Chương 995: Chết Đi Cho Ông
“Xuất hiện rồi, cương thi xuất hiện rồi!”
“Bụp...”
“Bụp...”
Ngay sau đó, trên mặt đất lần lượt xuất hiện những cánh tay, những xác chết thối rữa bò ra khỏi mặt đất.
“Cương thi”
“Thanh máu: 300/300.”
“Thanh máu: 290/290.”
Nhìn thấy thanh máu, Tô An Lâm nhướng mày.
Nếu như là ở bên ngoài, với thực lực của nhóm người bọn họ thì đối phó với đám cương thi này không phải là vấn đề.
Thậm chí có thể nói chẳng cần phải động tay, chỉ liếc mắt một cái thôi đã có thể giải quyết đám cương thi này rồi.
Nhưng vấn đề là, bây giờ đang ở bên trong Tháp Cương Thi, thực lực của bọn họ đều chỉ là Đoán Thể cảnh mà thôi, thế này biết đánh kiểu gì?
Những người khác cũng nhận ra điều này, nhưng trong khi chạy, một số người vẫn lấy đao ra chém giết.
“Đi, nhanh lên!”
Trương Á đi phía trước, một đao chém xuống đầu một con cương thi.
Dù sao cũng là cao thủ có tu vi cảnh giới Khí Cảm, mặc dù tu vi bị áp chế nhưng vũ khí và kỹ xảo thì vẫn rất lợi hại, bởi vậy khi đại đao gọt sắt như bùn chém ra, đầu cương thi dễ dàng bị chém xuống.
Tô An Lâm cầm rìu Chấn Thiên trong tay, nhắm vào cương thi vừa bò ra khỏi hố, hung hăng bổ xuống, trực tiếp chẻ nó làm đôi.
Mấy người dân làng trông có vẻ hiền lành chất phác, không ngờ đều có chút bản lĩnh.
Sáu thôn dân vội vàng lấy ra một cái chai, ném về phía cương thi phía trước, bên trong đó là máu đỏ.
Cương thi ngửi thấy mùi máu, đồng loạt nằm rạp xuống đất gặm nhấm.
“Nhanh đi theo chúng ta.”
Các thôn dân dẫn đầu chạy trước, Tô An Lâm rất ngạc nhiên khi chứng kiến cảnh này, còn có cách ấy nữa hả.
Tuy nhiên, số lượng cương thi xung quanh ngày càng tăng, điều này làm cho tất cả mọi người vô cùng lo lắng, cứ đà này thì biết phải làm sao?
“Mau tránh ra, để ta.”
Cầm Tiên Tử một mình xông lên trước, vươn tay phóng ra một luồng hàn ý từ trong tay áo.
“Rắc rắc rắc...”
Mấy chục con cương thi vây ở phía trước chỉ chốc lát đã bị đóng băng.
“Thế này...”
Tô An Lâm khiếp sợ:
“Ở chỗ này mà ngươi cũng có thể dùng Hàn Minh Công sao?”
Phải biết rằng, bây giờ tất cả mọi người chỉ là Đoán Thể cảnh, hắn vừa mới thử rồi, công pháp cấp cao căn bản không thể nào sử dụng được, cho nên hắn cho rằng Cầm Tiên Tử cũng giống hắn.
“Chúng ta không giống nhau.”
Cầm Tiên Tử liếc Tô An Lâm một cái.
Tuy nhiên, Tô An Lâm cũng chú ý thấy, vừa mới dùng chiêu này xong, khuôn mặt vốn hồng nhuận của Cầm Tiên Tử đã tái nhợt đi thấy rõ.
Hắn lặng lẽ đi qua, khẽ cau mày:
“Tổn hại quá lớn, nếu không phải tình huống cực kỳ khẩn cấp thì đừng sử dụng. Chỉ hai mươi con cương thi phía trước thôi, chúng ta nhiều người như vậy, vẫn có thể giải quyết được.”
Cầm Tiên Tử ấm áp trong lòng, nhưng vẫn quật cường lắc đầu:
“Không sao, chút xíu thế này ta vẫn có thể chịu đựng được.”
“Ngươi đó, lại còn ngoan cố nữa! Y như con lừa vậy!”
“Ngươi...”
Cầm Tiên Tử cả giận, thế mà tên này lại mắng nàng là con lừa?
Dám sỉ nhục nàng như thế, e là tiểu tử này không biết chữ chết viết như thế nào đúng không?
Nàng đang định mắng mấy câu cho hả giận thì lại phát hiện Tô An Lâm đã chủ động đi tới chắn phía trước nàng.
Mặc dù không nói gì, nhưng Cầm Tiên Tử cũng nhìn ra dụng ý của Tô An Lâm, hắn muốn thay nàng giải quyết cương thi chắn đường.
“Chết đi cho ông!”
“Phụp phụp phụp...”
Tô An Lâm đi trước, giải quyết ba con cương thi.
Chẳng bao lâu sau, mọi người đã thấy được ngôi làng.
Nhưng đằng sau đã có hàng trăm con cương thi đi theo, Tô An Lâm nhìn mà tê cả da đầu, thậm chí trong không khí cũng tràn ngập mùi thối rữa của đám cương thi.
“Chú à ta nói chứ, chỗ các ngươi nhiều cương thi như vậy, bình thường sống như thế nào vậy?”
Tô An Lâm vừa chạy vừa không nhịn được hỏi.
Người thôn dân đang chạy mặc dù đã hơn sáu mươi tuổi, nhưng trông tinh thần vẫn rất tốt, quay đầu đáp:
“Nói ra thì dài lắm, trước nay đám cương thi này chỉ quanh quẩn ở vùng bên ngoài thôn thôi, chỉ cần chúng ta trốn vào trong thôn là không có chuyện gì. Trừ khi...”
“Trừ khi làm sao?”
Tô An Lâm nhìn ra thôn dân này có điều chưa nói hết.
“Trừ khi phi cương xuất hiện!”
Người thôn dân ngưng trọng nói:
“Những cương thi bên ngoài này chưa là gì cả, bình thường các ngươi không xuất hiện thì đám cương thi này cũng sẽ không xuất hiện, chúng ta bình an vô sự!”
“Nhưng đám phi cương lại đều xuất hiện vào ban đêm, rất nhiều phụ nữ trong thôn làng chúng ta đã bị bắt đi.”
Tô An Lâm:
“Các ngươi chưa từng nghĩ tới việc rời khỏi nơi này sao?”
“Ha... làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.”
Người thôn dân lắc đầu bất lực:
“Tất cả chúng ta đều là những người bị nguyền rủa, chúng ta không đi được.”
“Bị nguyền rủa...”
“Đúng vậy, chúng ta chỉ còn cách bảo vệ tốt cho phụ nữ trong thôn thôi!”
Sau khi tiến vào thôn, quả thực đám cương thi kia đã không đuổi theo nữa, thi vân trên bầu trời cũng dần tản đi.