Chương 107: Chương 107

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 1,713 lượt đọc

Chương 107: Chương 107

Quạt quay tay này là đồ mà Hoàng thị nghe được từ trong miệng con dâu, cũng biết là con trai thứ ba trong lòng ngứa ngáy muốn một chiếc, còn biết một tháng hắn chạy đến cửa hàng nhà Viên thợ mộc những ba lần là vì món đồ này. Mặc kệ lão tam nhớ thương trông ngóng như thế nào, Hoàng thị không cảm thấy Trình Gia Vượng thật sự sẽ làm ra được nó, nàng nghe xong cảm giác có chút khoa trương.

Muốn dùng quạt quay tay thì phải quay từ từ rồi quạt sẽ chuyển động quay nhanh hơn ... Làm sao có thể?.

Nó giống như cái quạt, nhưng ngươi chỉ dùng một chút sức là nó có thể cho hai ngươi ba cơn gió? Tại sao lại được như vậy?.

Hoàng thị cảm thấy con của mình hắn có suy nghĩ rất kỳ lạ, nàng chỉ lắc đầu ở trong lòng chứ không có dội gáo nước lạnh ra ngoài. Nghĩ tới hai đứa con trai út không phải là đầu đất, nếu thật sự có thể làm ra được là tốt nhất, mà làm chưa ra bọn hắn có biết dừng tay lại hay không đây?.

Giày vò lăn lộn gần một tháng trời, Hoàng thị cảm thấy đến lúc lão tam nên dừng lại rồi, kết quả là bắt gặp người đầy hưng phấn từ cửa hàng Viên thợ mộc trở về, nói quạt quay tay đã chế tạo thành công rồi!.

Đừng nói là Hoàng thị, ngay cả Hà Kiều Hạnh cũng rất ngạc nhiên, không ngờ tới nàng nói mấy câu như vậy mà lão tứ có thể vượt qua nhiều khó khăn làm thành công chiếc quạt, nàng tạm dừng việc trong tay xuống, hỏi Trình Gia Hưng đã dùng thử qua chưa? Có ổn hay không?.

"Bây giờ mới làm một cái nhỏ, ta đã cầm nó trên tay, khuấy lấy thì thấy nó quay chuyển rất nhanh".

"Vậy chàng nói với tứ đệ sao rồi? Chúng ta muốn hai chiếc, một cái để trong cửa hàng, một cái thì đưa về quê ".

Hoàng thị nói không cần đưa về quê đâu.

Lão già kia không có mấy thời gian ở nhà, mà dù hắn có ở nhà thì ai sẽ quạt cho hắn đây?,"Lão tứ nhà ở trên trấn, con cùng lão đại ở trong huyện, ở quê bây giờ cũng chỉ có nhà lão nhị, nhà lão nhị hai người, thêm cả cha con nữa là tổng cộng mới ba người, dùng quạt hương bồ là được rồi, không cần phải cái quạt quay tay kia đâu. Cái quạt kia của các con, nếu muốn bán thì gia đình bình thường sẽ không mua, chỉ có những gia đình giàu có với các tửu lâu, quán trà, rạp hát là sẽ mua để dùng đến".

Hà Kiều Hạnh nói cha có dùng hay không là một chuyện, nhà mình suy nghĩ làm ra được đồ vật, đưa một chiếc trở về không có gì sai cả.

Trình Gia Hưng nghe vậy gật đầu: "Khẳng định là sẽ đưa đến, nhưng đồ không có nhanh như vậy, lão tứ nói hắn cần phải sửa chữa lại, cụ thể phải dùng gỗ gì phải suy nghĩ cho chắc cái đã. Hai ngày nữa con sẽ đi một chuyến đến cửa hàng mộc, đưa cho lão tứ chút tiền".

Hoàng thị không hiểu.

Trình Gia Hưng nói: "Gia Vượng cảm thấy làm được chiếc quạt này con và Hạnh Nhi có hơn một nửa công lao, hắn nói chờ bán quạt kiếm được tiền sẽ chia cho con một nửa. Con làm ca ca chỉ cung cấp cho hắn một chút ý tưởng, nói cho cùng thì vẫn do lão tứ vượt qua bao khó khăn mới nghiên cứu là ra nó, chúng con không có giúp được nhiều, nếu cứ thế thu tiền thì thật xấu hổ? Hắn lại nhất định phải chia cho con, con nghĩ đến mình nên ra một chút tiền vốn, coi như là trực tiếp góp nhóm làm ăn, và cũng giảm bớt gánh nặng cho lão tứ nữa. Trên tay hắn cũng không có nhiều tiền bạc như vậy, năm đầu thành thân đã tiêu tốn không ít rồi, bây giờ đệ muội lại mang thai, tiền trong tay cũng chỉ đủ sinh hoạt, nếu muốn thuê thợ mộc làm một số bộ phận phụ tùng thì sợ không có dư giả".

"Chuyện làm ăn nương không thể nghĩ được như Hạnh Nhi và con, nhưng có thể nghĩ đến chuyện này. Nếu bây giờ không kiếm được đủ tiền vốn thêm cả tiền lời thì sau này cũng đừng nghĩ nữa. Bán bản vẽ không được, người cùng nghề sẽ không cần bản vẽ, họ chỉ cần mua một chiếc về nhà rồi mở nó ra liền biết phải làm thế nào".

Không cần nói trên đời này có rất nhiều người bắt chước làm theo trong cuộc sống, chỉ đơn giản nói về nhà bọn họ làm buôn bán đồ ăn mà thôi, mỗi lần bán ra món mới là sẽ có người cố gắng học làm chạy theo xu thế... Mà công thức nấu ăn không phải dễ sao chép như vậy, còn chiếc quạt quay tay thì rất đơn giản, chỉ cần mua về tháo nó ra ngoài là liền hiểu rõ ràng, nhiều nhất là một tháng sau hàng bắt chước sẽ mọc bán ra triền miền.

Hà Kiều Hạnh nghĩ nghĩ rồi nói: "Nếu đã muốn cùng lão tứ góp nhóm thì chúng ta phải ra thêm chút sức, Trình Gia Hưng chàng hãy tính toán một chút, huyện chúng ta bao gồm cả các trấn xung quanh khả năng sẽ có bao nhiêu ngươi mua được món đồ này. Vì là đồ vật chúng ta làm phát minh ra trước nên số tiền kia chúng ta nhất định phải kiếm. Còn về phần hàng nhái sau này, cũng phải vất vả một chút, để bọn họ đi bán ở địa phương khác đi".

"Vậy thì tạm thời ta dừng bán thịt xiên nguội để đem tâm trí đặt ở chiếc quạt bên kia".

Toàn bộ quá trình Đông Tử không có chen miệng vào, chờ tỷ tỷ với tỷ phu thương lượng xong mới hỏi chiếc quạt quay tay trông như thế nào? Trình Gia Hưng liền miêu tả một chút cho hắn biết, nói qua vài ngày nữa là có thể nhìn thấy, giờ đã có bản vẽ rồi, rất nhanh sẽ làm ra được thứ này.

"Chờ có hàng, tỷ phu có thể bán cho đệ chiếc với giá rẻ hơn một chút được không? Nhà Hà gia chúng ta có nhiều người lắm, có thể tuỳ tiện tìm một người dùng sức, có một chiếc dùng thì tốt rồi".

"Được rồi, ta sẽ nói với lão tứ, tính tiền vốn cho đệ".

Đông Tử cười tươi như nở hoa, nói rằng quạt quay tay đã làm ra được rồi, không biết sau này có thể làm ra nhiều mặt hàng khác thuận tiện cho cuộc sống hay không, mà nghề thợ mộc cũng rất có tiền đồ đấy chứ.

Khi trời lạnh thì luôn có người cảm thấy trời nóng tốt hơn, cho dù là nắng nóng cũng không bao giờ chết người, nhưng đông lạnh mà không có áo bông mặc chống lạnh thì rất có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng chân chính rơi vào những ngày tháng mùa này, mặt trời lên cao nắng chiếu chói chang, bọn họ lại cản thấy trời nóng cũng không quá tốt.

Ở đậy độ ẩm cực cao, mùa đông thì lạnh ẩm ướt, mùa hè lại oi bức. Trời nắng nóng oi bức khiến cho con người ta dễ bực mình khó chịu, gần đây thường xuyên có người chỉ vì một số chuyện nhỏ mà dẫn đến cãi nhau, hỏa khí tích tụ trong người không tiêu tán. Hà Kiều Hạnh không dám coi thường mùa hè, nàng sợ mệt mỏi, sợ người nhà nóng phát hoả nên mỗi ngày đều nấu canh giải nhiệt mùa hè, nếu không có thời gian rảnh thì pha cây kim ngân làm trà uống. Rồi lại sợ ra mồ hôi nhiều sẽ làm cơ thể suy nhược nên cứ cách vài ngày lại nấu canh dược thiện.

Nhìn nàng nấu canh, Lưu Tảo Hoa lại nhớ tới lúc trước mình keo kiệt tiết kiệm ăn uống khiến cho chồng bị đói thiếu chất ngất ngã xuống đầu bờ ruộng... Nghĩ đến hiện tại buôn bán vất vả, nàng sợ giẫm lên vết xe đổ, nên liền đi theo hầm thịt nấu canh.

Cuộc sống trong huyện trôi qua rất tốt đẹp, không giống như ở nông thôn vào những ngày thời tiết nắng nóng thì cả người đều bị phơi đến cháy đen, nhìn thấy rõ vừa gầy vừa đen.

Người bị phơi nắng cháy đen nhất chính là Thiết Ngưu, hắn tan học xong thường chạy ra ngoài đường chơi đón lấy ánh nắng. Trình Gia Hưng cũng đen hơn mấy tông, nhưng hắn là muốn kiếm tiền bán quạt quay tay nên mới thường xuyên chạy ra ngoài đường để điều tra thị trường chuẩn bị công tác bán quạt. Nhìn hắn mới sáng sớm đã đi ra cửa, chạng vạng tối trở về một thân đầy mồ hôi, Hoàng thị ở bên cạnh bảo người đi tắm rồi than thở mấy câu với hắn: "Lúc trước ở trong thôn bảo ngươi đi xuống ruộng làm việc thì trăn ngàn lần trong lòng ngươi không vui, hoặc có chịu nghe lời đi làm thì chỉ được một chút là chuồn trốn chạy đi. Bây giờ vì kiếm tiền mà ngược lại khổ gì cũng chịu ăn, chỉ có mấy năm mà người đã thay đổi rất lớn rồi".

"Trước kia đó không phải là việc buôn bán kiếm tiền... Không có thì làm sao mà vui với nhiệt tình làm được?".

Hoàng thị cười nhạo hắn, nói nguyên nhân là sau khi cưới vợ, có vợ có con nên người mới có trách nhiệm hơn.

Trình Gia Hưng chẳng thèm phủ nhận lại.

Điều này chính xác là một mặt.

"Nghe nói học đường ở trong huyện đều đã nghỉ để cho học trò về giúp đỡ ngày mùa thu hoạch bận rộn. Những năm trước, lão tứ lúc này đều trở về thôn phụ giúp thu hoạch, năm nay đừng nói là lão tứ, đại ca cũng không thể quay về... Nương nương nói xem, có phải con nên mang về mấy lượng bạc mời người hỗ trợ giúp cha không?".

"Lương thực trong đất cộng lại chỉ đáng giá bây nhiêu, ngươi còn tốn mấy lượng bạc thuê người thu hoạch nữa, ngươi là đồ ngốc à???".

"Không phải con bỏ ra mấy lượng bạc thuê người thu hoạch, mà sợ cha không có tiền ăn uống rượu thịt, cho nên mới nghĩ đưa cha ít tiền tiêu".

"Vậy thì đừng đưa nhiều quá, cho hai ba là đủ rồi".

Trình Gia Hưng ngó nhìn nương hắn.

Nương hắn nói: "Nếu không có ta nhìn thì lão già kia sẽ vung tay quá trán, ngươi cho bao nhiêu lão ta đều có thể tiêu hết sạch sẽ đấy".

Trình Gia Hưng ngoài miệng đáp ứng hứa rất tốt, cam đoan nói chỉ cho hai ba thôi, quay đầu vẫn là cho thêm một chút, đưa năm lượng lượng bạc trở về, để cha hắn thích ăn cái gì thì đi mua, muốn uống gì liền đánh tới, lương thực trong đất không kịp thu thì đi mời người, đã một bó tuổi rồi đừng làm mệt mỏi chính mình.

Cha hắn không rõ cụ thể trong huyện làm sao lại làm mấy cái này, khi các linh kiện phụ tùng Trình Gia Vượng đặt đã tới đang vội vàng lắp ghép hoàn thiện các phần với nhau thì Trình lão cha gánh một gánh gạo mới tới, cũng cho lão đại và lão tam mỗi đứa một sọt. Hắn thuận tiện cũng muốn đi nhìn cửa hàng của con trai mở xem sao, công việc buôn bán bánh mochi của Trình Ký vẫn diễn ra như thường lệ, ngay cả khi thời tiết nóng nực các hộ gia đình lớn ở trong huyện bao gồm cả rạp hát, quán trà đều tới mua thường xuyên. Bánh đúc thì phù hợp với túi tiền của người dân hơn, chỉ một văn tiền một bát, nếu đi ngang qua thèm ăn thì có thể mua một bát, cho nên khách hàng hai nhà bọn họ đều có, buôn bán vẫn rất tốt.

Lúc đưa gạo mới tới còn nghe lão bà nói đứa con trai thứ tư cũng dần ổn định rồi, hắn cùng lão tam kết nhóm làm quạt quay tay, sắp kiếm được tiền rồi.

Trình Lai Hỉ không biết quạt quay tay là gì, nghe xong lời lão bà nói vẫn không thể tưởng tượng được, mãi cho tới nửa tháng sau, Trình Gia Hưng và Trình Gia Vượng cùng đem quạt đến bán ở Hồng Thạch trấn tiện thể gửi về nhà một cái luôn. Lúc này Trình Lai Hỉ mới biết được rằng, hoá ra trên đời này lại có đồ vật thuận tiện như vậy, nhưng thật đáng tiếc là người trong nhà quá ít nên dùng cái này không tiện bằng quạt hương bồ.

Nghe nói Trình Gia Vượng làm cho hắn một chiếc quạt trông rất kỳ quái, không tốn mấy sức mà có thể quay ra được luồng gió lớn gấp mấy lần quạt hương bồ, vì thế người trong thôn không có việc gì thì đều chạy đến đây xem náo nhiệt.

Bọn hắn vây quanh nhìn xem còn chưa đủ, còn nói muốn quay thử vài lần.

Ngươi hai lần, ta hai lần, đều đem chiếc quạt trở thành món đồ chơi, chơi khá mới mẻ yêu thích.

"Ta làm chậm mà tại sao cánh quạt lại có thể quay nhanh như vậy được nhỉ?".

"Bánh xe lớn xoay chuyển chậm, bánh xe nhỏ xoay chuyển nhanh."

Người trong thôn: "Ngươi nói nhảm nhí gì vậy? Không phải cánh quạt chỉ to hơn tay cầm một chút thôi sao?".

"Ta không nói về bánh xe này, mà là bánh xe được lắp trong quạt."

Các hương thân đều lắc đầu ngao ngán, nhao nhao biểu thị nghe không hiểu, Trình Gia Vượng cũng không đủ tự tin nói ra để cho bọn họ hiểu, chỉ nói không cần làm rõ ràng như vậy, đồ vật dùng tốt là được.

Đại bá của hắn tới chậm một chút, vừa rồi nhìn thấy quạt, sau khi cảm thụ qua về nó thì tràn đầy vui mừng nói: "Không uổng phí cha ngươi lúc trước đưa ngươi đi học thợ mộc, ngươi cũng coi như học có thành tựu. Bốn huynh đệ các ngươi đều có tiền đồ, cha nương ngươi được hưởng phúc rồi."

Khi Trình Lai Tài nói lời này, Trình Gia Quý ở bên cạnh xấu hổ cúi đầu.

Trình Gia Vượng cũng nói rằng tuy đồ này là hắn làm ra được, nhưng không phải người đầu tiên nghĩ ra: "Là có một ngày tam ca đột nhiên chạy đến cửa hành thợ mộc, hỏi ta có thể làm được chiếc quạt này hay không, ý tưởng này là do tam ca đưa ra".

Tất cả mọi người đều nhìn về nhìn phía Trình Gia Hưng, ánh mắt kia chính là đang nhìn người tuổi trẻ tài cao. Trình Gia Hưng cũng không dám giành công, hắn nói: "Là vợ ta, Hạnh Nhi luôn kêu người ở bên trong lò bếp rất nóng, nói dùng quạt hương bồ không được nhiều gió lắm, cho nên nàng mới nghĩ ra được cái này, còn ta chỉ là chân chạy mà thôi".

"Là vợ ngươi?".

"Cái đầu này của vợ ngươi thật sự dùng rất tốt, cái gì nàng cũng có thể nghĩ ra được!".

"Chiếc quạt này này có bán hay không? Bán như thế nào đây?".

Trình Gia Hưng nói bọn hắn vừa kéo về trên trấn bán cho người ta nên tiện thể đưa một cái trở về: "Cái này là năm lượng bạc một chiếc".

"Đắt như vậy????".

"Ngươi chê đắt, nhưng ông chủ trong tửu lâu, quán trà rạp hát lại không chê đắt, các gia đình lớn cũng không chê đắt, bọn hắn còn cầm tiền đến năn nỉ ta bán, chỉ cần có thể lập tức cầm hàng tới thì thêm tiền cũng mua."

Người nghèo không thể hiểu được điều này, đối với bọn hắn, cho dù thứ này có tốt đến đâu đi chăng nữa thì tất cả mọi người sẽ không chịu bỏ ra năm lượng bạc đi mua, tại sao phải tiêu số tiền vào thứ này? Nếu trời nóng quá chịu không nổi thì cầm quạt hương bồ lên quạt vài cái là được.

Huynh đệ Trình gia cũng không trông đợi mọi người hiểu điều này, hai người bọn hoi chỉ biết tất cả hàng đợt này làm ra đều đã bán hết sạch, sau khi trừ tiền vốn, lợi nhuận tiền mặt thu được là hơn hai nghìn lượng. Hai huynh đệ chia ra, một người có thể cầm hơn một ngàn lượng bạc.

Nói thật là nếu chỉ ở trong huyện và các thị trấn xung quanh thì không thể có nhiều nhà tiêu thụ quạt như vậy. Trong này còn có các thương nhân trục lợi, người ta nghĩ tới đây là cơ hội kiếm tiền nên đã mua hàng chuẩn bị kéo đi phủ thành bán, người có tiền ở phủ thành rất nhiều, chuyển đồ đến bên kia bọn họ có thể nâng giá cao hơn để bán.

Còn có những người thợ mộc khác thì cắn răng nghiến lợi mua một chiếc về tháo ra để học kỹ thuật của nó rồi làm lại.

Một cuộc mua bán tốt đẹp thế này mà chỉ có thể kiếm được con số bấy nhiêu đó, nghĩ lại vẫn cảm thấy đau lòng. Cũng may bọn hắn đã sớm đoán trước được nên đợt này đã làm 500 chiếc, huynh đệ một người hơn một nghìn lượng, cũng coi như phát tài rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right