Chương 961: Ý Niệm
“Nó là ai?”
“Là ý niệm quái!”
Tiểu nữ hài vừa mới nói xong, ánh mắt không khỏi nhìn sang bên cạnh.
Tô An Lâm phát hiện ra có cái gì đó ở đây.
Chỉ là họ không thấy mà thôi.
Phát động khí cảm thuật, hắn lập tức chú ý tới bên kia quả thật có một thứ.
Ầm ầm!
Khí kình trên người Tô An Lâm bộc phát, bàn tay giống như cái kìm, một phen bắt tới.
Ngay sau đó, hắn đụng phải một thứ, nhấc lên nhìn thử thì thấy là một con quái vật giống như người lùn.
Thân thể và tay chân của nó vô cùng nhỏ bé nhưng đầu lại rất lớn, trên người chỉ có mấy sợi lông màu vàng thưa thớt, tròn mắt nó mở to, hoảng sợ nhìn Tô An Lâm.
‘Đây là thứ quỷ gì thế, ngay cả thanh máu cũng không hiện ra.’
Tô An Lâm khẽ nhíu mày.
“Chi chi chi chi, chi chi chi...”
Quỷ vật này liều mạng giãy dụa, muốn chạy trốn.
Thế nhưng, dưới bàn tay của Tô An Lâm, nó làm sao có thể chạy trốn?
Cứ như vậy, Tô An Lâm tát bàn tay qua, quỷ vật này bị đánh ra khỏi thực thể, lúc này mới thấy thanh máu.
“Quái vật không rõ danh tính.”
“Thanh máu: 20/20.”
Quái vật rất yếu, không ngờ một bàn tay đã có thể đánh chết, thanh máu về 0.
“Xem ra, ảo giác vừa rồi chính là do quái vật này tạo ra.”
Từ Băng Sương đi tới trước mặt tiểu nữ sinh:
“Ngươi là ai?”
“Hu hu hu... Hu hu hu...”
Nữ hài hoàn toàn không biết phải nói gì, chỉ biết nhìn những người này rồi không ngừng khóc lớn.
Tô An Lâm vuốt cằm, trầm giọng nói:
“Tiền bối, hay là để ta nói vài câu với nữ hài này đi.”
“Được.”
Từ Băng Sương suy nghĩ một lát rồi gật đầu không chút do dự, hiện giờ nàng rất tin tưởng Tô An Lâm, cho là hắn rất có năng lực, chắc là có thể tra ra mọi chuyện.
“Đi theo ta đi.”
Tô An Lâm ôm lấy nữ sinh, nhảy ra ngoài, lập tức đi ra bờ sông.
Đột nhiên bị bay lên khiến nữ sinh sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.
Chờ sau khi đáp xuống đất, đặt mông ngồi trên mặt đất, mãi hồi lâu nàng cũng không thở ra hơi.
“Mẹ, con muốn mẹ.”
Nữ hài hét lên.
Nàng nhìn có vẻ chỉ mới mười một mười hai tuổi, hai tay của Tô An Lâm khoanh trước ngực, vuốt cằm nói:
“Chắc là ngươi là người hiện đại nhỉ? Trên người ngươi có điện thoại di động không?”
Nữ hài mở to mắt, khó tin nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm.
Trong ấn tượng của nàng, nơi này toàn là người cổ đại, sao có thể biết được mấy thứ như điện thoại di động.
Vài ngày trước đó, nàng bất ngờ nhận được quyển sách này, sau đó xuyên không tới đây và trở thành con gái của thành lão Lưu gia.
Rất nhiều lần nàng muốn chạy trốn, muốn tìm đường trở về, nhưng vẫn không thu hoạch được gì, còn bị coi là người mắc bệnh tâm thần.
Cho đến khi con quái vật trong cuốn sách xuất hiện.
Con quái vật đã giết các thôn dân nhưng chỉ giữ lại một mình nàng, giống như coi nàng là nữ vương vậy.
Nàng sợ hãi, nàng không hiểu, cho đến hôm nay khi gặp được nhóm người này.
Con quái vật có ý niệm bảo vệ nàng nên đã ra tay, phát động ảo cảnh đối với đám người Tô An Lâm, ý đồ giết chết tất cả họ, nhưng lại bị phá giải.
“Làm sao ngươi biết... Điện thoại di động! Ngươi cũng là người hiện đại à?”
Ánh mắt nàng dần dần sáng lên như thể nàng đã tìm thấy tri âm!
Nếu người trước mặt thật sự là người hiện đại, vậy hắn có khả năng biết làm thế nào để trở về?
“Ngươi quả nhiên đến từ hiện đại, ngươi nói cho ta biết một số chuyện đi.”
Tô An Lâm thuận miệng nói:
“Ta có thể giúp ngươi, hiện giờ cũng chỉ có ta mới có thể giúp ngươi.”
“Vậy ngươi có thể giúp ta trở về không?”
Tất nhiên là không.
Nhưng Tô An Lâm vẫn là làm trái lương tâm, hắn gật đầu:
“Đương nhiên là có thể.”
“Được, ta nói, ta nói!”
Nữ hài nhanh chóng nói một lượt về tình cảnh của mình, cuối cùng nói:
“Cuốn sách này được gọi là Quái Vật Chi Thư.”
“Là do ta lấy được ở trong một mộ cổ, thế giới của chúng ta cũng xuất hiện rất nhiều vấn đề, có quái vật ẩn hiện...”
Nữ hài nói rất nhiều chuyện, Tô An Lâm dần dần hiểu rõ.
Nữ hài lấy được cuốn sách này và vô tình đến đây.
“Đưa sách cho ta.”
Tô An Lâm đưa tay ra.
Nữ hài đưa qua:
“Ngươi có biết chữ không?”
“Vì vậy, chỉ vì ngươi không biết chữ nên mới không biết làm thế nào để trở về?”
Tô An Lâm hỏi.
Nữ hài gật đầu:
“Ta mới học tiểu học, hơn nữa còn thường xuyên trốn học nên không rành chữ lắm.”
“Thì ra ngươi là tiểu nữ lưu manh.”
Tô An Lâm ghét bỏ nói.
Nữ hài trừng mắt:
“Không hề nha, chỉ là, chỉ là điều kiện gia đình ta không tốt lắm, không thể đi học nổi...”
Tô An Lâm đánh giá, thế giới của nữ hài kia không có giáo dục bắt buộc.
“Thôi đi, ta cho ngươi xem một chút.”
Một canh giờ sau, Tô An Lâm hiểu được.
Quyển sách này quả thật có thể mở ra một lối đi tới không gian khác.
Có thể triệu hồi quái vật ra.