Chương 77: Chương 77
Về sau biết rõ người đàn ông lạ mặt kia vào thôn để làm gì, Trình Gia Hưng lập tức đi thẳng về nhà hắn, chuyện nhị phòng bên kia hắn không nói, sau đó ầm ĩ muốn viết thư bỏ vợ gì đó, hắn cũng không lộ mặt qua.
Hai vợ chồng híp mắt một giấc nhưng vẫn làm cho con gái nhỏ thức giấc, tỉnh dậy ôm nhóc con đi xi tiểu, thay tã lót, đổ bô phân, nước đái, rồi đem giường lắc nhỏ thu dọn một lần, sửa soạn sạch sẽ mọi thứ rồi Hà Kiều Hạnh mới mở cửa đi ra ngoài, đi vào nhà bếp nấu cơm, còn Trình Gia Hưng thì bóp mũi, vứt bỏ tã nước đái, phân vào bên trong chậu gỗ.
Trước đây, những thứ này đều do lão nương dọn dẹp, hắn chợt nhớ tới nhà cũ bên kia xảy ra chuyện, lúc sau thì cha nương đã dọn chuyển về bên kia ở, người đã không còn ở chỗ này nữa, những việc này nếu hắn không làm thì vợ mình sẽ phải đến làm.
Thoáng do dự một lúc, Trình Gia Hưng liền nhận mệnh, bưng chậu gỗ đi đến cái bàn giặt quần áo bên cạnh, rồi lại phí sức lực đem tảng đá đậy miệng giếng xuống, thả cái thùng sạch xuống múc nước lên.
Nói thế nào thì Trình Gia Hưng cũng là một người đàn ông trong gia đình, có rất nhiều chuyện không để ý nhiều, hắn cũng không đi nấu nước nóng để tẩy rửa, tiệt trùng, mà trực tiếp dùng nước giếng giặt sạch, chà xát mấy thứ con gái làm bẩn ra.
Khi Hà Kiều Hạnh đi ra, thì nhìn thấy Trình Gia Hưng với vẻ mặt nghiêm túc đang ngồi xổm trước bàn giặt là, đang giặt đồ cho con, có lẽ bởi vì không rành nên hắn làm việc này nghiêm túc hơn bất cứ chuyện gì, thật giống như đang giải quyết một vấn đề nan giải vậy, động tác kia nhìn thế nào cũng thấy đó là người mới, nhìn rất cứng rắn, trắc trở.
Hà Kiều Hạnh cười lắc đầu, không làm phiền đến hắn, vào nhà nhìn con gái một chút, thấy nhóc con không khóc nháo mà an tĩnh nằm ngủ, lúc này mới yên tâm đi vào nhà bếp.
Bữa cơm chưa kịp làm xong thì Thiết Ngưu đã chạy tới chỗ này, lúc hắn đến thì Trình Gia Hưng đã đem chậu tã lót giặt sạch xong, vừa mới phơi lên thì nhìn thấy cháu trai lớn Thiết Ngưu đang rướn cổ nhìn hắn.
Trình Gia Hưng vẫy tay, lúc này Thiết Ngưu mới bước đến.
Hỏi hắn tới làm gì, hắn nói nương sai hắn đến xem nhà tam thúc có người ở nhà không.
"Nương cháu còn nói gì nữa?".
"Để cháu nhìn thấy rõ rồi trở về nói cho nương biết, nương hình như có chuyện muốn đi tìm tam thẩm".
Trong lúc nói chuyện, Trình Gia Hưng đã đem tã lót giặt sạch phơi lên trên, hắn lại rửa tay, rồi bảo Thiết Ngưu chờ đó, lấy cho hắn một chút hoa quả, mứt trái lần trước mua ở trên trấn. Thiết Ngưu cười hì hì cảm ơn Trình Gia Hưng rồi mới chạy về, hắn đi về rồi chỉ một lát sau đại tẩu đã đến.
"Đại tẩu, ngươi không nấu cơm cho đại ca ta, còn chạy tới đây làm gì? Có chuyện gì gấp gáp như vậy?".
"Cơm nóng ta đã nấu xong rồi, để ở trong nồi ấy, chàng ấy ăn thì chỉ bưng ra thôi, ta tới trò chuyện cùng đệ muội. Ngày hôm kia đó, đệ muội từ đầu đến cuối không có tham gia vào, ngươi cũng sớm đi về, chuyện về sau xảy ra hai người còn không biết đúng không?".
Hà Kiều Hạnh vừa vặn xong việc, một bên dọn cơm cho Trình Gia Hưng ăn, một bên chào hỏi đại tẩu.
"Đại tẩu, ngươi ăn chưa? Ở đây ta có một chút ăn đi này?".
"Ta vừa rồi gặm cái bánh, không có đói, hai ngươi ăn đi, ta tới là để nói chuyện với ngươi ".
Hà Kiều Hạnh vẫn múc cho nàng một bát canh, bảo vừa uống vừa nói chuyện.
Lưu Tảo Hoa uống canh cá xong lại nói chuyện đã xảy ra cho tam phòng bên này nghe, nói đến cùng là bỏ nàng.
"Mọi người trong thôn đều biết rằng ta không đối phó với họ Chu kia, nhưng thực ra ta không mong đợi nàng ta bị bỏ ra ngoài, rất nhiều người trong các gia đình ầm ĩ, náo loạn, đàn ông chơi gái, đàn bà vụng trộm, cho dù hai bên nhìn nhau chán ghét nhưng vẫn ở lại với nhau, vì sao? Bỏ người vợ thì dễ dàng, nhưng nàng đã đắc tội với mọi người nhà mẹ đẻ, bắt đầu từ đây, những cô nương, muội tử của nàng ta xui xẻo chưa gả được ra ngoài, ít nhiều đều bị liên luỵ. Nghĩ đến điều cha nương kiêng kỵ, đến cùng vẫn gạt lão tam ra, sợ các ngươi đi qua rồi tuỳ tiện nói cái gì, khiến cho lão tam cùng nhị phòng triệt để trở mặt, không còn lui tới. Nhị đệ cùng Gia Phú nhà chúng ta giống nhau, chẳng qua là có chút nhỏ kỹ năng làm hoa màu, nếu mất đi chỗ dựa làm buôn bán, sau này guồng quay cuộc sống trở lại như cũ thì cuộc sống vẫn sẽ khổ sở".
Trình Gia Hưng cũng đang uống canh, nghe thấy lời này thì không vui hỏi: "Muốn vợ hay không thì chuyện này là việc riêng của nhị ca, ta cái gì cũng chưa nói, ai muốn để ta cõng cái lưng oan ức này thì ta sẽ không nhận đâu".
Lưu Tảo Hoa nói nàng cũng chỉ thuật lại mà thôi, mọi người bên ngoài nói đưa ra quyết định này là để muốn đem mấy huynh đệ ở cùng một chỗ với nhau, sợ Trình Gia Hưng trong cơn tức giận sẽ ném Trình Gia Quý ra ngoài.
"Nhà chúng ta đã phân ra ở riêng, vốn dĩ mỗi người đều đang có cuộc sống riêng của mình. Ta cũng hỏi đại tẩu một câu, khi ầm ĩ, náo loạn lên, đại ca cùng Gia Vượng có tham gia vào nói chuyện không?".
"Không có, đến cùng cũng đã ở riêng rồi, lựa chọn ra sao là quyết định ở hắn, không liên quan gì hết, thật sự đem cuộc sống xấu đi cũng không trách được chúng ta. Chúng ta không khuyên bảo, trưởng bối khuyên nhủ rất nhiều, lão nhị cũng là người đáng ghét... Ta thấy hắn cùng Chu thị rất giống nhau, làm cái gì cũng do dự cả nửa ngày, thoạt đầu thì không chịu bỏ, về sau ta lại thấy bị cha nương thuyết phục, lại mất hết mặt mũi đổi giọng, ỡm ờ để cha túm lấy nhấn tay xuống ấn đi."
"Ta lúc đầu không muốn nói ra những lời khó nghe như vậy, nhưng Chu gia ở đầu kia mắng chửi, nói người ta là cặp vợ chồng tình cảm sâu nặng, mà bị cha nương nhất định phải đem ngươi chia cắt, nói cha nương lòng dạ độc ác. Nhưng ngươi suy nghĩ lại mà xem, họ Chu kia không gây chuyện lớn thì ai sẽ bỏ nàng ta chứ? Nếu thật sự Trình Gia Quý quyết tâm muốn sống cùng nàng ta thì ai có thể thay hắn viết lá thư bỏ vợ được? Ai có thể ép buộc hắn ấn dấu tay xuống? Cha ta hứng chịu mọi việc, nói Trình Gia Quý là người trọng tình nghĩa, nhưng bị cha cầm gậy đánh gãy uyên ương".
Lưu thị một hơi nói xong, Trình Gia Hưng cũng rất ngạc nhiên, không ngờ tới nàng ta ngoài sáng suốt về chuyện tiền bạc, mà trong các vấn đề khác cũng thấu hiểu như vậy.
Sự nhạc nhiên của Trình Gia Hưng hiện ra quá rõ ràng, mặt già Lưu thị đỏ lên, nói: "Đây cũng không hẳn là lời ta nói, vừa rồi ầm ĩ xong, ta đi cùng đại bá mẫu một đoạn, đại bá mẫu nói đáng thương tấm lòng cha nương trong thiên hạ, cha nương ta vì nhị đệ mà làm hết mọi thứ".
Lưu thị trước kia không nghĩ nhiều như vậy, cũng chỉ là thấy thống soái một trận, nhưng nghe được đại bá mẫu đưa ra một ví dụ thấy sáng tỏ hơn hẳn, nói nếu như Hà Kiều Hạnh vẫn luôn không sinh được con trai, trong nhà muốn Trình Gia Hưng lấy một người vợ khác, liệu hắn có bỏ vợ hay không?.
Chưa nói đến bỏ, chỉ cần ai dám nhắc đến một câu thì đã bị đánh rồi.
Nghĩ lại trước đó khi tiểu Đông Cô được sinh ra, người trong thôn có phản ứng gì, rồi Trình Gia Hưng đã đáp lễ bọn họ như thế nào. Nhìn lại Trình Gia Quý, hắn thật sự không dám vì vợ mà cùng tất cả mọi người xé rách mặt nhau, lão cha cũng nhìn thấy điều đó, cho nên liền kéo lấy tay bắt hắn xuống ấn dấu. Cứ như vậy, Chu thị muốn hận, cũng là hận trên đầu cha nương, không hận đến người Trình Gia Quý, nàng ta chỉ cảm thấy mình bị ép buộc.
Đại bá mẫu cũng cho Lưu Tảo Hoa mồi hồi chuông cảnh báo, bà ngược lại không nói thẳng ra, chỉ nói làm con dâu nên biết ranh giới cuối cùng của gia đình ở đâu, chuyện gì có thể tha thứ khoan dung, chuyện gì không thể chấp nhận được.
Chuyện xảy ra lần này, nếu nói nhỏ thì thảo luận là nhất thời bị ma quỷ ám ảnh mê hoặc, nên mắc bẫy của người bên ngoài.
Còn làm lớn chuyện thì chính là chỉ lo mình làm giàu mặc kệ sống chết của người khác, có tiền bạc ta cầm, lấy của hắn một vụ mua bán có là gì? Dù sao nàng có bản lĩnh lớn như vậy, việc buôn bán kẹo đậu đường sụp đổ thì còn có thể làm cái khác.
Nếu thực sự ghi nhớ ân tình của người ta, đồng thời đem huynh đệ đặt vào trong lòng mình, làm sao có thể nghĩ đến ta nói vài câu cũng không có ảnh hưởng gì? Người bình thường không phải sẽ nói cho huynh đệ của mình rằng có người đang làm chuyện xấu, để huynh đệ mình cẩn thận một chút sao?.
Nói là gốc rễ con người của nàng ta bị hỏng rồi, chính là bắt đầu ở chỗ đây, nàng ta đã có ý tưởng này, loại chuyện này đã có một lần thì sẽ có lần thứ hai xảy ra. Lần này không gây ra tai hoạ, chẳng lẽ còn giữ người lại để chờ lần sau nàng ta gây chuyện hại người hay sao?.
Nếu tâm và mắt của con trai bị lệch lạc, cha nương sẽ nghĩ cách làm thế nào để dẫn dắt người trở về con đường chính đạo, dạy dỗ con dâu lại không phải là trách nhiệm của cha nương chồng, nói đến cùng, bởi vì nhà mẹ đẻ không dạy dỗ tử tế thì chính mình học không tốt.
Chu thị bị bỏ đưa ra khỏi nhà, mượn chuyện này mà đại bá mẫu thay Hoàng thị nhắc nhở một người con dâu khác, ngày hôm nay chuyện xảy ra quá nhiều, Lưu thị thật sự không thể kìm lòng được, rồi nghĩ đến tam phòng bên này không rõ lắm chuyện xảy ra ở phía sau, cho nên liền tìm đến Hà Kiều Hạnh để nói chuyện.
Hà Kiều Hạnh vừa ăn vừa nghe, đợi cho Lưu Tảo Hoa nói xong một đoạn rồi mới nói: "Mấy người đàn ông trong nhà, thì nhà ta cùng tứ đệ giống nhau, hai người bọn họ đều có chủ ý lớn, còn đại ca và nhị ca thì hơi do dự một chút. Trước đó nhị ca cũng không phải là sợ ai ghi hận, mà là hai bên đều không nỡ bỏ xuống được. Một ngày vợ chồng trăm ngày ân tình, ca ấy không đành lòng bỏ vợ ra khỏi nhà, nhưng cũng sợ làm cha nương và huynh đệ thương tâm, tại thời điểm xảy ra mâu thuẫn, bị kẹp ở chính giữa, trong ngoài đều không thoát ra được".
"Đệ muội, ngươi vẫn còn giải thích thay hắn?".
Hà Kiều Hạnh ôm má nói: "Có thể hiểu được, nhưng không chấp nhận được. Ta cùng Gia Hưng ca đã nói qua, nhị ca bỏ vợ hay không là xem quyết định ở ca ấy, chúng ta trăm triệu không thể xen vào, nhưng nếu ca ấy cảm thấy thực sự không sao cả, vẫn có thể cứu vãn được, đem người giữ lại, đứng trên lập trường của chúng ta thì dù sao cũng phải phòng bị hơn, để tránh cho chuyện này xảy ra một lần nữa".
Lúc Lưu Tảo Hoa rời đi, nàng vẫn còn lẩm bẩm một mình, vậy thì cha nương nói cũng không sai a.
Sau hai ngày, Lưu Tảo Hoa chạy đến đây vài lần, nàng mang đến cho Hà Kiều Hạnh không ít tin tức.
Nghe nói Chu thị trở về còn đánh nhau ầm ĩ với vợ Chu Đại Hổ một trận, lúc đầu nhà mẹ đẻ không quá dung thứ cho nàng ta rồi, nàng ta tức điên lên lại đắc tội thêm đến nhà mẹ đẻ của đại bá mẫu rất gắt gao. Vợ Chu Đại Hổ lật lại chuyện cũ, nói rằng nàng ta đức hạnh kém, không thể giữ lại được.
Lúc đầu nói muốn mời gia pháp ra để xử trí nàng ta, để bảo toàn thanh danh cho các cô nương khác trong nhà, nhưng cha nương Chu thị không thể nhẫn tâm làm điều đó, cuối cùng đem người đảm bảo mới cứu được.
Người đã giữ lại được, nhưng nhà họ Chu không đồng ý thu nhận nàng, vì sợ giữ người ở lại sẽ gặp phải rắc rối, nên bọn họ quyết định tìm một gia đình khác để cho nàng ta tái giá một lần nữa.
Lại nói, người bị bỏ vì không sinh được con, cộng với đức hạnh xấu, muốn tái giá cũng khó.
Nhưng không cần phải chọn, cũng có người tìm đến tiếp nhận.
Sau đó, có bà mối lại đây, đề cập ra hai ba người, đều nói rằng chuyện nàng có thể sinh được con hay không thì không quan trọng, không để ý. Vì sao à? Bản thân chính là goá phụ, cô đơn, còn chọn những cái này? Chu gia biết tái giá không có những lựa chọn tốt, nên đành phải chọn một người tốt hơn trong đó, cuối cùng chọn người ở trấn Thanh Thuỷ, nhà kia điều kiện cũng không kém, trong nhà có ba người con trai thành niên, tất cả đều biết kiếm tiền, còn có hai cô con gái đã lấy chồng... Tất nhiên mai mối cho Chu thị không phải là các cậu con trai đó, mà là cha của gia đình đó.
Mấy người con trai thấy cha cô độc đáng thương, nên sau khi thương lượng, bàn bạc đã nhất trí muốn tìm một người về để chăm sóc cha bọn họ.
Nói là tái giá, nhưng thực tế là không quản lý việc nhà, tiền bạc trong nhà đều do con trai cất giữ, nếu thật sự gả qua thì không cần sinh con cũng được, chỉ cần trông nom làm việc nhà và chăm sóc cha già. Cũng bởi vì vậy nên nhà kia đối với yêu cầu bên nhà gái không cao, nghe nói người còn trẻ tuổi, lại ở nông thôn quen với công việc đồng áng, người không yếu ớt nên liền gật đầu đồng ý. Ba người con trai góp một khoản tiền đưa cho nhà Chu gia, yêu cầu bọn họ không có việc gì thì đừng tìm tới cửa, ngoài miệng đáp ứng không tính, hai bên còn lập cả chứng từ để làm bằng chứng.
Chu Thị biết nhà mẹ đẻ định đem nàng bán đi, nhưng lại không biết muốn bán cho ai, nhưng nàng nghĩ cũng biết là không có lựa chọn nào tốt cả, tất nhiên là nàng không đồng ý, còn muốn Trình Gia Quý đem thư bỏ vợ thu hồi lại, vợ Chu Đại Hổ bị nàng gây lộn đến bực bội, giơ tay lên tát hai cái: "Hoàng thị đã đi tìm Phí bà tử, không bao lâu nữa thì Trình Gia Quý sẽ cưới vợ mới, ai thèm quan tâm đến ngươi? Ngươi đem chính mình hại đến như thế này rồi còn làm liên luỵ đến cả nhà, ngươi phải cảm tạ trời đất đi vì, trong nhà không đánh chết ngươi, còn tìm nhà mới cho tái giá. Ngồi đó mà ồn ào gây chuyện nữa thì lão nương đây sẽ bỏ tiền mua một gói thuốc câm đổ cho ngươi uống để được thanh tĩnh cái tai đó".
Nói Hoàng thị đi tìm bà mối là lừa nàng, còn mua thuốc câm cũng là để hù doạ nàng.
Tóm lại cái chiêu này vẫn rất hữu ích.
Lúc đầu mới nhận được thư bỏ vợ, Chu thị nghĩ muốn cùng người đồng quy vu tận, sau khi khẩu khí đó qua đi, nàng liền thông suốt mọi chuyện.
Tóm lại là vẫn muốn sống, không chỉ muốn sống, mà còn phải sống cho thật tốt, để cho những người đã chà đạp nàng, ngước cổ lên nhìn.
Khi nương nàng đưa cơm tới, Chu thị liền hỏi trong nhà muốn bán nàng cho ai?.
"Cái gì mà bán hay không bán? Chọn cho con một người ở Thanh Thuỷ trấn, gia cảnh không tồi, chẳng qua là con rể lớn tuổi hơn con một chút, hắn có con trai con gái rồi, nên không để bụng chuyện con có thể sinh được con hay không. Mặc dù hắn nói không để bụng, nhưng con vẫn phải nghĩ biện pháp mà sinh một đứa mới tốt, có con trai thì khi về già mới có chỗ dựa... Trái phải con nghĩ thoáng một chút, cuộc sống của mình vẫn phải tiếp diễn trôi qua".
Thấy nương nói như vậy, Chu thị chỉ coi là loại này tục huyền để giúp đỡ chăm sóc con cái, ước chừng bọn trẻ cũng đã lớn choai choai, tình huống gia đình kiểu này xác định làm mẹ kế không dễ dàng. Chẳng qua hiện tại đã như vậy rồi, Trình gia bên kia nàng không thể quay về, không đi tiếp phía trước, chẳng nhẽ lại tự mình nhảy sông chết đuối sao?.
Nghĩ lại thì Thanh Thuỷ trấn cũng tốt, Thanh Thuỷ trấn cách Đại Dung Thụ thôn khá xa, phải qua sông mới tới, người trong thôn sẽ không đến đó đi chợ, và người gả ra ngoài bên đó cũng không có. Qua bên kia nàng không biết ai, người ta lại không biết nàng, vì vậy có thể bắt đầu lại từ đầu mà không bị cõng danh tiếng xấu trên lưng.
Sau khi nghĩ hiểu rõ ràng được điều này, Chu thị không phản kháng chuyện tái hôn nữa, còn muốn ở nhà mẹ đẻ bồi dưỡng thân thể, sau đó nhìn lại xem có thể đặt mua hai kiện hồi môn mang đi.
Chu gia cho nàng miếng cơm ăn đã tính là hào phóng lắm rồi, còn chuyện của hồi môn thì hãy nằm mơ đi thôi.
Hơn nữa lần này không phải là chính thức thành thân, nói là lấy chồng, nhưng thực tế không khác gì bán nàng, chứng từ đã viết xong, từ nay trở đi sẽ không còn qua lại liên lạc, cho nên nhà họ Chu há miệng có thể nhả tiền ra tiêu trên người nàng ta ư? Cuối cùng thì chính nương nàng ta trộm nhét cho một thanh tiền đồng, cứ như vậy đem người đưa đến Thanh Thuỷ trấn.
Từ lúc bị hưu đến lúc tái giá, trước sau chưa đến một tuần, nghe nói Chu thị đã gả ra ngoài khiến cho miếng thịt mỡ béo gắp trên đũa của Lưu Tảo Hoa bị doạ rớt xuống.
"Nhà họ Chu hành động nhanh như vậy sao??".
"Lưu nàng ở lại, nhà mẹ đẻ sẽ bị mang tiếng xấu, bên cạnh đó còn phải thêm đôi đũa ăn cơm, đương nhiên là phải vội vàng gả đi ra ngoài rồi. Nhưng để ta nói, thì Chu thị thật sự không phải là người đơn giản đâu, ngươi đừng nhìn nàng hai ngày bị hưu về náo loạn ầm ĩ như lên trời thế, mà sau khi biết được chuyện của mình không thể xoay chuyển được liền nhận mệnh, nhờ nương nàng ta tìm một mối tốt. Nương nàng nói cho nàng biết người kia ở trên trấn, của cải không tệ, nàng ta liền gật đầu đồng ý ngay... Nhưng cũng tốt, các cô nương ở nông thôn có cơ hội gả lên trấn đều là mệnh tốt, nàng lấy chồng lần thứ hai mà còn có thể người ở trên trấn thì cuộc sống cũng tốt hơn bao nhiêu người ".
Đây là người thím quen biết đến đây nói với nàng, Lưu Tảo Hoa nghe vậy liền nhíu mày, nghẹn thật lâu mới hỏi lại: "Đàn ông trên trấn đều ngu ngốc hay sao? Người có điều kiện tốt thì cưới ai mà chẳng được, sao lại phải cưới nàng ta chứ!".
"Ngươi nói điều này cũng đúng! Ta cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy, nói tóm lại là nhà Chu gia đã che giấu điều gì đó, thả lời nói gả nàng ta ở trên trấn còn không phải là muốn nghĩ tới vãn hồi danh tiếng, sợ liên luỵ đến các cô nương khác trong nhà hay sao".
Lưu Tảo Hoa cùng nhóm các tẩu tử, bà thím trong thôn nói chuyện phiếm, quay người lại liền chạy đến nhà Hà Kiều Hạnh đầu kia, Hà Kiều Hạnh đang thích thú ôm con gái trong lòng vui đùa, khi nghe nói Chu thị đã làm cô dâu mới thì tay rung run lên, thiếu chút nữa đã hù doạ Trình Gia Hưng đang dựa người ở bên cạnh.
Lưu Tảo Hoa cũng hoảng sợ, bảo nàng ôm vững vàng, hoặc là trước tiên buông tiểu Đông Cô xuống.
Đã có chuẩn bị tâm lý rồi, cần gì phải buông tay xuống nữa?.
Hà Kiều Hạnh hỏi nàng: "Chu gia đầu bên kia thật ra ta không quan tâm, đại tẩu, ngươi nói một chút nhà chúng ta đi, cha nương cùng nhị ca có phản ứng như thế nào?".
"Ta cũng không đi xem, làm sao biết được phản ứng của lão nhị như nào? Ta nghĩ đây là chuyện tốt, cho dù trước mắt chịu chút kích thích, nghe nói họ Chu gả đi rồi thì hắn có thể nhìn về phía trước, cuộc sống qua ngày sẽ tốt hơn, cũng không còn đến mức nhớ thương người. Mà Chu gia thật sự buồn cười, ngày đó còn nói vợ chồng bọn họ thâm tình, mắng cha nương ta tàn nhẫn cầm gậy đánh vỡ uyên ương, hai người bọn họ nếu tình cảm sâu đậm như vậy thì họ Chu sẽ nhanh tái giá như vậy sao? Nói cho cùng thì vẫn là người sống thực tế".
Đầu năm nay có rất nhiều người cưới gả, dù trước đó thành thân có quen biết nhau rồi, có được mấy người có tình cảm đến được với nhau chứ? Còn không phải là nhìn điều kiện hai bên phù hợp, thích hợp nhau à?.
Giống như tiến tới cùng nhau vậy, không có ai không thể rời đi được, cho dù trước đó có bị ngã một phát, chỉ cần có một con đường, thì người ta đều hướng nhìn về phía trước. Hưu thư bỏ vợ đã viết, cho nên việc tái giá là quyền tự do của nàng ta.
Ánh mắt Hà Kiều Hạnh nhìn xuống người con gái, sau khi suy nghĩ xong, liền quay đầu lại nói với Trình Gia Hưng,"Ta nấu mấy món ăn, lát nữa chàng mời nhị ca đến uống rượu, huynh đệ ngồi xuống trò chuyện. Chuyện đã trôi qua nhiều ngày rồi, cũng không thể cứ cứng nhắc như vậy, phải có người chủ động đứng ra trước".
Nàng nói rồi giao con gái cho Trình Gia Hưng ôm, Trình Gia Hưng vươn tay nhận lấy, sờ sờ khuôn mặt của con gái, nói: "Ta cũng không thể để tinh thần hắn đi xuống được, chậm trễ mình không nói, còn liên luỵ đến cha nương".
Lưu Tảo Hoa nói sẽ cùng đi giúp đỡ, thật muốn mấy huynh đệ tốt với nhau, có cái gì thì cứ nói thẳng rõ ràng ra, chứ để ở trong lòng ai biết được hắn đang nghĩ gì.
"Vậy đại tẩu bắt gà làm thịt đi, ta đi làm sạch cá, chúng ta nấu một nồi canh cá cải chua với gà xào cay... Đúng rồi, nhà chúng ta có còn rượu không?".
Nàng hỏi Trình Gia Hưng, Trình Gia Hưng trả lời còn có, tất nhiên là có rồi, trước đó mua mấy cân, đến bây giờ vì có chuyện mà không uống mấy. Trình Gia Hưng ôm con gái, hỏi Hà Kiều Hạnh hắn có thể làm được việc gì?.
Hà Kiều Hạnh đang bắt cá trong lu nước, nàng còn chưa có suy nghĩ, mà cũng không cần nàng phải nghĩ.
Chỉ nghe thấy hai tiếng bộp bộp nhẹ nhàng vang lên.
Nàng giương mắt nhìn lên, liền thấy khuôn mặt của Trình Gia Hưng như táo bón, chấp nhận số mệnh ôm con gái đi thay tã phân nước tiểu. Hắn sau khi đi vào nhà còn lén trộm bóp nhéo khuôn mặt béo ú của con, miệng lẩm bẩm: "Con thật là biết tìm thời gian đi ị đó tổ tông ạ".
Tiểu Đông Cô được cha nhóc bồng lên đặt xuống, cũng phải tốn một phen công sức dọn dẹp, con gái mới được một thân mình sạch sẽ, sảng khoái vui tươi hớn hở nằm trên giường lắc chơi, còn cha nhóc thì rất quen thuộc giặt giũ vò sạch tã lót dính phân, nước tiểu.
Nhìn bộ dáng của hắn như vậy khiến cho Lưu Tảo Hoa phải bật cười.
"Tam đệ của chúng ta trước đây ngay cả quần áo của mình còn chưa có giặt qua, bây giờ thì tã lót phân, nước tiểu đệ ấy đều có thể làm, đệ muội thật có cách...".
Hà Kiều Hạnh còn nghĩ muốn khách khí với nàng một chút, nào đâu chưa nói thì Trình Gia Hưng liền khịt mũi hừ,"Không phải chỉ giặt tã lót phân nước tiểu thôi sao? Có gì mà phải ngạc nhiên!".
"Không phải ta ngạc nhiên, mà là ta chưa thấy đàn ông nhà nào làm việc này cả, chỉ có ngươi đau thương người thôi đó".
Nói đến đây, Lưu Tảo Hoa lại nghĩ đến Trình lão nhị cũng khá là biết thương người, ngày đó thời điểm xảy ra chuyện, hắn vẫn đang giặt quần áo cho Chu thị. Thôi đi, không nói đến Chu thị nữa, nhắc tới liền mất hứng. Lưu thị nấu một nồi nước nóng để vặt lông gà, Hà Kiều Hạnh thì hì hục giết mổ hai đầu cá, hai nàng vừa làm vừa trò chuyện vài câu với nhau, còn nói đến không biết về sau cô nương nhà nào sẽ lấy lão nhị.
"Qua khoảng thời gian này nương hẳn là sẽ đi tìm phí bà tử, để nhờ nàng hỗ trợ tìm kiếm, tình huống của lão nhị cũng dễ nói chuyện."
Hà Kiều Hạnh đồng ý với điều này.
Chu thị bị hưu đưa ra khỏi nhà, người sau vào cửa không cần phải cúi đầu, nàng ta đã tái hôn lại rồi, Trình Gia Quý tất nhiên sẽ không còn nhớ thương đến nữa. Hơn nữa, Trình Gia Quý không có con trai, lại biết thương người, cho dù trước đó phân gia ở riêng không có bao nhiêu tiền dư giả, nhưng vẫn có ruộng đất... Nói thật điều kiện này không tệ chút nào, chỉ cần không quá bắt bẻ kén chọn, thì muốn cưới vợ nữa cũng rất dễ dàng.
Chỉ mong Trình Gia Hưng bọn họ nói chuyện với Trình Gia Quý cho tốt, ăn xong, uống xong có thể làm vực dậy tinh thần cho hắn.
Hắn lúc trước thành thân không tính là muộn, nhưng đã trải qua nhiều năm như vậy, bây giờ người đã đến hai mươi lăm tuổi, không thể mặc kệ hắn buông thả hắn được.
Cơm buổi tối này chỉ có mấy huynh đệ bọn họ, cha nương cùng con dâu đều không lộ mặt, Trình Gia Hưng bình thường uống rất ít, hôm nay cùng uống hết sức, đợi bọn họ ăn uống, lời nói cũng nói xong thì trời đã tối khuya. Hà Kiều Hạnh dìu đỡ người vào phòng, thay quần áo, bưng nước ấm đến cho hắn súc miệng, rồi lại giúp đỡ lau rửa đơn giản một phen.
Trình Gia Hưng tửu lượng không tệ, tuy uống nhiều một chút nhưng không làm ầm ĩ uốn người, bảo hắn ngồi xuống thì ngồi xuống, bảo hắn giơ tay lên liền giơ tay lên.
Hà Kiều Hạnh trước đó đã ru con gái ngủ rồi, sau lại sửa soạn cho chồng một lần nữa, cuối cùng mới đến lượt của mình. Lúc nàng thổi đèn lên giường thì Trình Gia Hưng đã nằm thẳng cẳng ngủ say sưa, Hà Kiều Hạnh động tác nhẹ nhàng, bò lên giường nằm xuống. Mấy ngày nay xảy ra rất nhiều chuyện, nàng bất giác lại nghĩ đến, nhất thời không ngủ được, còn sờ soạng nhìn chằm chằm Trình Gia Hưng trong bóng tối một lát.
Cũng không biết mình ngủ từ lúc nào, chỉ biết rằng lúc tỉnh dậy thì thấy mình được chồng ôm chặt trong vòng tay, nghĩ muốn trở mình không thể được.
Hà Kiều Hạnh đẩy hắn hai lần, cọ xát suýt chút nữa đã khiến cho hắn bốc lửa, thấy hắn cởi quần áo, Hà Kiều Hạnh liền dùng chút sức lực đem người ấn nằm xuống, leo lên... rồi bò xuống giường.
Trình Gia Hưng ngồi bên mép giường còn muốn vươn tay ra ôm lấy.
Hà Kiều Hạnh đành phải ôm mặt hắn lên thơm dỗ: "Ta đi cho con gái bú, chàng ngủ thêm một lát nữa đi".
"Nha đầu thối, mới tý tuổi đầu đã biết cướp người của cha rồi!".
Nhìn thấy hắn ngồi đó giở trò xấu, Hà Kiều Hạnh dỗi nói: "Chàng đã làm cha rồi còn không đứng đắn nữa".
"Sao lại nói vậy? Ta cùng vợ của mình thân mật không phải là đúng sao?".
"Đừng làm rộn nữa, chàng suy nghĩ xem sáng nay muốn ăn cái gì, ta sẽ đi làm cho chàng ăn. Tối qua thấy chàng uống không ít, bây giờ có chóng mặt đau đầu không?". Lúc Hà Kiều Hạnh ôm Tiểu Đông Cô cho bú vẫn đang nói chuyện với Trình Gia Hưng, hỏi hắn tối hôm qua ăn uống xong kết quả có tốt không? Nhị ca nghĩ như thế nào? Tinh thần còn sa sút hay đã có ta vực dậy rồi?.
"Bất quá cũng bình thường, muốn để nhị ca không nghĩ ngợi trong lòng mà một lòng hướng về phía trước thì hơi bị ép buộc, nhưng ca ấy cũng không có trong trạng thái nghĩ luẩn quẩn. Nhìn thấy nhị ca có chút than thở oán trách chính mình, nói quay đầu nghĩ ngợi lại nhiều chuyện thì thấy hắn có nhiều chỗ không đúng, chưa làm tốt, mới khiến cho vợ càng ngày càng nghĩ vô lý, đi quá giới hạn đến bước ngày hôm nay".
Hà Kiều Hạnh nói: "Chuyện đã xảy ra rồi, giờ có hối hận cũng vô dụng, chỉ mong lần này sẽ rút ra được bài học, để sau này có thể làm tốt hơn".
Ngồi trò chuyện, Trình Gia Hưng cũng không muốn ngủ nữa, hắn ôm chăn bông ngồi dậy, tựa đầu vào giường nhìn vợ cho con bú rồi nói: "Ta nhìn thấy trong lòng nhị ca cũng hiểu được phải làm gì, biết mình suy sụp thì cha nương sẽ lo lắng, muốn chúng ta tạm thời đừng để ý đến ca ấy, để nhị ca ngẫm lại, cam đoan nói rằng sẽ không làm chậm trễ việc cày bừa vụ xuân. Ta nghe nhị ca nói như vậy, cũng không đề cập đến chuyện lấy vợ nữa, ngày mùa đến, việc bận rộn thì tốt rồi, người sẽ không có rảnh rang mà suy nghĩ lung tung, chờ qua một thời gian nữa, chuyện đã nhạt loãng đi rồi mới tính tiếp về sau".