Chương 997: Mùi Máu Tươi Của Tu Sĩ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 997: Mùi Máu Tươi Của Tu Sĩ

Nói chuyện với trưởng thôn thêm một lúc thì trời đã dần tối.

Họ dẫn nhóm Tô An Lâm đến một căn hầm ngầm, nơi này chính là nơi ẩn náu.

Nhưng không đảm bảo sẽ hữu ích, nếu như bị phi cương phát hiện, chỉ còn cách trốn ra ở đầu kia của căn hầm.

Ở đầu bên kia tiếp nối với phía khác của ngôi làng, cũng là nơi gần với Tháp Cương Thi.

“Người ngoại lai tiến vào thôn chúng ta thường sống ở đây, mặc dù hơi bẩn một chút, nhưng tính an toàn được đảm bảo tuyệt đối!”

Trưởng thôn gật đầu với mọi người:

“Trời đã tối, ta về trước đây.”

Chẳng bao lâu sau màn đêm buông xuống, tất cả dân làng đều đóng chặt cửa.

Trương Á kiểm tra lại cửa hầm một lần nữa, quay đầu nói:

“Hy vọng sẽ không có chuyện gì, chỉ cần ngày mai trời sáng là chúng ta có thể rời đi.”

“Ừ, nói cũng đúng, nhưng mà...”

Tô An Lâm đi đến cửa bảo:

“Bây giờ không cần đóng cửa đâu, chúng ta quan sát bên ngoài. Ngoài ra, để lại một số người ở phía sau canh gác, phòng ngừa cương thi xuất hiện ở phía sau.”

“An Lâm huynh nói đúng, mặc dù nơi này có hai lối ra vào, nhưng ai biết đám cương thi kia có chặn phía sau hay không? Nếu như bị chặn thật thì chúng ta sẽ bị diệt hết cả đoàn.”

“Tự dưng ta có cảm giác nơi này hơi âm u khủng bố.”

“Ta cũng vậy, cảm giác kỳ quái này khiến người ta thật khó chịu.”

Lận Dương nói:

“Tốt nhất tối nay không nên ngủ, chúng ta gác đêm bên ngoài. Thế này đi, người của Ngũ Hành phái ở phía sau, Thanh Điền phái chúng ta ở phía trước, mọi người thấy thế nào?”

“Được.”

Người của Ngũ Hành phái gật đầu.

Mọi người phân chia công việc rõ ràng, người của Ngũ Hành phái nhanh chóng đi về phía lối ra ở đằng sau.

Tô An Lâm chủ động xung phong tuần tra bên ngoài.

Hắn có thể nhìn thấy thanh máu, trong trường hợp không ai có thể cảm nhận được thì lợi thế của hắn là rất lớn, có thể nhìn thấy rõ một số tình huống.

“Ta đi với ngươi.”

Lúc này Cầm Tiên Tử mới lên tiếng.

“Cầm Tiên Tử, ngươi đừng ra ngoài thì hơn, vừa rồi trưởng thôn đã nói nữ nhân ở bên ngoài rất dễ hấp dẫn cương thi tới.”

Tô An Lâm suy nghĩ một chút, khuyên can Cầm Tiên Tử.

Cầm Tiên Tử nhíu mày:

“Thế thôi vậy, nếu có chuyện gì thì nhanh chóng bẩm báo.”

Tô An Lâm biết Cầm Tiên Tử làm vậy là vì quan tâm đến hắn.

“Yên tâm đi.”

Tô An Lâm gật đầu, quay lưng nhảy ra ngoài, trên con đường tối tăm chỉ có bóng dáng của một mình hắn.

Nơi trưởng thôn sắp xếp cho bọn họ là vùng ngoại ô của thôn làng, kỳ thực còn cách xa thôn một khoảng.

Điều này cũng không trách được, mặc dù nói người ta hiếu khách, nhưng họ có rất nhiều người, rất dễ thu hút cương thi tới. Dân làng cũng sợ mà, lỡ như cương thi bị thu hút tới thì sẽ chết người đó.

Ở vùng ngoại ô này có một cánh đồng lúa lớn, thi thoảng lác đác một vài cây đại thụ.

Tô An Lâm ẩn thân trên một cái cây, nhìn về phía Tháp Cương Thi ở phía xa.

Tháp Cương Thi cao chót vót toát lên khí tức âm lãnh, hắn nhìn xung quanh, không phát hiện thấy điều gì kỳ lạ.

Nhưng đúng lúc này, bên phía Tháp Cương Thi có một thanh máu khổng lồ lóe lên...

... ...

... ...

Tại tầng mười tám dưới lòng đất, bên trong Tháp Cương Thi.

Trên một bãi đất trống rộng rãi có bảy cỗ quan tài khổng lồ được sắp xếp thành một vòng tròn lớn.

Trong mỗi chiếc quan tài có một xác chết khô nằm đó, mà phía trên trần nhà của mỗi cái quan tài đều treo một xác phụ nữ, những giọt máu của họ nhỏ xuống quan tài, cung cấp chất dinh dưỡng cho cương thi bên trong.

“Rào rào...”

Đột nhiên, trong khoảng đất trống có một người đàn ông mặc bộ đồ màu đen, giống như một con dơi nhảy từ trên trời xuống.

“Ta lại ngửi thấy mùi máu tươi của tu sĩ, ngôi làng cổ của chúng ta lại có người ngoài đến, hơn nữa trong số đó còn có phụ nữ! Khà khà, tuổi thọ của ta lại có thể kéo dài rồi...”

“Đứng dậy nào nô bộc của ta, đã đến lúc đi săn đám người ngoại lai đó rồi.”

Hắn vừa dứt lời, bảy cỗ quan tài ầm ầm rung động.

Trong bảy quan tài này chính là bảy đại hộ pháp của ma cà rồng!

Rầm rầm rầm...

Từng thi thể đứng thẳng lên.

Những thi thể này có thân thể cường hãn, nhìn từ xa thấy rất nhiều mạch máu màu đen ở lớp da, làn da phủ đầy nếp nhăn, toàn thân chảy xuôi một màu sắt thép.

Ầm!

Từng cỗ cương thi nhảy ra từ trong quan tài, dùng sức nện trên mặt đất, phát ra âm thanh điếc tai nhức óc.

Bảy cỗ cương thi đứng thẳng tắp trước người Dracula, không nhúc nhích.

Dracula rất hài lòng, phun ra một luồng sương đen trên mặt bảy tên cương thi.

“Xì xì xì...”

Sương mù đen phiêu dạt trong phòng giống như sóng biển vỗ bờ, toàn bộ căn phòng bị sương mù đen thôn phệ.

Ngay lập tức, từng cỗ thi thể mở hai mắt ra, nhe răng trợn mắt, lộ ra khuôn mặt dữ tợn.

“Tốt, tới lúc rồi, đi đi, bắt người về cho ta.”

Dracula ngửa mặt lên trời cười to, một lần nữa hấp thu sương mù đen trong phòng vào bụng.