Chương 691: Thi Thể
“Được rồi, hiện tại chúng ta phải phối hợp một chút, thấy thi thể trước mặt rồi chứ?”
Quỷ đạo sĩ chỉ vào thi thể ở trước mặt nói.
“Đây chính là tổ sư gia của ngươi sao?”
Có người ghé đến gần hỏi.
Thi thể đã biến thành thây khô từ lâu rồi.
“Không, đây đương nhiên không phải là tổ sư gia của ta mà là người đuổi theo ông ấy, vị trí đó chính là mắt trận, không biết mọi người có chú ý đến những đường rãnh trên mặt đất hay không?”
Quỷ đạo sĩ chỉ tay vào vân lộ trên mặt đất.
Lúc này mọi người mới chú ý đến, bọn họ đang ở bên trong một trận pháp cực lớn, trên mặt đất còn có từng đường rãnh lộ rõ ràng, nối thẳng đến thi thể ở trước mặt.
Những đường rãnh này thông suốt ở khắp mọi hướng, toàn bộ đều tương thông với nhau.
Quỷ đạo sĩ nói tiếp:
“Việc bây giờ chúng ta cần phải làm là xuất ra ít máu để bôi máu tươi lên toàn bộ đường rãnh trên mặt đất.”
Người của Mai gia cau mày, nói:
“Phiền phức vậy sao, vậy ta đi ra bên ngoài bắt vài người vào đây, không phải là được rồi sao.”
Quỷ đạo sĩ mỉm cười lắc đầu:
“Cũng không phải vậy, tu vi của võ giả bình thường khí huyết cũng không nồng đậm, sức lực yếu kém, không thể nào kích hoạt được đại trận. Nếu muốn kích hoạt, chỉ có máu tươi của người đạt từ Nội khí tầng năm trở lên mới có tác dụng!”
“Yêu cầu phiền phức đến vậy sao.”
Người của đảo Côn Lôn cũng tỏ vẻ nghi ngờ.
Tô Đao lên tiếng hỏi:
“Như vậy à, việc này không nên chậm trễ, vậy bây giờ bọn ta lấy máu.”
“Các vị, chút máu này đối với các vị mà nói thì cũng chẳng là gì cả, sau khi sự việc đã thành rồi, chúng ta nhất định sẽ mở ra đại trận tìm được tổ sư gia của ta.”
Quỷ đạo sĩ ôm quyền nói với mọi người.
Ngay sau đó, hắn ta lấy ra một con dao găm, không chút do dự trực tiếp rạch một đường trên tay mình.
“Xì xì!”
Máu tươi trên tay Quỷ đạo sĩ chảy từng giọt xuống đất.
Những người khác thấy vậy cũng lần lượt rạch một đường trong lòng bàn tay của mình.
“Các vị, nếu muốn mở ra đại trận sớm thì làm phiền mọi người mau chóng một chút, nếu không sẽ không mở được trận pháp, đến lúc đó ta cũng hết cách, chúng ta chỉ có thể rời khỏi đây mà thôi.”
Quỷ đạo sĩ hô lên nói với những người ở đó.
Thấy vậy, số người rạch tay càng lúc càng nhiều.
Không lâu sau đó, bên trong những đường rãnh của trận pháp đã tràn ngập máu tươi.
Số máu bên trong đường rãnh rất nhanh đã hình thành nên một dòng máu chảy hẹp dài tập trung hướng về phía thi thể trước mặt.
Dần dần, ngón tay của thi thể khẽ động đậy, kế tiếp là da mặt, chân cũng bắt đầu run lên nhè nhẹ.
Cùng lúc đó, một lực hút dao động dập dờn bên trong trận pháp tiến ra ngoài.
Lực hút này càng lúc càng lớn, càng lúc càng mạnh, ngay sau đó những người kia liền phản ứng được ngay.
“Không đúng, sao ta lại cảm thấy dường như có thứ gì đó đang hút đi sức mạnh của ta vậy.”
“Sức lực của ta cũng đã yếu đi một chút, chuyện này là thế nào vậy?”
Tô Đao cau mày hỏi.
Tà dược sư cũng vội vàng lấy ra một viên đan được dùng ngay rồi nói:
“Quỷ đạo sĩ, chuyện này là thế nào vậy, trận pháp này sẽ không có gì quái đản đó chứ?”
Vừa nói xong, thi thể trước mặt bỗng nhiên đứng dậy, trong ánh mắt tỏa ra vẻ âm u lạnh lẽo, nhìn thẳng vào mọi người.
Thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người đều giật mình, có gì đó không đúng, có gì đó rất không bình thường.
Ở bên dưới thi thể dần mọc ra một cánh tay
Cánh tay này nhẵn bóng lạ thường, da dẻ mềm yếu.
Ngay sau đó, cuối cùng mọi người đã thấy được, bên dưới thi thể một nam tử trần trụi bò ra ngoài, tóc dài bay phấp phới, sắc mặt lạnh nhạt đang chăm chú nhìn mọi người.
“Đệ tử Trần Nghĩa, bái kiến lão tổ!”
Quỷ đạo sĩ vô cùng hưng phấn, ngay lập tức quỳ sụp xuống.
“Người này thật sự là lão tổ của ngươi sao Quỷ đạo sĩ, tại sao sức mạnh của bọn ta vẫn luôn bị hấp thụ mà ngươi lại chẳng hề gì?”
Tô Đao cảm thấy có điều gì đó không bình thường.
Cái loại cảm giác mà sức mạnh cứ dần dần tiêu hao vô cùng bất ổn.
Nhưng Quỷ đạo sĩ lại không hề trả lời, mà nhanh chóng chạy tới chỗ lão tổ của hắn ta.
Lão tổ của hắn ta nhìn mọi người, cũng nhìn đến Trần Nghĩa đang chạy đến quỳ xuống trước mặt mình, lúc này mới lên tiếng:
“Chờ đợi một ngàn năm, cuối cùng độc tố trên người ta cũng đã hết rồi, Trần Nghĩa, ngươi làm rất tốt, bảo nhiều người như thế này đến đây cho ta hấp thu dưỡng chất, lúc này mới có thể giúp ta sống lại.”
Trần Nghĩa kích động cởi áo bào ra, hào hứng nói:
“Lão tổ, đây là việc ta nên làm.”
“Ta sẽ không bạc đãi ngươi, ta sẽ dạy ngươi bí pháp trường sinh!”
“Tạ lão tổ!”
Trần Nghĩa hào hứng đáp lại.
“Trần Nghĩa là tên thật của ngươi sao, ngươi lừa gạt bọn ta? Mục đích của ngươi chính là muốn lão tổ của ngươi sống lại?”