Chương 963: Nam Tử
“Ôi, còn lại 100 điểm thuộc tính, chi phí này có hơi lớn quá.”
Tô An Lâm chậc chậc miệng, quan trọng là vẫn còn Huyền Nguyên Luyện Dược Thuật chỉ là tiểu thành.
Sở dĩ hắn không thăng cấp cái này từ sớm là bởi vì môn thuật pháp này dùng để luyện dược, tăng lên cũng không có tác dụng gì cho sức chiến đấu của hắn.
Mặt khác, là bởi vì khí cảm thuật thật sự cần điểm thuộc tính quá nhiều.
Còn nhiều hơn cả Hàn Minh Công, vì thế, vừa rồi hắn mới dứt khoát dồn điểm cho Hàn Minh Công trước.
Theo Hàn Minh Công và Khống Khí Tù Lung Thuật đều đạt tới cấp đại sư, Tô An Lâm cảm giác thực lực nội khí của mình cũng được tăng lên dồi dào.
Lực khống chế của hắn đối với Khống Khí Thuật cũng càng lúc càng mạnh.
Khoảng cách tối đa có thể khống chế là hơn một trăm thước.
Ở chiến lực hiện tại, khoảng cách này đã mạnh lắm rồi, hắn dám nói, nếu lại gặp được kiểu người như Tiêu Thập Vương Đạo, đừng nói đến bản thân có sức đánh một trận, thậm chí có thể thẳng tay giết chết hắn.
Còn về Hàn Minh Công, Tô An Lâm chỉ cảm thấy trong đan điền có một cỗ hàn khí như băng tuyền.
Rõ ràng cảm thấy rất lạnh, nhưng bản thân lại không có bất kỳ cảm giác nào.
Ka ka ka!
Tô An Lâm duỗi tay ra, một cỗ hàn ý lấy hắn làm trung tâm, nhanh chóng tản ra.
Tất cả hoa cỏ cây cối xung quanh thế mà đều bị đóng băng.
“Ta cũng sẽ thể hiện cho Cầm Tiên Tử thấy, nếu nàng thấy ta lợi hại như vậy, nhất định sẽ khiếp sợ đến nỗi cằm cũng muốn rơi xuống thôi?”
“Nhưng ta lấy chiêu thức này làm đòn sát thủ cũng không tệ.”
Tô An Lâm nhếch miệng cười, sau đó, hắn cảm ứng được phía trước có một con chim đầu người.
Thân hình khẽ động, giết tới.
Chim đầu người này rõ ràng là bị người nào đó truy sát, thanh máu chỉ còn lại khoảng 200.
Nó vừa chạy trốn vừa hoảng sợ nhìn về phía sau.
Không thấy người truy sát nó, cuối cùng đã bỏ đi rồi sao.
Nhưng bỗng nhiên, tròng mắt khổng lồ của nó trừng lớn, thế mà lại thấy người.
Nhưng hình như không phải hai người đã truy sát nó trước đó.
Người mỏ chim hừ lạnh, quyết định giải quyết người này trước rồi nói sau.
“Két!”
Người mỏ chim quay đầu, động tác nhanh chóng giết về phía Tô An Lâm.
“Chỉ chờ ngươi.”
Tô An Lâm thấy người mỏ chim thế mà lại chủ động nghênh đón, lập tức cực kỳ vui mừng.
Hắn lập tức ngừng lại, quét Khống Khí thuật qua, người mỏ chim ngã xuống đất, thanh máu về 0.
Đến chết nó cũng không biết mình chết như thế nào.
Ngay lúc hắn giết chết quái mỏ chim, cách đó mấy dặm có hai bóng dáng xuyên qua rừng rậm.
Đó là một nam một nữ.
Nam nhân mang theo một thanh đại đao, dáng vẻ khá tuấn tú, thân hình thẳng tắp.
Nữ nhân cầm một thanh trường kiếm trong tay, mặc một bộ trường y màu trắng, xinh đẹp như tranh vẽ, đi theo sát đằng sau nam tử.
Xem ra quan hệ giữa hai người này cực kỳ tốt, bỗng nhiên, nam tử chú ý tới một chỗ bị đóng băng, vội vàng ngừng lại.
“Tại sao chỗ này lại bị đóng băng.”
“Hay là có quái vật nào khác?”
Ánh mắt nữ tử khẽ ngạc nhiên, bước chân không khỏi tới gần nam tử.
“Nơi này không có ai, có lẽ là do những người khác để lại, chúng ta rời đi trước rồi nói sau.”
“Ừm, khí tức của quái đầu chim ở phía trước, a, có mùi máu tươi.”
Nữ tử khó tin, tiếp tục đi về phía trước.
Chẳng mấy chốc đã đi tới phía Tô An Lâm.
“Huynh đài, là ngươi giết con quái đầu chim này à?”
Nam tử ôm quyền về phía Tô An Lâm.
Nữ tử nhíu mày nói:
“Ai bảo ngươi giết?”
Tô An Lâm không vui nhìn nữ nhân, nữ nhân này nói chuyện thật đúng là không khách khí.
Nhưng nhìn trang phục của họ đều là phái Thanh Điền.
Gần đây hắn đổi y phục, vì vậy họ không nhìn ra.
“Ta muốn giết thì giết thôi, làm sao, còn cần được các ngươi cho phép à.”
Tô An Lâm lắc đầu, không định nhiều lời mà định cứ thế rời đi.
“Chờ đã, ngươi nói rõ ràng đi.”
Nữ nhân bỗng nhiên lại đây, Tô An Lâm nhẹ nhàng gây chấn động, nữ tử ‘bạch bạch bạch’ lui về phía sau, sắc mặt trắng bệch.
Nam tử vội vàng đỡ lấy, ôm quyền hướng về phía Tô An Lâm:
“Huynh đài, hiểu lầm rồi, chúng ta là người của phái Thanh Điền.”
“Ta cũng vậy, có chuyện gì sao?”
Tô An Lâm rất ghét thái độ của nữ tử này.
“Là thế này, quái đầu chim này có lai lịch!”
…
…
Vốn dĩ Tô An Lâm định dứt khoát rời đi.
Hắn không muốn dông dài nhiều với nữ tử ngang ngược kiêu ngạo này.
Nhưng khi nam tử nói chuyện, bước chân của hắn dừng lại.
“Có lai lịch? Ngươi nói thử xem.”
Tô An Lâm hứng thú, ánh mắt nhìn nam tử và nói.
“Tất cả chúng ta đều là đồng môn, có lẽ có thể hợp tác.”
Nam tử vội vàng chắp tay ôm quyền.
Vừa rồi Tô An Lâm thể hiện thực lực, làm cho nam tử cảm thán, cảm thấy có thể hợp tác.
Nữ tử vuốt tóc, tóc xen vào kẽ các ngón tay, biểu cảm hơi áy náy:
“Ta xin lỗi chuyện vừa rồi.”