám người Triệu Kỳ.
Bọn hắn đã giải quyết xong một đống nhện lớn!
Tổn thất gần ba mươi người.
Tuy nhiên thực lực những người mất đi đều là bình thường.
Lúc bọn hắn đang tìm Tô An Lâm thì nhận ra khói đen ở đây, thế là Triệu Kỳ mang theo một số người đến đây.
Thoáng qua một cái đã đến nơi, Triệu Kỳ bó tay rồi.
Hắn nhìn thấy cái gì?
Bang chủ của bọn hắn lại thoải mái nhàn nhã ngồi ngay lối vào của hang núi, nướng một con thỏ hoang.
Quá là nhàn nhã rồi đó?
"Bang chủ, ngươi sao rồi?"
Triệu Kỳ đuổi tới.
"A, các ngươi đã tới rồi, phải sớm hơn một canh giờ so với thời gian ta tính đó."
Tô An Lâm quay đầu lại:
"Mọi người nghỉ ngơi một lúc đi, bên trong hang núi này là sào huyệt của nhện, ta mới châm lửa, san bằng luôn hang ổ của bọn hắn rồi."
Khoé miệng Triệu Kỳ giật một cái:
"San bằng hang ổ?"
"Ừm, ít nhất chết mấy trăm con, các ngươi xong chưa?"
"Xong rồi."
Đám người thật thà gật đầu.
Trong tâm những người này đang nổi từng cơn sóng to gió lớn.
Lúc đầu nghĩ là bọn hắn lập tức giết chết nhiều nhện lớn như vậy đã rất là trâu bò rồi.
Không ngờ bang chủ của bọn hắn càng trâu bò hơn, lập tức giải quyết xong mấy trăm con nhện.
Tô An Lâm nói tiếp:
"Hẳn là hết rồi, dập lửa đi, đi vào kiểm tra một chút."
"Vâng!"
Đám người mang tới một ít lá cây dập lửa.
Đợi đến khi ngọn lửa sắp tắt, Tô An Lâm một tay cầm đuốc, một tay cầm Chấn Thiên Phủ, đi vào bên trong.
"Đi theo."
Triệu Kỳ đi theo Tô An Lâm.
Rất nhanh, Tô An Lâm đi vào bên cạnh mấy thi thể.
Mấy thi thể này đều là bị hun đến chết, ngã xuống đất không nhúc nhích, bên ngoài thân bị hun thành một lớp đen thui.
Tô An Lâm đạp lên một cước, nghe rõ tiếng rốp giòn.
Xâm nhập vào bên trong, từng con nhện lớn ngã xuống mặt đất ngổn ngang, nhìn thấy vậy đám người Triệu Kỳ khẽ nhíu mày.
Số lượng nhện vượt quá sức tưởng tượng của Triệu Kỳ.
Hắn bỗng nhiên hoảng sợ, nếu như vừa nãy những con nhện này đối phó với bọn hắn, e là bọn hắn chết thảm rồi.
Cũng may, chúng đều dồn lại rồi bị tiêu diệt ở đây.