Chương 125: Chương 125
Cho dù là ở phía nam, trong tháng giêng trời vẫn rất lạnh. Vì thế Trình Gia Hưng tiếp tục bán hai loại bánh kia, đó chính là bánh nướng và bánh nướng chà bông nổi tiếng đang được rất nhiều người ở Trường Vinh huyện nhớ thương.
Đặc biệt là bánh nướng chà bông, cuối năm đã mua giữ trữ thì không sao, nhưng có một số chưa kịp mua thì cửa hàng Trình Ký đã đóng cửa, khiến cho bọn họ ăn cái tết này ngày ngày đều nhớ tới, trong huyện có mấy thiếu gia đặc biệt rất thích ăn món bánh này, nghe nói ông chủ đóng cửa về quê ăn tết còn ầm ĩ một trận, thậm chí còn nghĩ để quản gia lặn lộn về nông thôn tìm người nghĩ biện pháp làm cho hắn.
Quản gia biết ông chủ Trình gia có bà vợ không phải là người dễ chọc vào, sợ hắn xúc động tuỳ tiện chạy về quê bị ăn thiệt thòi lớn, cho nên hắn liền đem chuyện này bẩm báo lên lão gia, để lão gia ra mặt trấn áp con trai tham ăn của mình.
Không có đi tìm người, nhưng nhà kia mỗi ngày đều cử tên sai vặt đến trông nhìn cửa hàng Trình Ký, còn nhắc tới sao ra tết rất nhiều ngày rồi mà giờ vẫn không thấy người đi bán, sợ có nhiều tiền quá sao ?.
Từ mấy ngày trước nhắc mãi đến chiều 16 tháng giêng, xe ngựa của Trình gia lắc lư đi vào huyện, người nhà kia đầu tiên nghe người nói liền vội vã chạy đến, còn chưa đi đến cửa hàng đã gặp mặt Trình Gia Hưng người bị Hà Kiều Hạnh đuổi đi ra ngoài.
Hà Kiều Hạnh cùng bà bà Hoàng thị đang dọn dẹp trong cửa hàng, Trình Gia Hưng dẫn con gái đi dạo phố, vừa giết thời gian vừa định ra những nguyên liệu nấu ăn còn thiếu để chuẩn bị mở cửa trở lại.
Gia đinh nhà kia đang trên đường vô tình nhìn thấy Trình Gia Hưng ôm con gái mập, hắn ta vội vàng dừng lại: "Ông chủ Trình! Ông chủ Trình, cuối cùng ngươi cũng trở lại rồi! Thiếu gia nhà ta lúc nào cũng muốn ăn bánh nướng chà bông của nhà ngươi, cuối năm ngươi nói ta đi đâu để mua đây chứ?".
Gia đinh kia hỏi hắn hôm nay có mở cửa buôn bán không?.
Trình Gia Hưng xua tay nói: "Vẫn còn đang dọn dẹp cửa hàng, chuẩn bị xong hết tất cả cũng phải đợi hai ngày nữa mới mở cửa lại".
"Ngươi xem có thể hay không...".
Người kia còn chưa nói xong Trình Gia Hưng đã trả lời liền là không thể.
Gia đinh kia nghẹn một bụng, sau đó tức giận nói: "Ngươi còn chưa nghe ta nói hết, sao lại nói không thể rồi?".
"Cần gì phải nghe xong? Không phải ngươi muốn ta đơn độc mở bếp lò sao? Ta nói chứ, hai mươi ngày còn nhịn được thì còn để ý gì đến một hai ngày nữa chứ? Kiên nhẫn chờ một chút đi!".
"Chúng ta trả thêm tiền, ngươi mở một lò, cũng không gây ra phiền phức gì...".
Trình Gia Hưng còn gắt gỏng lại hắn: "Sao lại không phiền phức? Tất cả nguyên liệu trong cửa hàng năm trước chúng ta đã dùng gần hết rồi, cái này muốn phải chuẩn bị lại, phải chuẩn bị đầy đủ mọi thứ trước rồi mới mở cửa hàng được! Cứ như vậy nhé, ta còn có việc, ta khuyên ngươi cũng đừng đi đến trong tiệm, lúc này đi qua cũng vô dụng, ngươi mua không được."
Lúc Trình Gia Hưng cùng người kia nói chuyện, Đông Cô quay đầu lại nhìn xung quanh, đợi cha đuổi người đi rồi Đông Cô mới ngửa đầu lên hỏi: "Đó là ai vậy ạ?".
Thấy con gái ngẩng đầu lên quá mệt mỏi nên Trình Gia Hưng đưa tay ôm người vào lòng rồi hôn hôn má mấy cái, nói là khách trong cửa hàng.
"Ồ, là khách hàng, sao khách hàng lại đến tìm cha?".
"Muốn mua bánh nướng chà bông".
Chỉ thấy hai mắt Đông Cô sáng lên: "Cha ơi, con cũng muốn ăn!".
"Vậy cha dẫn con đi mua đồ, mua trở về bảo nương làm chà bông thịt heo cho con, được không?".
Thật sự rất tiếc cho gia đinh nhà kia đã đi xa, nếu không chắc sẽ bị tổn thương nhiều hơn rồi?.
Vừa rồi còn nói phải có thời gian để chuẩn bị, trong chốc lát không thể làm được, bây giờ đã thay đổi! Trình Gia Hưng lấy mặt mình cọ sát lên khuôn mặt béo múp của con gái, hỏi con còn muốn cái gì, cha đều mua cho hết!.
Đông Cô nhìn hồi lâu nhưng thật ra không muốn mua gì.
Trên con phố này bán rất nhiều đồ ăn, nhưng nhà mình cũng buôn bán đồ ăn, mấy món đồ bên ngoài này tay nghề chưa chắc đã ngon bằng nương làm. Trình Gia Hưng mang theo con gái đi Hương Di Phường mua chút mứt hoa quả, rồi đem các nguyên liệu còn thiếu định ra số lượng bảo người ta đưa đến cửa hàng, xong mới quay đầu trở về.
Cho dù là tạm nghỉ hơn 20 ngày cũng không làm ảnh hưởng đến thành quả buôn bán, sau khi mở cửa lại lần nữa, khách hàng lại quen thuộc đi đến xếp hàng chỉ trong mấy ngày. Ngược lại vợ chồng Trình Gia Phú ở cửa hàng đối diện đã gặp một chút rắc rối nhỏ, trong lúc nghỉ ngơi hơn 20 ngày, trong huyện đã mọc lên hai cửa hàng bán ma lạt năng, một nhà giống bọn hắn là thuê cửa hàng, còn nhà kia mở sạp hàng.
Lưu Tảo Hoa ban đầu không biết, nàng là nghe nhà bên cạnh nói, sau khi nghe xong thì lấy tiền đồng bảo Thiết Ngưu đi mua một bát trở về.
Sau khi ăn xong hai miếng mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
"Hắn nấu nước súp này không ngon như món của chúng ra, dầu ớt cũng vậy, nó chỉ cay chứ không có thơm ngon".
Lưu Tảo Hoa chỉ nếm thử một ít, còn đâu chạy hết vào bụng của Thiết Ngưu, hắn là người tham ăn nhất trong nhà, cái đầu lưỡi cũng sành hơn, chỉ ăn một miếng liền phân ra được cao thấp,"Nhà chúng ta ăn ngon hơn, nhưng nhà bọn hắn lại rẻ hơn so với chúng ta! Con nhìn thấy có rất nhiều người đến ăn!".
Lưu Tảo Hoa vươn tay vỗ đầu con trai: "Không phải là nhà chúng ta chưa mở cửa sao, vì thế mới tạo phúc cho bọn hắn, chờ chúng ta mở cửa trở lại thì khách hàng sẽ từ từ quay về".
Nếu là trước kia, biết nhà khác rẻ hơn nhà mình, chắc chắn Lưu Tảo Hoa đã lo lắng khẩn trương rồi.
Nhưng sau khi làm ăn nửa năm, suy nghĩ của nàng đã thay đổi rồi.
Nhìn bọn lão tam đi, món ăn bên đó có thứ nào rẻ không? Thế mà công việc buôn bán vẫn tốt, người đứng xếp hàng đông nghịt, còn cầu bọn hắn mở cửa, cầu bọn hắn làm nhiều thêm để bán. Nếu là đồ tốt, người ta sẽ chẳng để ý một hai văn tiền, người ta có thể mỗi ngày đi ra ăn ma lạt năng chắc chắn không thiếu từng đó.
Để cho hai cửa hàng mới cùng mở bán ma lạt năng một chút đả kích, Lưu Tảo Hoa lúc nấu súp, xào ớt làm thịt viên càng để tâm hơn. Nàng 16 dọn dẹp cửa hàng xong, 16 chuẩn bị một ngày, 18 bắt đầu mở cửa buôn bán trở lại.
Hai ngày đầu quả thực không được sôi nổi rực rỡ như năm trước, một mặt là có người không biết nàng đã từ nông thôn đi ra, mặt khác là hai nhà kia san sẻ chút ít khách hàng của nàng.
Nhưng nước súp Lưu Tảo Hoa nấu quá thơm, ở bên ngoài đi qua ngửi mùi thật sự nhịn không được phải nuốt nước miếng.
Người nghèo chỉ biết cố nén chịu, còn những kẻ có tiền đâu nỡ bạc đãi chính mình chứ? Trước kia đã ăn rồi giờ đều quay lại, người chưa ăn bao giờ thì hỏi chủ hàng trong này bán món gì vậy, sau đó bảo nấu một bát nếm thử. Một văn tiền Lưu Tảo Hoa cũng không có giảm, chỉ bằng mùi thơm này đã mạnh mẽ đem khách đoạt trở về, vài ngày sau khi khai trương, công việc buôn bán dần dần trở lại như trước.
Trong huyện có rất nhiều thực khách cứ như vậy, hai nhà cùng bán ma lạt năng đông gia, tây gia chắc chắn đều bị ảnh hưởng.
Hai nhà kia lúc đầu bán rất tốt, nhưng việc buôn bán của bọn họ đột nhiên giảm một nửa và đang có xu hướng giảm xuống nữa. Sau khi nghe ngóng mới biết được cửa hàng bán ma lạt năng đối diện Trình Ký đã mở cửa trở lại, nhà kia tuy bán đắt hơn một chút nhưng dùng nguyên liệu tốt, phân đủ cả cái lẫn nước súp, tóm lại là vừa thơm vừa ngon.
Hai nhà này có thể không biết món này Lưu Tảo Hoa nấu rất ngon ?.
Bọn hắn chỉ sau khi nếm qua thấy mới mẻ mới trộn lẫn bắt đầu làm theo.
Lúc đầu cảm thấy không phải chỉ một nồi có vị cay thôi sao?.
Đến lúc này hai nhà mới tương đối cảm nhận được sự chênh lệch, cùng dạng đáy nồi có vị cay, nhưng mùi vị còn kém hơn rất nhiều. Lúc trước Lưu Tảo Hoa đóng cửa, các thực khách chỉ có thể chịu đựng đến nhà khác ăn một chút, nhưng nàng đã mở cửa trở lại rồi, chỉ cần người không thiếu tiền, ai sẽ nguyện ý chịu đựng cho qua chứ?.
Cảm thấy cứ như thế này thì không được, muốn làm một cái gì đó để cứu vãn, nhưng lại không dám tuỳ tiện hành động.
Ngay cả người không rành tin tức cũng biết cửa hàng ma lạt năng này là do đại ca đại tẩu của ông chủ Trình Ký bán, có lai lịch này, ai dám đi trêu chọc vào hắn?.
Không thể giải quyết được cửa hàng của Trình Gia Phú và Lưu Tảo Hoa, lại hết cách để cải thiện món ăn ngon hơn, mắt thấy khách hàng càng ngày vắng vẻ, nhà mở cửa hàng vẫn đang kiên trì chống đỡ, còn về phần quầy sạp thì nghe nói đã chuyển đi nơi khác bán.
Trong huyện có một Lưu Tảo Hoa để so sánh, hắn làm không được, nhưng ở trấn thì có thể!.
Trên trấn tuy là ít người hơn, lại không có cửa hàng gốc để so sánh, hắn ta là người học theo vẫn có thể kiếm được tiền!.
Người xưa có câu rằng, cây dời khỏi chỗ thì chết, người dời khỏi chỗ thì sống, việc buôn bán một cây gân sao có thể không vực dậy được?.
Bởi vì hàng chính gốc chưa có dời chuyển đi đâu nên nhà kia đến trấn thật sự đã tìm ra được một con đường sống, thời buổi này giao thông không thuận lợi, phạm vi hoạt động của con người rất hạn hẹp, nếu không có việc cần thiết thì người trên trấn hiếm khi chạy vào trong huyện, không có đi vào huyện tất nhiên chưa thử ăn qua món ma lạt năng chính tông do đích thân Lưu Tảo Hoa nấu bán rồi. Không bị ảnh hưởng của chính tông, chợt ăn một lần rồi làm thử theo vậy mà cũng được, nước dùng ngon, phân lượng vừa đủ, nên sạp hàng rất náo nhiệt... Món súp ma lạt năng này ăn ngon thơm hơn mì và hoành thánh.
Đặc biệt trời lúc này vẫn còn lạnh, ăn một bát ma lạt năng xong thấy cả người ấm áp hẳn lên, thật sự rất thoải mái!.
Sau khi dọn đến trấn, nhà này bận rộn mười ngày nửa tháng rồi nghỉ một ngày, hắn còn mua đậu phộng mới lạ ở trấn chạy về trong huyện khoe khoang khoác lác với mọi người là trước đó đã đánh giá thấp các trấn xung quanh, trên trấn vẫn có một số người có tiền, ngày phiên chợ đặc biệt náo nhiệt, mọi người từ khắp mười dặm tám thôn đều đổ xô đi tới.
"Món ma lạt năng này của ta phải ngồi bưng bát đi ăn nên rất rắc rối, nhưng buôn bán vẫn được. Các ngươi chưa nhìn thấy người bán đậu phộng đâu, hắn chỉ ngày phiên chợ mới bán, nhưng lần nào hắn đến thì quầy hàng đều chật ních người vây quanh, bận rộn đến không thở được ấy chứ".
"Đến nếm thử đi! Chính là đậu phộng này đây! Ta mua nửa cân trở về, giá không rẻ đâu!"...
Nói đến đậu phộng, có hai cách ăn phổ biến, đó là nấu với muối và chiên quan dầu. Hai loại này ăn xong cảm nhận vẫn là mùi vị đậu phộng ban đầu, nhưng đậu phộng này ăn lại có vị khác, ăn lên thấy rất thơm ngon, khi kết hợp với rượu là có thể uống thêm hai bát.
Tất cả mọi người nghe hắn thổi phồng một phen, nghe xong cũng cầm hai hột lên nếm thử, mùi vị thật ngon.
" Với một đĩa nhỏ đậu phộng này có thể uống một bát rượu lớn, mùi vị rất thơm ngon, ngươi nói nó đắt, có thể đắt bằng thịt không? Xem ra ngày thường bán cũng tốt nhỉ".
"Có đồ tốt như vậy, tại sao hắn không đi vào trong huyện? Trong huyện không phải buôn bán tốt hơn sao?".
"Ngươi không nghe vừa rồi hắn nói sao? Người ta ở trên trấn tuỳ tiện cũng đắt khách bán hết hàng, cần gì phải đi vào huyện cho xa xôi? Nếu có thể bán hết thì bán cho ai mà chả giống nhau?".
Người đi theo bán ma lạt năng gật đầu nói phải, chính là đạo lý này!.
"Nói cho các ngươi biết, ta luôn cảm thấy người bán đậu phộng nhìn rất quen mắt, dáng dấp kia rất giống người đứng quầy ỏ cửa hàng Trình Ký ".
"Là người trước kia hay người hiện tại?".
Người bán ma lạt năng sửng sốt, nói đó không phải là tiểu cữu của bà chủ sao, thế nào lại đổi người rồi?.
"Ngươi nói chính là người trước kia rồi, hiện tại cũng là tiểu cữu của nhà bà chủ, nhưng không phải tỷ đệ ruột thịt cùng một nương, nghe nói là cách nhau một phòng".
"Vậy thì người bán đậu phộng có lẽ đúng là đi ra từ Trình Ký rồi, tỷ tỷ có thể làm ra nhiều đồ ăn mới mẻ như vậy, chẳng nhẽ huynh đệ không có một chút khéo tay nào sao?"...
Trước khi ra khỏi thôn, Hà Kiều Hạnh đã đem tay nghề làm đậu phộng dạy hết cho Đông Tử, Đông Tử là người thông minh nên học hỏi rất nhanh, luyện tập xong thì bắt đầu buôn bán. Những chuyện sau này Hà Kiều Hạnh không biết , còn Trình Gia Hưng chỉ nghe vợ nói đã dạy cách làm, hắn cũng không biết buôn bán đã khai trương.
Người trong huyện không biết, nhưng ở nông thôn đều nghe nói về nó.
Không nói tới Ngư Tuyền thôn, người dân ở Đại Dung Thụ Thôn đã biết Đông Tử đi ra làm một mình, cũng là bán đồ ăn, hắn đang bán đậu phộng.
Lúc đầu nghe nói hắn bán đậu phộng, tất cả mọi người đều không coi trọng. Sau đó mới biết được hắn không phải bán đậu phộng bình thường, mà đậu phộng có hương vị rất mới lạ, cũng được yêu thích giống như đậu phộng da cá năm đó, hắn vác đòn gánh đi bán ở phiên họp chợ, buôn bán rất tốt.
Sau đó có người suy đoán, trước kia không nghe nói Hà Đông Thăng** có tay nghề này, điều này có phải là do Hà Kiều Hạnh dạy làm không?.
Nghĩ như vậy nên có người chạy đến hỏi cha Trình.
Trình Lai Hỉ lắc đầu nói không biết.
"Ngươi không hỏi xem? Lỡ như thật sự là con dâu ngươi dạy làm cái này thì sao?"
Trình Lai Hỉ: "Thế thì sao?"
"Không ra làm sao cả, không phải nàng nên nghĩ cho nhà chồng đầu tiên à? Lão nhị nhà các ngươi hiện tại đang còn trồng trọt chăn nuôi, có vụ làm ăn này thì đối với hắn tốt biết mấy!".
"Lão nhị nếu muốn làm buôn bán thì hắn phải tự mình đi nói với lão tam! Về phần món đậu phộng mới lạ này, bây giờ còn chưa hiểu biết sự tình, mà cho dù đúng là Hà thị dạy cho huynh đệ hắn thì cũng không đến phiên người khác nói, tay nghề của nàng, nàng muốn dạy cho ai thì dạy. Nếu thật sự muốn nói, người có tư cách phản đối nhất chỉ có lão tam, lão tam còn không nói gì, sao ngươi có chuyện gì vậy?".