Chương 72: Chương 72
Thời điểm khi nghe nói bắt ra hỉ mạch, Chu thị tràn đầy bất ngờ và vui sướng.
Nhưng khi nói không làm vụ buôn bán này, niềm vui sướng trong lòng nàng đã bị hoà tan đi rất nhiều.
Cố tình cách nói này của Trình Gia Hưng lại được cả nhà đồng tình ủng hộ, ngay cả người đại ca thành thật như Trình Gia Phú cũng nói rằng việc buôn bán lần này nhị đệ không nên làm. Đệ muội mong ngóng nhiều năm như vậy lúc này mới có thai, lỡ may lúc huynh đệ ở bên ngoài bôn ba buôn bán, đệ muộn xảy ra chuyện gì thì si có thể gánh nổi trách nhiệm đây?.
Trình Gia Phú biết Lưu thị cùng nhị đệ muội không hợp nhau, nên chính hắn mang một rổ trứng gà đi tới, thuận tiên khai đạo vài câu.
Cái phong ba "làm hay không làm" tưởng chừng như đã đi qua, sau khi hỏi ý kiến của Đông Tử, thì việc buôn bán kẹo chữ đậu đường bắt đầu làm lên. Ngay từ đầu tốc độ đánh vấn làm chữ của Hà Kiều Hạnh không nhanh lắm, quá trình này trở nên trôi chảy hơn khi nàng bắt đầu làm nhiều hơn. Trong lòng nàng hiểu rõ là điểm nhấn lớn nhất bán được của loại kẹo này là chữ phúc lộc thọ hỉ quý, được viết bằng những thanh kẹo đường vừng ở giữa, cho nên khi làm đến phần này nàng phá lệ cẩn thận, để cho lúc sau kéo dài ra rồi cắt thành từng miếng nhỏ sẽ được gọn gàng, tinh tế, đẹp hơn.
Nhờ phúc của vụ mua bán này, mà trên dưới Trình gia đều hiểu hết được ngụ ý của cát tường, đặc biệt là những người mang đòn gánh đi ra ngoài bán, khách nhân nói muốn làm phát tài thì làm phát tài, người muốn sống lâu trường thọ thì làm trường thọ... Thành ra việc mua bán này nhận được không ít đâu.
Lại nói vụ mua bán này, giống như Trình Gia Hưng đã nói vậy, cho dù Lưu thị bọn họ bàn bạc nâng giá, tính lên bán lẻ là 250 văn tiền một cân, thì lợi nhuận vẫn rất lớn.
Một cân kiếm lời được 50 văn, mười cân là 500 văn, bán một trăm cân chính là 5 lượng bạc.
Một trăm cân nói nghe thì có vẻ nhiều, nhưng nó cũng chỉ một gánh hàng, hai hộp mà thôi.
Trước đó Trình Gia Hưng đã nói rằng những người bình thường sẽ không mua cái này nhiều, ước chừng là một hai lượng, thật đúng như lời hắn nói. Mua nhiều vẫn là gia đình giàu có, gia đình giàu có thì nếu có khách đến nhà, họ sẽ đặt một đĩa điểm tâm, mua cái này chính là dùng để phục vụ tết, để trên bàn đãi khách, khách nhân ăn hay không ăn không quan trọng, không ăn thì thưởng cho hạ nhân cũng không sao. Một lượng bạc mua bốn cân đồ đối với nhà giàu thì có tinh là gì?.
Đại ca nói với hắn, ngày đầu đi ra ngoài bán, nhà giàu Chu gia trên trấn liền mua một lúc bốn cân
Tửu lâu Cát Tường, quán trà Xuân Lai tất cả đều mua, bọn họ đều mua mấy cân, còn hỏi thăm hắn có phải mỗi ngày đều đi bán không? Bán đến khi nào?.
"Cho dù là tin tưởng tam đệ sẽ làm không thua lỗ, nhưng định giá cao như vậy ta vẫn có điểm chột dạ, suýt chút nữa không có mặt mũi mà hét lên rao hàng, không nghĩ tới việc buôn bán thập phần dễ làm. Cũng có không ít người oán giận nói giá quá cao, oán giận thì oán giận, cuối cùng cũng móc tiền ra mua. Ta chiếu theo lời nàng nói, chỉnh cân cũng bán năm ba khối, mua nhiều còn đưa thêm cho họ, lấy một trăm cân đi ra ngoài vài vòng là hết sạch, không có tốn nhiều công sức".
Đi ra ngoài nửa ngày, hắn cũng kiếm lời được 5 lượng bạc, cho dù Trình Gia Phú không phải là người tham lam tiền bạc, nhưng cũng không kìm nén được hứng thú, huống chi là vợ hắn Lưu thị.
Lưu thị toàn thân rơi vào cảm giác sung sướng, hạnh phúc tột độ, nàng cảm thấy chính mình đang bay lâng lâng, nếu có thêm một trận gió thì có thể cùng bay lên trời.
"Ta bán đồ xong còn đi trong trấn xem một vòng, liếc mắt một cái liền nhìn thấy bọn họ bán kẹo đậu phộng, kẹo vừng, bánh bỏng gạo này đó".
Trình Gia Hưng đã sớm biết, một năm này hắn thường xuyên đi trấn và đã biết tình hình này từ lâu. Đúng như lời vợ nói, bánh bỏng gạo này chỉ cần nhìn kỹ là có thể làm ra được, vì thế ở trên trấn hai ba tháng sau bắt đầu mọc lên bán, bán đến cho tận bây giờ. Năm đầu buôn bán đặc biệt tốt, các cửa hàng đường phố đều dựa vào cái này để kiếm tiền, nhưng thời gian dài ăn cũng có điểm chán ngấy, nên giá cả bắt đầu liền rơi xuống, hiện giờ không thể xưng danh là đồ mới lạ nữa, vẫn có nhiều người thích ăn, thường đi mua, chỉ là không có tiêu thụ mạnh nóng hổi giống như năm đầu tiên nữa.
Lấy bản tính trục lợi của thương nhân, ngay sau khi kẹo chữ đậu đường được tung ra ngoài bán, thì chắc chắn sẽ có một số người mua về để thưởng thức, nghiền ngẫm học hỏi làm theo, nhưng ngẫm lại thì bánh kẹo này khá phức tạp, không phải tuỳ tiện nghĩ ra là có thể hiểu làm được.
Có rất nhiều đồ vật, người khác làm trước mặt ngươi, ngươi liền bừng tỉnh ngộ ra, cảm thấy hoá ra là đơn giản như vậy, nhưng nếu không có ai làm mẫu, thì ngươi có muốn nghĩ vỡ cái đầu ra cũng không hiểu được.
Trình Gia Hưng đoán rằng các cửa hàng ngoài đường phố hẳn sẽ rất háo hức muốn nếm thử món này trước, sau đó nghĩ mọi cách làm thử mà không được, có thể sẽ đi về thôn để hỏi thăm.
Hắn thật ra không sợ gì cả, chỉ nói một câu với đại ca, bảo đại ca tốt nhất đừng đi ra ngoài một mình, ngày nào cũng đi ra đi vào bán đồ, kiếm được một khản không nhỏ, chắc chắn sẽ có người để ý, chọc phá, ăn trộm.
Trình Gia Hưng chỉ nói thế thôi, còn đến cùng sau này đại ca sắp xếp an bài sao thì hắn nặc kệ không liên quan. Sau khi tiễn đại ca đi, thì hai huynh đệ Hà gia đã quay trở lại, lão đại trực tiếp cầm tiền về nhà, còn Đông Tử mặt mày hồng hào bước đến báo cáo tình hình với đại tỷ và tỷ phu. Hắn nói bán kẹo này so với bánh bỏng gạo năm ngoái còn tốt hơn nhiều, tuy khẩu vị không tính là độc đáo nhưng bán lại rất nhanh, các tửu lâu, quán trà đều đổ xô đến cướp mua.
"Đừng nói tới tửu lâu, quán trà, người nhà giàu, mà ngay cả người bình thường cũng không nhịn được mà mua một hai lượng, cái này ăn tết bán quá là thích hợp, thật là mệt cho tỷ của ta đã nghĩ ra!"
Đông Tử nói một hồi, tỷ phu của hắn nói rằng món này được làm bằng nước si rô đường trộn với bột đậu nành, bột mè, nguyên liệu chính là ba thứ này. Dù trình tự làm có chút phức tạp, bán 200 văn tiền một cân, thì với cái đầu kia của đại tỷ là lợi nhuận tương đối lớn, thật đúng là cái để làm buôn bán kiếm tiền mà.
Đáng tiếc là món này ngày thường bán không tốt, chỉ có thể dựa vào ngày lễ tết, hoặc trong nhà có hỉ sự nới mua trở về thôi, còn không có chuyện gì thì nếu muốn ăn vị ngọt sẽ không mua nó.
Đông Tử đang nói chuyện với Trình Gia Hưng, Hà Kiều Hạnh nghe thấy cũng đi ra.
"Sao còn ở đó cùng với tỷ phu ngươi tào lao cái gì nữa? Mau trở về nghỉ ngơi đi, tháng này ngươi sẽ vất vả đấy".
"Đệ nói một chút chuyện hôm nay bán hàng với tỷ phu...".
"Nói xong còn không quay trở về đi? Trở về đi mua thịt nấu lên ăn, ăn no rồi đi ngủ sớm một chút. Đông Tử, ta cũng nhắc nhở với ngươi, việc buôn bán này rất có lãi cao, nên các ngươi đi ra ngoài hãy cẩn thận một chút, tốt nhất là nhiều người đi cùng nhau, đều cho yên tâm".
"Vừa rồi tỷ phu đã nhắc nhở đệ rồi, về nhà đệ sẽ thương lượng với cha nhìn xem". ...
Hoàng thị đem phản ứng cả hai đầu đều xem để ở trong mắt, thở dài cảm khái không thôi, nói đây thực sự là một công việc hái tiền mà! Muộn một chút, nàng dỗ Đông Cô ngủ, rồi đóng cửa nói chuyện với lão già: "Cha nó, ngươi nói vợ lão nhị có phải là không có mệnh phát tài hay không? Trước khi thời gian buôn bán thì nàng không có chuyện gì, đến lúc bắt đầu chuẩn bị buôn bán thì lại phát hiện ra có thai. Vụ mua bán này người người đều thấy được, ta không biết là lão tam kiếm lời được nhiều bao nhiêu, nhưng lão đại một ngày hai hộp kiếm được năm lượng bạc, gần một tháng trời có thể kiếm được hơn một trăm lượng bạc, không cần làm việc gì cũng có thể ăn uống được rất nhiều năm đó. Đây là vụ buôn bán lớn nhất mà lão tam từng làm, lão nhị lại bỏ lỡ mất cơ hội này".
Trình Lai Hỉ ngồi ở bên mép giường, nói: "Vậy có thể có biện pháp gì? Đổi lại người khác thì mang thai không có phiền phức như vậy, nhưng thân thể của con dâu thứ hai... Nàng mang thai người nhà không thể bỏ qua, ai có thể yên tâm để nàng một mình đây?".
"Hiện tại nàng còn chưa biết được tiền mời ở bên này, nếu là biết, ngươi nói có thể làm ầm ĩ lên hay không?".
"Gây chuyện ầm ĩ? Có thể làm ầm ĩ như thế nào? Lại có lợi ích gì đây?".
Trình Lai Hỉ thúc giục lão bà lên giường đi ngủ, bảo nàng đừng suy nghĩ chuyện không có, cố gắng chăm sóc con gái lão tam cho tốt, qua năm đem cháu trả lại cho vợ chồng lão tam rồi lại đi đến nhà lão nhị,"Trước kia vợ lão đại mang thai ngươi chăm sóc, một năm này vợ lão tam ngươi cũng lại đây chăm sóc, đầu xuân vẫn là về nhà cũ bên kia giúp đỡ... Tuy rằng đã phân ra ở riêng, ngươi không chăm sóc nàng cũng không sao, nhưng chúng ta làm cha nương, vẫn nên xử lý mọi chuyện công bằng, đừng để lão nhị thương tâm".
"Ta cũng nghĩ như vậy nên đã nói chuyện với lão nhị rồi".
"Vậy được rồi, những chuyện khác không đến phiên ngươi nhúng tay vào quản, con trai đều không còn nhỏ nữa rồi".
Lợi nhuận lần này ngay cả Hoàng thị chứng kiến cũng phải cảm thán không thôi, Chu thị sau khi biết chuyện, phản ứng như thế nào không cần nghĩ cũng hình dung ra được. Trình Gia Hưng buôn bán đồ ăn kia điên cuồng cháy hàng trong trấn người dân trong thôn cũng nghe nói được, nghĩ đến Trình Gia Quý không tham gia vào làm cùng, nhà mẹ đẻ của Chu thị thấy lo lắng, gấp gáp thay cho hắn.
Mà lúc này lại đây không phải là vợ Chu Đại Hổ, là nương ruột của Chu thị, nghe con gái nói bởi vì mang thai không bỏ mặc được nàng một mình nên mới bỏ lỡ vụ mua bán này, nương nàng nghe xong ngay cả hít thở cũng không thông.
"Nhà ai không có phụ nữ mang thai? Chuyện này có gì ghê gớm mà đáng giá để trì hoãn chuyện làm ăn lớn như vậy?".
"Gia Quý hắn thế nào cũng không yên tâm về con, nói sao cũng muốn chăm sóc con thật tốt để đứa bé thuận lợi chào đời".
"Vậy thì kêu bà bà ngươi tới hầu hạ đi, làm gì mà phải tới phiên hắn?... À, đúng rồi, bà bà ngươi bên tam hợp viện kia chăm sóc con gái cho Hà thị, ta cũng không biết con gái có gì mà quý giá như thế, nếu nàng ta không tới thỉ ta sẽ đến giúp ngươi, ngươi tại sao có thể từ bỏ tiền thế, làm thế nào cũng phải nắm bắt chồng mình đi làm vụ buôn bán này đi chứ?".
Chu thị lúc này mới nói cho nương nàng, là Trình Gia Hưng không đồng ý: "Nghe nói con mang thai, lão tam hắn không cho nhà con tham gia vào làm buôn bán vụ này, hắn nói nếu nhà chúng ta đi ra ngoài, ta ở nhà lỡ may có việc gì thì hắn đền bù không nổi. Nương, người nói một chút đi, con đây là cái mệnh gì vậy? Trước đó nằm mơ cũng muốn có thai, có thai rồi lại cảm thấy nó đến không đúng thời điểm. Đại ca đại tẩu bán kẹo chữ đậu đường một ngày kiếm được 5 lượng bạc, món này so với năm trước còn kiếm được nhiều hơn, cố tình chúng ta lại không được làm được vụ này".
Chu thị chỉ hận cái bụng này không nghe lời, nghĩ muốn tát cho nó một cái, nhưng nàng phải cắn răng nhịn xuống.
Nương nàng khuyên nàng đi gặp cha nương chồng, hiện tại mang thai có chuyện gì mà không thể nói? Hơn nữa mang thai ăn uống chăm sóc phải cần tiền, sinh xong còn phí tiền nuôi dưỡng, cùng lắm thì bảo đảm rằng nếu thực sự có chuyện gì thì sẽ không đổ lỗi cho Trình Gia Hưng.
Cũng chỉ có thể thế này, Chu thị liền đi qua một chuyến, nàng kéo bà bà lau nước mắt, bảo nàng đừng khóc, có chuyện gì thì từ từ nói, chỉ nói nhà nghèo mang thai rồi sinh con cũng không dậy nổi lên được, cuộc sống hàng ngày thật khổ sở.
Hoàng thị biết nàng muốn cái gì, nhưng cho dù nàng nói rõ ràng ra thì chuyện đó nàng cũng không quản được, ai có thể làm chủ cho nàng đi gặp ai đây.
Chu thị muốn đi tìm Hà Kiều Hạnh, nhưng Hà Kiều Hạnh đang ở trong bếp, cánh cửa nhà bếp đã được chốt cài chặt, nàng không mở ra được.
Vốn dĩ Trình Gia Hưng cũng đang bận rộn ở bên trong, thấy bên ngoài lâu rồi mà không dừng lại, vì thế hắn làm xong việc chỗ này liền tắt lửa bếp đi ra ngoài. Chu thị khóc lóc, hắn cười, hỏi nhị tẩu đây là có ý gì?.
"Lần đầu ta gặp được tẩu tử tìm tiểu thúc khóc than thảm thiết, oán giận, phàn nàn chồng mình không có bản lĩnh, ngươi nếu chê ca ca ta không có tiền đồ thì hoà lì đi là được? Nếu không sống được thì đừng cố chịu tiếp tục, không biết người khác có thể ăn được bộ dạng này của ngươi hay không, nhưng với ta thì không ăn, ngươi chạy tới nơi này của ta khóc mù mịt cũng vô dụng thôi".
Vừa lúc Lưu Tảo Hoa chạy lại đây, thấy bà bà cùng nhị đệ muội đều đang ở đây cho rằng gặp chuyện khó xử, nàng còn chạy lên hai bước, hỏi có chuyện gì?.
Trình Gia Hưng thuận thế quay trở lại phòng bếp, cũng đóng chốt chặt cửa lại, sau đó là đun ngao nước đường, quấy trộn bột đậu nành rồi ép các thành đường.