Chương 956: Đương Nhiên Là Tiện

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 956: Đương Nhiên Là Tiện

Tô An Lâm rất muốn bổ một đao xuống. Nhưng mọi chuyện bây giờ còn chưa được làm rõ, hắn quyết định tìm hiểu trước rồi tính sau. Hắn nhìn về phía Từ Băng Sương, nàng khẽ gật đầu, hiển nhiên hai người đều có suy nghĩ giống nhau.

"Đại gia, đây là đâu vậy?"

Từ Băng Sương nở nụ cười bình dị gần gũi hỏi.

"Nơi này là Cổ Đạo thôn, các ngươi tới đây mà còn không biết sao?"

Lão già lắc lắc cái rổ, vẩy hết bùn đất trên đó xuống:

"Hơn nữa, các ngươi là môn phái nào, sao lại tới đây? Chỗ này vô cùng hoang vắng, cũng không có dược liệu gì tốt cả, đến đây làm gì?"

"Chúng ta là..."

Từ Băng Sương còn chưa nói xong, lão già đã trừng mắt:

"Ta biết rồi, các ngươi đến để điều tra chuyện cả nhà lão Lưu chết thảm đúng không?"

"Haiz, cả nhà tám người lại chết hết như vậy..."

Tô An Lâm nói:

"Đúng đúng, chúng ta là người của Thanh Điền phái, tông môn phái chúng ta đến tra án."

Nơi này là địa phận do Thanh Điền phái quản lý, bình thường xảy ra chuyện gì, Thanh Điền phái đều sẽ phái người đến điều tra, đương nhiên đa số chỉ là đến cho có thôi. Dù sao mạng sống của người bình thường không đáng giá, nếu không gây ra ảnh hưởng gì quá lớn, môn phái sẽ không mấy quan tâm, chủ yếu là giao cho thôn trưởng làm.

Lần này họ lại tới đây, khiến lão già vô cùng sợ hãi:

"Hoá ra là đệ tử Thanh Điền phái, các ngươi tới thì tốt, tới thì tốt, nhà lão Lưu có thể được rửa sạch oan ức rồi. Các ngươi nhất định phải tra ra hung thủ."

"Ngươi nói chi tiết cho ta đã xảy ra chuyện gì?"

Tô An Lâm cảm thấy đây là một cơ hội, hắn đoán họ đã đi vào một không gian thần bí giống như quỷ vực. Không gian này dẫn họ đến thời điểm trước khi ngôi làng bị hủy diệt.

"Là ai tạo ra không gian này?"

Bây giờ Tô An Lâm cảm thấy thế giới này càng ngày càng ly kỳ.

Lão già bắt đầu kể lại.

"Haiz, mười hai ngày trước, một nhà tám người của lão Lưu vẫn còn yên ổn, chỗ chúng ta chủ yếu kiếm sống bằng việc đi săn, trồng trọt và bắt cá."

"Tuy hơi nghèo, cũng không có người nào tập võ, nhưng cuộc sống không đến nỗi khó khăn."

"Có điều hai ngày trước, nghe nói khuê nữ nhà lão Lưu đã nhặt được một thứ không tầm thường ở bên ngoài, sau khi cầm về, khuê nữ liền trốn ở trong phòng, lão Lưu còn nói với ta hình như là một quyển sách!"

Điều này giống với những gì Tô An Lâm đã điều tra trước đó. Tất cả nguyên nhân đều đến từ một quyển sách.

"Mười hai ngày trước, ta câu cá trở về trong đêm, liền phát hiện nhà hắn đã đi nghỉ ngơi, yên tĩnh như có quỷ vậy, nhưng ta lại nghe được vài tiếng."

"Tiếng gì?"

Mã Hướng Đông sợ hãi nuốt nước bọt. Tô An Lâm có chút cạn lời, tên này mà là tu sĩ sao, đúng là nhát gan.

"Tiếng gặm xương cốt!"

Thôn trưởng nói:

"Tóm lại là hôm đó rất kỳ quái, sắc trời tối xuống cực nhanh cứ như có lọ mực đổ xuống vậy, về sau ta cũng đi ngủ sớm."

"Mười ngày sau chúng ta vẫn không thấy người nhà này đi ra ngoài, sau đó còn ngửi được mùi lạ trong nhà, mấy người trẻ tuổi to gan liền vào xem, haiz, lại thấy người cả nhà đó được xếp hàng chỉnh tề, chết rất thảm."

Lão già càng nói càng xúc động, không ngừng rơi nước mắt.

Tô An Lâm gật đầu:

"Có tiện cho chúng ta đi xem một chút không?"

"Đương nhiên là tiện, các ngươi là đệ tử Thanh Điền phái, vốn đến để tra án, mời, mời!"

Lão già đi ở phía trước dẫn đường, Tô An Lâm và Từ Băng Sương đi cùng nhau, nói nhỏ:

"Tiếp theo chúng ta phải xem qua tình hình ở đây, ta nghi ngờ chúng ta đã đi vào một loại không gian thần bí giống quỷ vực."

"Ta chưa bao giờ thấy quỷ vực như vậy."

"Chúng ta đột nhiên tới đây, nhất định không phải ngẫu nhiên, mà là người đứng phía sau muốn chúng ta tới."

"Ý của ngươi là muốn điều tra?"

Tô An Lâm nói:

"Đây vốn là mục đích chúng ta đến đây mà, không phải sao?"

Trần Như Huyên ở bên cạnh hơi kinh ngạc, nàng nhìn khung cảnh xung quanh, lẩm bẩm nói:

"Chỗ này cứ như thật vậy!"

Nàng vừa dứt lời, gió nhẹ thổi tới, mang đến cho nàng cảm giác mát lạnh. Nàng thoải mái nheo mắt lại, cảm thấy nơi này giống như thế ngoại đào nguyên, bởi vậy nàng mới cho rằng nơi này chính là thật.

Sau khi đi theo lão già vào làng, rất nhanh họ đã đến cổng nhà lão Lưu. Ở cổng có rất nhiều ông lão bà lão đang ngồi, còn có mấy đứa trẻ đang chơi đùa.

"Hì hì ha ha, hì hì..."

Đám trẻ vô cùng vui vẻ, có đứa bé còn va vào người Trần Như Huyên.

"Ai da!"

Đứa bé ôm trán, một phụ nhân bên cạnh quát lớn:

"Tiểu Bảo, đi đường nhìn một chút, va chạm tiên nhân sẽ đánh ngươi đấy!"

Người ở đây đều vô cùng kính sợ đám đệ tử môn phái, cũng giống như nông dân gặp đại quan trong thành tới vậy, còn chẳng dám nhìn một cái nào.

Trần Như Huyên không để ý nói:

"Không sao."

"Tỷ tỷ, ngươi đẹp quá."

Đứa bé thấy Trần Như Huyên xinh đẹp thì rụt rè nở nụ cười.